Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:42:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Quần áo là mới may tháng , trang sức là phu nhân tặng sinh nhật cô nương.”

Quay đầu lướt qua, thể thấy quần áo trang sức vô cùng tinh xảo.

Nguyên mỗi gặp Thái t.ử, đều ăn mặc lộng lẫy.

Đến lượt Chung Niệm Nguyệt…

Hắn xứng để xem ?

Chung Niệm Nguyệt dậy: “Hộp trang sức ? Rương đựng quần áo ? Ta tự chọn.”

Hương Đào hiểu tại , nhưng vẫn dẫn đường.

Chung phu nhân Vạn thị thương con gái đến mức nào?

Lại dành riêng một căn phòng, chỉ để đặt quần áo trang sức của Chung Niệm Nguyệt.

Chung Niệm Nguyệt tiện tay chọn một bộ .

Hương Đào ngơ ngác hỏi: “Trang, trang sức ạ?”

Chung Niệm Nguyệt ngoài, từ cây mai trong sân tiện tay bẻ một cành: “Ừm, cái .”

Ý tứ qua loa hiện rõ mặt.

Nha đầu phụ trách trang điểm trong sân, xoa xoa tay, đang nghĩ sẽ chải cho cô nương một kiểu tóc thật , ngoài kinh diễm , thu hút ánh mắt của Thái t.ử mới

Gương mặt phản chiếu trong gương đồng, gần như giống hệt với dáng vẻ khi xuyên của Chung Niệm Nguyệt, chỉ là gương mặt nhiều nét non nớt hơn.

cũng là gương mặt quen thuộc, cũng gì đáng xem.

Chung Niệm Nguyệt thu ánh mắt, ngẩng đầu lên, : “Chải một kiểu… dễ ngủ .”

Nha :?

Nha nuốt nước bọt, tưởng nhầm: “Dễ ngủ ạ?”

“Ừm, là kiểu dựa xe ngựa ngủ gật, cấn đầu .”

Nha : “…”

Nha mơ màng chải cho nàng một b.úi tóc đơn giản nhất, mơ màng cài cành mai tóc nàng.

Chung Niệm Nguyệt chậm rãi dùng xong bữa sáng, uống canh ấm bụng, cho mang áo choàng lớn đến khoác lên, đội mũ, còn ôm một cái túi sưởi: “Đi thôi.”

Tiền ma ma đáp lời theo.

Bên khỏi phủ.

Mà bên đại công t.ử của Chung gia, Chung Tùy An, đang từ ngoài trở về, mang theo một gió tuyết, mày mắt dường như cũng nhuốm vài phần lạnh lẽo.

Năm nay cũng mới mười lăm tuổi, gương mặt mới chớm góc cạnh, nhưng tỏ vô cùng chững chạc.

Chung Tùy An thừa hưởng tính cách của cha, phần ít ít .

Hắn xuống xe ngựa, liền thấy một thiếu nữ hình bọc tròn vo, lông trắng mềm mại mũ bay theo gió, khó khăn leo lên xe ngựa.

Tiểu tư bên cạnh chú ý đến ánh mắt của , vội : “Cô nương chắc là đến Cao gia phủ thượng.”

Cô nương?

Đó là của , điệu, áo gấm lụa là thường mặc, luôn chạy theo Thái t.ử?

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

“Thái t.ử cũng chứ.”

“Vâng, .”

Biểu cảm của Chung Tùy An lập tức trở nên kỳ quái.

Muội của hôm nay mặt Thái t.ử nữa, đổi thành đóng vai quả cầu tuyết ?

Trong hoa viên của Cao gia, mấy tiểu cô nương bắt đầu thì thầm to nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-5.html.]

“Thái t.ử điện hạ đến , Chung Niệm Nguyệt chắc chắn cũng sẽ đến. Cao Thục Nhi sợ Chung Niệm Nguyệt cướp mất sự chú ý ?”

“Chắc là cô chọc tức Chung Niệm Nguyệt thôi.”

“Sao ?”

