Hoàng Hậu Ngốc Của Bạo Quân, Hôm Nay Cũng Đang "Phát Huy" Ổn Định - 2
Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:37:57
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Không khí như đông cứng . Ta thấy mặt Lục Chiêu đen sầm với tốc độ mắt thường cũng thể thấy .
Ánh mắt chuyển từ ngỡ ngàng sang chấn động, cuối cùng là một sự câm nín mà tài nào diễn tả nổi.
Thôi xong, xong hẳn , c.h.ế.t chắc .
Trong đầu lúc chỉ còn duy nhất một câu đó. Cha hố , tiền của nương còn kịp mang "đập", mà sắp bỏ mạng trong đêm tân hôn chỉ vì một cái móng giò .
Ta "bùm" một cái quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn dụa: "Bệ hạ tha mạng! Thần cố ý ! Là cái móng giò nó tay !"
Lục Chiêu lời nào. Hắn chằm chằm, liếc bộ Long bào dính đầy vệt dầu mỡ của , biểu cảm trở nên cực kỳ quái dị.
Không hẳn là giận dữ, mà ngược giống như là... đang nhưng cố gắng nhịn đến mức nội thương.
Ta dụi dụi mắt. Là nhầm ? Bạo quân mà cũng ?
Mãi lâu , mới nghiến răng thốt một câu: "Lăn ngủ ."
Ta như đại xá, lăn bò lên giường, dùng chăn quấn c.h.ặ.t lấy như một cái kén tằm, dám động đậy dù chỉ một chút.
Lát , cảm thấy phần giường bên cạnh lún xuống. Lục Chiêu cư nhiên thật sự xuống cạnh .
Cả cứng đờ vì căng thẳng, thức trắng cả đêm. Còn hình như chỉ đơn thuần là ngủ, thở đều đặn, ngủ yên bình suốt đêm.
Sáng hôm khi tỉnh dậy, , bộ Long bào "vấy bẩn" cũng biến mất.
Ta bắt chước thần thái của mấy vị tài nữ trong kinh thành, trầm tư gật gật đầu: Vị bạo quân , hình như giống với lời đồn cho lắm.
Sau đại hôn, bắt đầu cuộc đời Hoàng hậu của . Nói đơn giản thì chính là ăn ngủ, ngủ ăn, tiện thể dạo khắp nơi trong cung, nghiên cứu xem hoa cỏ ở đây gì khác với vườn nhà .
Lục Chiêu bận, bận xử lý triều chính, củng cố giang sơn còn mấy vững chắc của .
Ngoại trừ mùng một và ngày rằm sẽ ghé qua cung của một lát, thời gian còn chúng cơ bản là chẳng gặp mặt. Cuộc sống thế , thấy khá là mỹ mãn.
Cho đến ngày hôm đó, truyền triệu tới Ngự thư phòng.
"Hoàng hậu, đây mài mực cho trẫm." Lục Chiêu chẳng buồn ngẩng đầu lên, .
Ta đành ngoan ngoãn bên án thư, cầm thỏi mực, thong thả mài từng chút một. Trong Ngự thư phòng, mấy vị đại thần đang tranh luận vô cùng gay gắt về vấn đề gì đó.
Ta vểnh tai một hồi, đại khái cũng hiểu vấn đề. Biên cương cần xây một đoạn Trường Thành mới để chống giặc ngoại xâm, nhưng quốc khố trống rỗng, đào tiền.
Hộ bộ Thượng thư Trương đại nhân thì than nghèo kể khổ, bảo rằng quốc khố giờ đến con chuột chui cũng ngậm ngùi chảy nước mắt .
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Binh bộ Thượng thư thì sốt sình sịch như đống lửa, bảo xây tường thì kẻ địch sắp đ.á.n.h tới nơi . Hai phe cãi đến mức nước bọt bay tứ tung.
Lục Chiêu long ỷ, vẻ mặt trầm tĩnh, ngón tay gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn, một lời cũng .
Ta mài mực lẩm bẩm trong lòng. Hết tiền? Sao chuyện hết tiền nhỉ? Từ nhỏ đến lớn, bao giờ cảm giác "hết tiền" là gì.
Kho chứa vàng nhà sắp chất nổi nữa đây . Một quốc gia đường đường mà còn giàu bằng nhà ? Ta cảm thấy chuyện thật thể tin nổi.
