Hoàng Hậu Ngốc Của Bạo Quân, Hôm Nay Cũng Đang "Phát Huy" Ổn Định - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:37:17
Lượt xem: 74

1

 

Ta tên là Cố Lạc Lạc, cha là Cố Tể tướng. Nhà chúng , chẳng gì ngoài tiền.

Nỗi phiền muộn duy nhất từ nhỏ đến lớn của là tiền nhiều quá, tiêu mãi hết. 

Nương bảo đó là "nỗi khổ của hạnh phúc", nhưng cha thì nghĩ

Ông luôn mắng tiền hỏng não, suốt ngày chẳng việc gì hồn, chỉ nghĩ mấy thứ kỳ quái.

Ví dụ như mùa hè nóng quá, bắt tất cả hầu trong phủ gốc cây cổ thụ quạt lấy quạt để cho cây "hạ nhiệt", vì cây mát thì gốc cây cũng sẽ mát theo. 

Hay như mùa đông lạnh lẽo, bắt đốt than ở ba gian đại phòng chỉ để... sưởi ấm cho mấy con cá chép ao.

Hoặc gần đây nhất, đang đắm chìm việc nghiên cứu thế giới nội tâm của thực vật. Ta thấy củ sen lỗ, chắc chắn là một loài thực vật đa sầu đa cảm, nên khoan thêm vài cái lỗ nữa cho nó dễ "thở".

Mấy chuyện truyền ngoài, khắp kinh thành đều đồn rằng: Đại tiểu thư nhà họ Cố tuy , lắm tiền, nhưng mỗi tội đầu óc bình thường.

Cha xong tức đến nỗi râu dựng ngược, ngày nào cũng thở ngắn than dài, lo chẳng ai dám rước về. Ta thì chẳng quan tâm, tiền nhà đủ để tiêu xài phá phách cả đời .

Thế Tân đế Lục Chiêu đăng cơ.

Vị Tân đế lai lịch hề đơn giản. Nghe vốn là một Vương gia xa lắc xa lơ coi trọng ở tiền triều, mà dám dốc hết gia tài, gầy dựng quân đội, lật đổ triều đại thối nát để tự lên long ỷ. 

Hắn lên ngôi với thủ đoạn tàn khốc, gi.ết  sạch một đám cựu thần, khiến cả triều đình khiếp sợ, lưng ai cũng gọi là bạo quân.

Hậu cung của vua cũ giải tán, Tân đế lên ngôi thì đương nhiên lập Hậu. Xét theo lý, cha là đại công thần một, giữ chức Tể tướng, là đích nữ duy nhất, cái ghế Hoàng hậu mười mươi là thuộc về .

Cha hoảng thật sự. Ông thà để ở nhà nghiên cứu củ sen cả đời còn hơn cung đối mặt với gã bạo quân vui giận thất thường . Thế là, màn kịch kinh thiên động địa điện Kim Loan diễn :

"Bệ hạ, tiểu nữ từ nhỏ ngang ngược, từng nhổ bật gốc cây liễu, khoan lỗ cho từng củ sen, còn định khều từng hạt dâu tây ngoài... đầu óc... đầu óc quả thực chút dị biệt! E rằng khó lòng gánh vác trọng trách mẫu nghi thiên hạ, xin Bệ hạ tam tư!"

Khi nương kể cho , cha đang quỳ bàn giặt đồ. 

Nương một tay dùng khăn lụa lau những giọt nước mắt hề tồn tại, một tay nắm lấy : "Lạc Lạc con của , cha con là vì cho con, ông sợ con cung sẽ chịu thiệt."

Cha với hai quầng thâm mắt to đùng, gật đầu lia lịa: " thế, đúng thế, cha đây là dùng kế lấy cái c.h.ế.t để tìm đường sống! Ai đời rước một Hoàng hậu bệnh thần kinh về? Lần con an !"

Ta cái bản mặt đầy chữ "mau khen thông minh " của cha, chân thành cảm thán rằng: Nếu đầu óc bệnh thật, thì chắc chắn là do di truyền .

Bởi vì, kết quả là...

Thánh chỉ của bạo quân Lục Chiêu giáng xuống như một cái tát nảy lửa mặt cha : "Cố thị Lạc Lạc, thiên chân lãng mạn, tính tình thuần khiết, xứng là lương phối của trẫm. Trẫm yêu thích."

Cha cầm thánh chỉ, cả hóa đá. Nương thì nhanh ch.óng đổi chiến thuật, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , nhét một xấp ngân phiếu dày cộm, nghiêm nghị dặn dò: 

"Lạc Lạc, nhớ kỹ, cung mạng sống là hết! Vạn nhất hoàng đế bắt nạt con, đừng sợ, cứ dùng tiền mà đập ! Đập đến khi nào tâm phục khẩu phục thì thôi! Nhà gì khác, chỉ tiền là nhiều!"

Ta ngơ ngác cầm xấp ngân phiếu, cảm thấy Hoàng hậu, mà là chiến trường. Vũ khí của , chính là TIỀN.