“Ta , Thái t.ử mấy ngày liền gặp Chung Niệm Nguyệt. Chung Niệm Nguyệt tức đến phát bệnh . Bây giờ Thái t.ử đến dự tiệc cập kê của Cao gia, vẻ vang cho Cao Thục Nhi. Chung Niệm Nguyệt chẳng càng tức đến c.h.ế.t nửa ?”

, đúng . Thái t.ử và Cao đại nhân tình thầy trò sâu đậm, nếu Cao Thục Nhi trắc phi của Thái t.ử, Chung Niệm Nguyệt càng tức c.h.ế.t mất.”

Nguyên ít khi lộ diện, mỗi lộ diện cũng gia thế để bắt nạt khác.

nàng quen ăn mặc lộng lẫy mặt Thái t.ử, vì bất kể dịp nào, cũng luôn dựa trang phục và nhan sắc để lấn át chủ nhà, khiến tức đến méo cả mũi.

Thế là ngấm ngầm nàng bề ngoài tỏ rộng lượng lễ phép, thực chất là coi thường khác, tâm cơ sâu xa.

Nguyên trong sách, cũng vì thế mà biệt danh “bạch liên hoa”.

Không lâu , chỉ tiểu tư cao giọng hô: “Thái t.ử điện hạ đến.”

Bọn họ lúc mới đồng loạt im lặng.

nữa, những lời thể để Thái t.ử thấy.

Kỳ Hãn đối với những buổi tụ họp của các cô gái như thế hứng thú, chỉ đến cho lệ mà thôi.

Thấy nhà họ Cao ân cần chào đón, Kỳ Hãn liền cùng họ sang một bên.

“Điện hạ.” Đông Các đại học sĩ Cao Bỉnh phúc với Kỳ Hãn, để thể hiện và Thái t.ử chỉ tình thầy trò, chứ ý cố tình nịnh nọt cận. Cao Bỉnh sắc mặt nghiêm túc, mở miệng : “Bài văn mà hôm đó Bệ hạ yêu cầu Thái t.ử , hình thù gì ?”

Kỳ Hãn: “…”

Tâm trạng vốn , lập tức càng tệ hơn.

Lúc một tiểu tư bước cửa, giọng cao thấp: “Chung gia cô nương đến.”

Chung gia chỉ một độc nữ, đó chính là Chung Niệm Nguyệt.

Trong phút chốc, vô ánh mắt đều kín đáo đổ dồn về phía Thái t.ử.

Nếu là ngày thường, Kỳ Hãn lúc đáng lẽ sẽ cảm thấy vui.

lúc chỉ khẽ nhướng mày, thầm nghĩ, quả nhiên đoán sai, Chung Niệm Nguyệt đó chỉ là giở trò, hôm nay chẳng theo đến gặp ?

Tiếng con vẹt luôn miệng “đồ ch.ó má” cũng lập tức phai nhạt trong đầu.

Kỳ Hãn lập tức xoay , về phía lối hoa viên.

Lần cũng đỡ trả lời câu hỏi của Cao Bỉnh.

Nha của Cao gia nhanh dẫn một đoàn bước , đầu là một thiếu nữ khoác áo choàng trắng, còn đội mũ trùm đầu, che chắn kín mít.

Mọi ngẩn , ngay cả Kỳ Hãn cũng sững sờ.

“Biểu ?” Giọng của Thái t.ử chút do dự.

Chung Niệm Nguyệt đáp một tiếng: “A.”

Cao gia đại phu nhân bước lên một bước, mật nắm lấy cổ tay nàng: “Chung cô nương…”

Chung Niệm Nguyệt nhanh ch.óng rút tay về.

Tay nàng ấm áp, tay của Cao phu nhân lạnh cóng.

Cao phu nhân: “…”

Chung Niệm Nguyệt cũng thèm sắc mặt của bà .

Cao gia quen bề mặt, nhưng bỏ đá xuống giếng cũng là nhanh nhất.

Nàng mở miệng, : “Đại phu nhân tìm cho một chỗ tránh gió sưởi ấm, nghỉ một lát.”

 

 

Loading...