Hoàng Hậu Ngốc Của Bạo Quân, Hôm Nay Cũng Đang "Phát Huy" Ổn Định - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:39:56
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c, sắc mặt tái nhợt trong tích tắc, một ngụm m.á.u tươi phun thẳng , b.ắ.n tung tóe lên những tấu chương màu vàng minh hoàng, trông vô cùng kinh hãi.

"Bệ... Bệ hạ!" Ta sợ đến ngây .

Thân hình cao lớn của chao đảo một chút, đổ rầm về phía .

"Người ! Có thích khách! Bệ hạ trúng độc !" Đám thị vệ ngoài điện gầm lên xông .

Cả hoàng cung ngay lập tức rơi cảnh đại loạn. Ta quản thúc c.h.ặ.t chẽ trong cung Khôn Ninh. Ta tiêu đời . Đời chính thức chấm dứt tại đây. Ta cư nhiên tự tay đầu độc c.h.ế.t hoàng đế. 

Cha mà ở đây, chắc chắn ông sẽ gạch tên khỏi gia phả ngay lập tức. Còn xấp ngân phiếu nương cho, dù đốt thành tiền vàng mã cũng chẳng chuộc nổi tội của .

Ta tới lui trong phòng như một con thú nhỏ nhốt trong l.ồ.ng. Bên ngoài truyền những tiếng náo loạn, tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tiếng c.h.é.m gi.ết  kinh hoàng... Ta cứ ngỡ họ đến để lấy mạng , sợ đến mức chui tọt xuống gầm bàn, run cầm cập.

Không bao lâu trôi qua, tiếng c.h.é.m gi.ết  dần lắng xuống. Cánh cửa cung điện "ầm" một tiếng ai đó đá văng . Ta thét lên một tiếng kinh hãi nhắm c.h.ặ.t mắt .

Thế nhưng, đường kiếm trong tưởng tượng rơi xuống . Một đôi ủng đen thêu rồng vàng dừng ngay mặt. 

Ta run rẩy ngẩng đầu lên, bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm. Lục Chiêu đang mặc một bộ giáp bạc, tỏa mùi m.á.u tanh nồng đậm, nhưng hề hấn gì, tinh thần còn vô cùng minh mẫn.

"... Ra đây." Giọng khàn khàn.

Ta lóp ngóp bò từ gầm bàn , ngơ ngác : "Bệ hạ... Người... Người c.h.ế.t!"

Khóe miệng giật giật: "Nhờ phúc của nàng, trẫm vẫn còn sống."

Lúc , một đám cấm vệ quân áp giải một nhóm bước , dẫn đầu chính là Thái hậu với gương mặt trắng bệch. Phe cánh của bà đứa nào đứa nấy mặt như tro tàn, quỳ mọp đất.

"Chuyện... chuyện ạ?" Ta mờ mịt.

Lục Chiêu kéo xuống, mới xoay , lạnh lùng Thái hậu: "Mẫu hậu, diễn kịch bấy nhiêu năm, Người thấy mệt ?"

Thái hậu bằng ánh mắt oán độc: "Lục Chiêu! Ngươi từ lâu !"

"Từ khoảnh khắc Người gửi Tiêu Dao Tán đến cung Khôn Ninh, trẫm ." Giọng Lục Chiêu chút cảm xúc, "Trẫm chỉ chờ Người thấy thời cơ chín muồi, tự nhảy thôi."

"Vậy tại ngươi uống bát canh đó?" Thái hậu gào lên cam lòng.

Ánh mắt Lục Chiêu chuyển hướng về phía , đầy vẻ phức tạp: 

"Trẫm cũng ngờ, Hoàng hậu tặng trẫm một bất ngờ lớn như thế. Thôi thì phí hoài tâm ý của nàng, trẫm tương kế tựu kế luôn ."

Ta: "..."

Hóa , cố tình giả vờ trúng độc để dẫn rắn khỏi hang, hốt trọn ổ phe cánh Thái hậu? Vậy chẳng lập công lớn !

Đang lúc còn đang lâng lâng tự đắc, một thái y cuống cuồng chạy , chạy vấp ngã: "Khởi bẩm Bệ hạ! Đại hỷ! Đại hỷ ạ!"

"Hỷ từ tới?"

"Bệ hạ, thần bắt mạch cho Người, phát hiện loại mãn tính kỳ độc tích tụ trong cơ thể Người nhiều năm qua, cư nhiên... cư nhiên giải sạch !" Thái y xúc động đến mức năng lộn xộn.

"Giải ?" Lục Chiêu cũng sững sờ.

"Chính xác ạ! Ngẫm thì, Tiêu Dao Tán vốn là vật chí dương, mà canh đậu xanh của Hoàng hậu nương nương là vật chí âm, cộng thêm vài vị phụ liệu, âm dương giao hòa, lấy độc trị độc, cư nhiên vô tình đ.â.m thành đúng, tạo thành liều t.h.u.ố.c giải duy nhất cho loại kỳ độc ! Hoàng hậu nương nương đúng là thần nhân phương nào giáng thế!"

“……”

Toàn bộ đại điện một nữa rơi sự im lặng như c.h.ế.t. Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn .

Ta Lục Chiêu, . Ta đầu độc c.h.ế.t kẻ thù của , tiện tay giải luôn kỳ độc . Cái vận may của , chút quá đáng lắm ?

Biến cố cung đình lắng xuống, Thái hậu phế, đày lãnh cung. Phe cánh của bà kẻ c.h.ế.t giáng chức, triều đình đổi mới. Lục Chiêu chính thức trở thành vị chủ nhân tối cao của vương triều Đại An. Còn bản , trở thành vị Hoàng hậu truyền kỳ nhất của vương triều !

