Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:42:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đừng là nữ chính Tô Khuynh Nga, ngay cả Cao Thục Nhi bên liên tục về phía , cũng nhận một chút ánh mắt nào, vô cùng thất vọng.

Trong tiệc cập kê , Chung Niệm Nguyệt cướp mất sự chú ý của Cao Thục Nhi, nhưng Cao Thục Nhi vẫn vui nổi.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Những khác cũng vui nổi, họ vẫn còn đang trong trạng thái mơ hồ.

Kỳ Hãn trong lòng vui, sớm rời khỏi Cao phủ.

Mọi muôn vàn tâm tư, cũng chỉ thể rời .

Khi trở về phủ, Kỳ Hãn cúi đầu, lúc thấy chiếc nghiên mực Trừng Nê đang bỏ xó bàn.

Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Dọn dẹp , tất cả… đều dọn dẹp , gửi đến Chung phủ.”

Các hạ nhân ngơ ngác, bao giờ thấy Thái t.ử mất hết thể diện như .

“Còn mau !” “Trước ngày mai, dọn dẹp xong, bộ gửi đến Chung phủ! Thiếu một món, bản cung sẽ hỏi tội các ngươi!”

Hạ nhân chỉ thể lí nhí đáp lời, vội vàng , ai nấy đều nhịn thầm nghĩ, Thái t.ử và Chung cô nương chẳng lẽ thật sự trở mặt ?

Chỉ sợ… chỉ sợ nương nương đồng ý.

Chung Niệm Nguyệt trở về phủ, ăn một bữa cơm nóng hổi, dạo một vòng, tiện tay vẽ một bức tranh que khi ngủ, ngủ một giấc ngon lành.

Khi tỉnh , bên cạnh giường của nàng là quần áo trang sức gì nữa, mà là những “món quà” trả về từ phủ Thái t.ử.

Hương Đào sắc mặt đổi, ngược là Tiền ma ma chút lo lắng, hạ thấp giọng : “Cô nương, sáng sớm… trong cung tin đến, Huệ phi nương nương mời cô nương cung chuyện.”

Chung Niệm Nguyệt hề sợ hãi.

Bây giờ còn trở mặt, Huệ Phi dù giả vờ cũng giả vờ đối với nàng.

Nàng chậm rãi dậy, tiên nghĩ xem buổi sáng ăn gì.

Nàng thong dong vô cùng, những khác giống nàng.

Chưa đến Tô Khuynh Nga.

Bài văn mà Cao Bỉnh nhắc đến đó, Kỳ Hãn vẫn xong, vì ngay cả cung cũng dám.

Vừa nghĩ đến phụ hoàng thể sẽ xem bài văn của , từ sâu trong lòng , bất giác dâng lên một cảm giác áp lực, lo lắng, thậm chí là hoảng sợ.

Kỳ Hãn trầm mặt phố, qua một cửa hàng, đột nhiên dừng bước.

Tùy tùng hiểu : “Điện hạ?”

Kỳ Hãn chỉ cửa hàng đó: “Lấy hai lạng.”

Tùy tùng ngơ ngác qua.

Chỉ thấy một cái sàng lớn, đựng đầy hạt thông.

Nàng thích ăn mấy loại hạt rang như hạt dưa ?

Hôm qua nàng nhiều lời tức giận như , cũng nên nóng nảy đem đồ trả hết, lọt mắt khác, chẳng thành trò cho thiên hạ rằng , Thái t.ử, bụng hẹp hòi ?

Thôi bỏ .

Hắn sẽ rộng lượng bóc một vốc hạt thông cho nàng.

Kỳ Hãn mang một ít hạt thông về phủ, ai ngờ thứ còn khó bóc hơn cả hạt dưa.

“Điện hạ!” Một tiểu thái giám bên cạnh đột nhiên kinh hãi kêu lên.

Kỳ Hãn đột nhiên hồn, vui lên tiếng: “Chuyện gì?”

Tiểu thái giám run giọng : “Tay của điện hạ… chảy m.á.u ?”