Được thôi, món thạo.

Ba ngày trôi qua trong chớp mắt. Ta khoác lên bộ phượng quan hà bí phức tạp, từ trang điểm đến tập d.ư.ợ.c lễ nghi, cả như một con rối hành hạ đến mức đầu váng mắt hoa.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ngày đại hôn, đội chiếc phượng quan nặng đến mức gãy cổ, qua khe hở của khăn trùm đầu màu đỏ, đầu tiên thấy Hoàng đế của vương triều Đại An. 

Lục Chiêu mặc long bào đen huyền, dáng cao lớn, gương mặt đến mức quá đáng, nhưng đôi mắt quá sâu thẳm, một chút ấm áp. Hắn chỉ cần đó thôi cũng tỏa một áp lực vô hình khiến nghẹt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-hau-ngoc-cua-bao-quan-hom-nay-cung-dang-phat-huy-on-dinh/1.html.]

Tim hẫng một nhịp, cảm thấy xấp ngân phiếu nương cho hình như đủ dùng. Người trông giống kiểu thể dùng tiền mà "đập" phục .

Nghi lễ phiền phức cuối cùng cũng kết thúc, đưa cung Khôn Ninh. 

Đèn cầy đỏ rực, cả phòng tràn ngập khí vui mừng, còn thì đói đến mức bụng dán lưng. Từ sáng đến giờ chỉ mới uống một ngụm nước.

Sau khi bà mối và cung nữ lui , trong cung điện rộng lớn chỉ còn và Lục Chiêu. Hắn bên bàn, tự rót cho một ly rượu, thèm , cũng chẳng ý định gỡ khăn trùm đầu cho .

Không khí yên tĩnh đến đáng sợ. Ta căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi, não bộ điên cuồng nhớ lời dặn của nương và bà mẫu dạy lễ nghi:

"Phải ôn nhu, ngoan ngoãn, khiến Bệ hạ thích con." "Đêm động phòng hoa chúc, nhất định tìm cách giữ Bệ hạ , điều liên quan đến vinh sủng của con."

Giữ ? giữ bằng cách nào?

Ta đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt, đầu óc trống rỗng .

"Bệ... Bệ hạ..." Ta lấy hết can đảm, tiếng nhỏ như muỗi kêu.

Hắn cuối cùng cũng ngước mắt lên, ánh rơi , hờ hững "ừm" một tiếng.

"Người... tối nay, là... là đừng nữa?" Ta nhắm tịt mắt mà hét lên.

Bàn tay đang cầm chén rượu của Lục Chiêu khựng . Hắn dường như sững một lát, đầy thú vị.

"Hoàng hậu hy vọng như ?" Giọng trầm thấp, rõ buồn vui.

Ta gật đầu như bổ củi, thầm nghĩ: Bước đầu tiên của nhiệm vụ giữ chân , thành công !

Hắn đặt chén rượu xuống, dậy tiến về phía . Tim treo ngược lên tận cổ họng. Ngón tay thon dài của khẽ vén tấm khăn trùm đỏ lên, một gương mặt tuyệt mỹ áp sát ngay mắt. Ta căng thẳng đến mức nín thở.

Thế nhưng, chẳng gì cả, chỉ xoay xuống cạnh giường, nhàn nhạt : "Nghỉ ngơi ."

Ta: "?"

Thế là xong ? đói lắm !

Trên bàn bày biện đủ loại cao lương mỹ vị tinh xảo, thèm đến mức nước miếng sắp trào ngoài. Ta rón rén lết về phía bàn ăn, liếc Lục Chiêu đang bên giường, nhắm mắt như thể đang ngủ tạm.

Đói c.h.ế.t là chuyện lớn, thất tiết là chuyện nhỏ!

Ta mặc kệ tất cả, chộp lấy một con gà tống đại miệng. 

Ngon quá mất! Tay nghề của ngự đầu bếp đúng là danh bất hư truyền! 

Ta ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, giống như gió cuốn mây tan, quét sạch một nửa thức ăn bàn.

Ngay khi đang gặm một cái móng giò béo ngậy, Lục Chiêu đột nhiên mở mắt.

Bốn mắt . Trong miệng vẫn còn đang ngậm cái móng giò, tay mặt là mỡ.

Ta: "..." Hắn: "..."

Ta sợ đến mức hồn xiêu phách tán. Trong lúc não bộ chập mạch, một việc mà lẽ cả đời sẽ hối hận đến mức đập đầu gối tự t.ử:

Ta thuận tay chộp lấy một xấp vải gần nhất bên cạnh, ... chùi chùi đôi vuốt đầy dầu mỡ của đó.

Xấp vải đó màu đen tuyền, thêu rồng vàng, cảm giác láng mịn, hiệu quả thấm dầu thì đúng là hạng nhất.

Mãi cho đến khi chùi xong mới sực tỉnh, đó chính là bộ Long bào mà Lục Chiêu cởi .

 

Loading...