Bách tính trong thiên hạ là đại trí nhược ngu , phúc trạch thâm hậu, là tiên nữ thượng thiên phái xuống để phò tá quân vương. 

tự chỉ là một kẻ mê ăn uống vận khí đến mức bùng nổ mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-hau-ngoc-cua-bao-quan-hom-nay-cung-dang-phat-huy-on-dinh/5.html.]

Tối hôm đó, Lục Chiêu và mái nhà cung Khôn Ninh ngắm

Đây là đề nghị của , mái nhà của , mái nhà trong cung bằng vàng

Hắn đồng ý, cũng từ chối, chỉ lặng lẽ xách bay lên đó.

Ánh trăng như nước dạt dào, rọi xuống góc nghiêng tuấn tú của Lục Chiêu, khiến vẻ lạnh lùng cứng nhắc thường ngày của dịu nhiều.

"Cố Lạc Lạc." Hắn đột nhiên lên tiếng.

"Dạ?" Ta gặm táo ậm ừ đáp .

"Nàng còn nhớ, năm sáu tuổi, nàng từng gặp một tiểu khất cái (đứa bé ăn mày) ở đầu ngõ phố Tây kinh thành ?"

Ta cố gắng nhớ một chút. Sáu tuổi, xa xăm quá . Hồi đó ký ức lớn nhất của chỉ là kẹo hồ lô nhà nào ngon nhất, thoại bản nhà nào mới lạ nhất mà thôi.

"Thiếp nhớ ạ." Ta thành thật lắc đầu.

Hắn dường như đoán điều đó, hề thất vọng, chỉ tự kể tiếp:

"Ngày hôm đó trời lạnh, tuyết rơi đầy đường. Tiểu khất cái lạnh đói, sắp đông c.h.ế.t đến nơi . lúc , một tiểu cô nương mặc đồ đỏ rực như cái đèn l.ồ.ng chạy tới, bẻ đôi chiếc kẹo đường mới mua còn nóng hổi của đưa cho một nửa."

Ta sững , quên cả gặm miếng táo tay.

"Chiếc kẹo đường đó hình Tôn Ngộ Không. Nàng đưa một nửa cây gậy Như Ý cho tiểu khất cái, tự giữ một nửa bằng. Nàng còn với rằng: 'Huynh mau ăn , ăn là hết lạnh ngay. Tôn Ngộ Không lợi hại lắm, ngài sẽ bảo vệ '."

Tim như thứ gì đó nhẹ nhàng va .

"Tiểu khất cái đó..." Ta lẩm bẩm.

"Chính là trẫm." Lục Chiêu đầu , ánh trăng, đôi mắt sáng đến kinh .

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo một thứ bọc cẩn thận trong chiếc khăn lụa màu vàng minh hoàng. Mở , đó là một chiếc tăm tre đen xỉn màu.

"Kẹo đường ăn từ lâu , nhưng chiếc tăm tre trẫm vẫn luôn giữ lấy."

"Trẫm là con trai của Thái hậu." 

Hắn bắt đầu kể về quá khứ của , "Mẫu của trẫm chỉ là một cung nữ hại c.h.ế.t. Trẫm lớn lên trong lãnh cung, chịu đủ sự sỉ nhục, lợi dụng, xem như một quân cờ. Kỳ độc trẫm cũng là do bà hạ. Trẫm nhẫn nhục chịu đựng, khởi binh đoạt vị, chính là để báo thù, lấy tất cả những gì thuộc về ."

"Trẫm cứ ngỡ, cả đời sẽ sống trong thù hận. Cho đến ngày lên long ỷ, trẫm cha nàng đầu óc nàng bệnh."

Hắn bật , một nụ xuất phát từ tận đáy lòng, nhẹ nhõm và thanh thản.

"Trẫm đột nhiên nhớ đến tiểu cô nương bẻ cho trẫm nửa chiếc kẹo đường năm . Trẫm xem thử, khi nàng lớn lên , liệu còn ngốc nghếch và lương thiện như thế nữa ."

"Cho nên... Người mới chọn ?"

"Phải." Hắn thừa nhận một cách thản nhiên, "Ban đầu chỉ là hiếu kỳ, nhưng ... là vạn may mắn."

"May mắn vì nàng vẫn là nàng. Đêm tân hôn dám lấy long bào của trẫm để lau miệng, ngây ngốc với trẫm rằng nhà nàng giàu."

Nói , đưa tay lên, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt mặt .

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Cố Lạc Lạc, nàng hề ngốc, nàng chỉ là quá đỗi thuần khiết. Thuần khiết đến mức... thể soi sáng trái tim vốn đầy rẫy những vết thương rách nát của trẫm."

"Trẫm từng nghĩ cần một vị Hoàng hậu thông minh tài giỏi, tính kế lòng để giúp trẫm củng cố giang sơn. trẫm mới nhận , trẫm thực sự cần chỉ là một thể khiến trẫm buông xuống phòng , thể khiến trẫm , và khiến trẫm nhớ rằng... nhân gian vẫn còn ấm."

Hắn xích gần hơn, thở ấm áp phả nhẹ bên tai .

"Cảm ơn nàng, Lạc Lạc."

Sau đó, đặt lên môi một nụ hôn sâu.

Ta hôn đến mức đầu óc choáng váng, cả mềm nhũn dựa l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của . Nhìn lên bầu trời đầy lấp lánh, thầm cảm thán trong lòng: Mình quả nhiên là một vô cùng, vô cùng may mắn.

 

HẾT TRUYỆN

 

Loading...