Có lẽ vì biểu cảm của quá đỗi hoang mang, ánh mắt của Lục Chiêu đột nhiên chuyển hướng về phía .
"Hoàng hậu hình như lời ?"
Ta giật , vội vàng lắc đầu: "Không, ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-hau-ngoc-cua-bao-quan-hom-nay-cung-dang-phat-huy-on-dinh/2.html.]
Khóe miệng nhếch lên một đường cong như như : "Trẫm thấy mặt nàng đầy vẻ khó hiểu, lẽ nào Hoàng hậu cao kiến gì, thể giúp trẫm giải quyết cục diện ' bột đố gột nên hồ' chăng?"
Đây rõ ràng là một câu đùa mang đầy ý vị trêu chọc. não bỗng "chập mạch", nhớ tới lời dạy của nương — "Dùng tiền đập !".
Mặc dù hiện giờ bắt nạt , nhưng san sẻ nỗi lo với quân vương cũng coi như là một kiểu "đập" biến tướng nhỉ?
Thế là, ưỡn n.g.ự.c, dõng dạc một câu đầy khí thế:
"Quốc khố tiền, nhưng nhà thần tiền mà!"
“……”
Cả Ngự thư phòng trong nháy mắt rơi một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Tất cả các đại thần cứ như ai điểm huyệt, trợn mắt há mồm .
Miệng của Hộ bộ Thượng thư Trương đại nhân há hốc đến mức thể nhét một quả trứng gà.
Lục Chiêu cũng sững sờ, ngón tay đang gõ xuống mặt bàn dừng giữa trung. Ta chợt nhận lỡ lời điều gì đó , sợ hãi rụt cổ .
“Bệ... Bệ hạ, thần ý đó...”
Ánh mắt Lục Chiêu trở nên đầy ẩn ý, chậm rãi lên tiếng, giọng mang theo một sự dẫn dắt kỳ lạ: “Ồ? Hoàng hậu quốc khố tiền?”
Đây là một cái bẫy! Ta thể là trộm họ cãi !
Ta cuống đến mức mồ hôi vã như tắm, mắt đảo liên hồi trong điện, cuối cùng rơi thẳng Trương đại nhân đang than nghèo kể khổ .
Trong khoảnh khắc điện xẹt lửa bén , nghĩ một lý do tuyệt diệu! Ta chỉ tay Trương đại nhân, dõng dạc :
“Thần thấy ông mặc đồ còn chẳng tươm tất bằng quản gia nhà thần , nên ngay ông chắc chắn nghèo!
Đến quản tiền mà còn nghèo thế , thì quốc khố chắc chắn là nghèo mạt rệp !”
Trương đại nhân: “?”
Mặt lão đỏ gay như gan heo, run rẩy chỉ tay : “Người... ngậm m.á.u phun ! Lão phu quan thanh liêm, hai tay áo gió lùa...”
“ , đúng ,” gật đầu lia lịa,
“Thế nên ông mới nghèo đó! Ông cha kìa, ông chẳng bao giờ lo về tiền cả!”
Cha mà "hố" ông thế , chắc chắn sẽ nhảy dựng lên khỏi bàn giặt đồ mà đ.á.n.h mất.
Biểu cảm của văn võ bá quan lúc càng đặc sắc hơn, nào nấy mà dám , nhịn đến mức mặt mũi đỏ tía tai.
Thế nhưng, vẻ mặt của Lục Chiêu trở nên nghiêm nghị. Hắn chằm chằm Trương đại nhân, như hoa cái bộ mặt "thanh liêm" của lão .
“Trương ái khanh,” chậm rãi lên tiếng, giọng lạnh như tiền, “Hoàng hậu thiên chân lãng mạn, lời ngây ngô. lời của nàng, ngược cũng nhắc nhở trẫm.”
“Trẫm nhớ, thời tiền triều, ngươi quản lý Hộ bộ. Quốc khố tiền triều sung túc, đến chỗ trẫm, chỉ còn lũ chuột?”
“Cái ... cái ... Bệ hạ minh! Là do chiến tranh liên miên vắt kiệt quốc khố ạ!” Trương đại nhân quỳ rạp xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Lục Chiêu lạnh một tiếng: “Vậy ? Người !”
Hắn hạ lệnh, cấm vệ quân lập tức xông .
“Khám xét bộ phủ Hộ bộ Thượng thư! Trẫm xem thử, Trương ái khanh rốt cuộc thanh liêm đến mức nào!”