Kỳ Hãn , lúc mới cảm thấy đau râm ran.

Hắn vội cúi đầu .

Ngón tay sưng, trong kẽ móng tay kẹt một chút m.á.u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-8.html.]

Kỳ Hãn nhíu mày, chút tức giận.

Thứ mà biểu thích, phiền phức như ? Hắn đường đường là Thái t.ử, hà cớ gì dỗ dành ai như thế? Lẽ nên tùy tiện mua chút đồ gửi đến phủ của nàng là .

suy nghĩ .

Sắc mặt Kỳ Hãn nhanh giãn .

Để Chung Niệm Nguyệt thấy tay của , nàng còn thể nổi giận ?

Hắn tự nhiên một chút nào với nàng.

Sau thể để nàng kiêu căng như nữa, tùy ý sai khiến .

Kỳ Hãn hít một : “Các ngươi, cùng bóc.”

Tiểu thái giám mặt mày khổ sở, sống c.h.ế.t cũng hiểu rốt cuộc là sai ở .

Hôm qua còn như trở mặt bao giờ qua , hôm nay kéo cả bọn họ, cùng bóc hạt thông cho Chung cô nương…

Đây gọi là… đây gọi là chuyện gì chứ?!

Chung Niệm Nguyệt dùng xong bữa sáng, Tiền ma ma sốt ruột chịu nổi, vội hỏi: “Cô nương, cho chuẩn xe ngựa nhé?”

Chung Niệm Nguyệt gật đầu, nhưng hỏi : “Cha và trưởng của , khỏi phủ hết ?”

Hương Đào hiểu tại gật đầu: “Vâng ạ. Lão gia sáng sớm , đại công t.ử lúc chắc cũng đang ở Thái học.”

cả nhà , chỉ Chung Niệm Nguyệt là lười nhất.

nàng hề đỏ mặt.

Chung Niệm Nguyệt khoan t.h.a.i lau tay, vẫn để Tiền ma ma và Hương Đào bên cạnh, cùng khỏi phủ.

Đối với Chung Niệm Nguyệt, thú vui giải trí thời cổ đại thực sự quá nhàm chán. Từ Chung phủ đến Hoàng cung còn một đoạn đường ngắn, nàng dứt khoát dựa xe ngủ gật một lúc.

Lúc Hương Đào gọi nàng dậy, nàng đang mơ thấy xuyên trở về.

“Cô nương, đến ạ.” Hương Đào nhỏ giọng .

Tiền ma ma cũng lên tiếng: “Chúng xuống bộ .”

Lúc bên ngoài vang lên tiếng : “Biểu cô nương, nô tỳ ở đây cung hầu lâu.”

Lời dứt, rèm xe từ bên ngoài vén lên, một gương mặt bốn mươi tuổi, trông tinh xuất hiện mắt.

Trong đầu Chung Niệm Nguyệt nhanh hiện cái tên tương ứng.

Đây là cung nữ thường hầu hạ bên cạnh Huệ Phi, gọi một tiếng “Lan cô cô”.

Lan cô cô mời nàng xuống xe, thấy nàng ngẩn .

Mấy ngày gặp, Chung gia cô nương khí sắc dường như hơn? Đến Hoàng cung, cũng thấy mặt mày tái nhợt.

Lan cô cô nở nụ , đưa cho lính gác bên cạnh cung bài của Huệ Phi cung, lúc mới dẫn họ trong.

Chung Niệm Nguyệt ngẩng đầu

Xung quanh rộng lớn.

Phải bao lâu đây?

Nếu là nàng, nàng cũng thích cung.

Chung Niệm Nguyệt khi xuyên từng chịu khổ, gia thế cô tồi, cha yêu thương, trưởng bối cũng cưng chiều.

Nàng cũng khó , lập tức lên tiếng hỏi: “Lan cô cô, kiệu ?”

Nguyên ít khi cung, mỗi cung, dù tức giận đến cũng ngoan ngoãn đè nén, như một con chim cút, tự nhiên cũng thấy con đường mỏi chân.

 

 

Loading...