Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:43:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Hãn tự nhiên càng đảm nhận vai trò của Đại hoàng t.ử.

Hắn : “Nếu con đường đó, biểu cũng thể bớt khổ hơn.”

Nói là .

Thực kinh thành cách huyện Thanh Thủy cũng xa, họ chậm một chút, đến lúc trời tối, cũng đến ngoài cổng thành huyện Thanh Thủy.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Chung Niệm Nguyệt lấy áo choàng của Kỳ Hãn, lấy gối tựa lưng của , mấy cái cùng lót cho mềm, còn lấy hết lò sưởi tay của , tự ôm lòng, sung sướng ngủ một giấc.

Mở mắt , chẳng đến ?

Kỳ Hãn xuống xe ngựa.

Chỉ một tiểu thái giám bên xe ngựa, thấy nàng tỉnh, vội : “Bây giờ Thái t.ử đang bận sắp xếp, cô nương ở trong xe ngựa đợi thêm một lát.”

Họ ở trong một trang trại ngoại ô.

Trang trại đột nhiên đến nhiều như , nhất thời bận rộn ngơi tay.

Chung Niệm Nguyệt ngủ dậy, luôn cảm thấy lạnh.

Những cái lò sưởi tay lúc cũng tác dụng.

Nàng giọng nghèn nghẹt hỏi: “Bên ngoài nhóm lửa ?”

Tiểu thái giám : “Nhóm , mới nhóm một đống.”

Chung Niệm Nguyệt liền vén rèm, quấn kín mít xuống.

Tiểu thái giám há miệng: “Cô nương ?”

Chung Niệm Nguyệt: “Đi nướng lửa.”

Tiểu thái giám còn xong, vội đuổi theo.

Ôi, trong đoàn của họ còn Bệ hạ. Bệ hạ quý giá nhất, tự nhiên nhóm lửa cũng nhóm ở chỗ Bệ hạ , Chung cô nương thể nướng lửa? Sao đợi thêm một lát?

Chung Niệm Nguyệt theo ánh lửa đến gần.

Nàng tiên thấy Mạnh công công ở đó, đó mới là Tấn Sóc Đế ở đó.

Tấn Sóc Đế một bộ thường phục, áo trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng cùng màu lông. Lông mày của ngài dính một chút tuyết, trông càng giống như nhân vật bước từ trong tranh, quý khí tao nhã cần .

Lúc nàng thấy Tấn Sóc Đế, Tấn Sóc Đế cũng thấy nàng.

Người bên cạnh đang định quát mắng cô bé hiểu chuyện, dám thẳng đến đây.

Chung Niệm Nguyệt trong trẻo : “Lạnh c.h.ế.t mất, nướng lửa ?”

Thực ở đây chỉ nhóm lửa, còn hai cái bếp lò.

Một bếp lò đun nước, một bếp lò nấu canh thịt.

Chung Niệm Nguyệt cũng xem Kỳ Hãn .

Kỳ Hãn là Thái t.ử, chắc đang bận rộn sắp xếp các công việc, nếu sắp xếp , chắc chắn sẽ cha mắng.

Chung Niệm Nguyệt xoa tay, đến gần ánh lửa.

Đứng cạnh Mạnh công công.

Mạnh công công tiên kinh ngạc, Chung cô nương cũng đến đây? Sau đó ông nhịn .

là nên sợ lạnh.

Chung cô nương ngay cả mệt cũng sợ.

Lúc hầu bên cạnh đang múc một bát cháo thịt, đưa cho Tấn Sóc Đế.

Tấn Sóc Đế nhướng mí mắt: “Cho nàng .”

Người khác sững sờ, thầm nghĩ “nàng” là ai?

Mạnh công công tâm tư tinh tế, vội nhận lấy, nhét lòng bàn tay Chung Niệm Nguyệt, : “Ở đây chúng , đúng là cô nương tuổi nhỏ nhất, cô nương ăn .”

Kỳ Hãn bận rộn một lúc lâu, giày vớ đều ướt, gió thổi qua, nhịn rùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-28.html.]

Thật sự lạnh.

Sớm , nên đưa biểu đến.

Kỳ Hãn thầm nghĩ.

Cũng nàng bây giờ khó chịu đến mức nào…

Kỳ Hãn nghĩ liền xe ngựa tìm .

Trong xe ngựa trống .

Đợi liên tiếp bước qua mấy ngưỡng cửa, một cái, thấy biểu của , mạnh dạn cùng phụ hoàng sưởi ấm, còn cầm bát của phụ hoàng , đang ăn cháo, thật là vui vẻ.

Chung Niệm Nguyệt ăn hai miếng, ngẩng đầu lên hỏi: “Có cái bằng gỗ ?” “Cái bát nặng quá.”

Kỳ Hãn: “…”

Kỳ Hãn bước lên một bước, nhỏ giọng : “Biểu , vô lễ.”

Mạnh công công : “Nào vô lễ vô lễ gì chứ công t.ử?”

Kỳ Hãn lúc mới nhớ , lý do họ chia hai đường, là để lộ phận ?

Bây giờ trong trang trại , nào còn hoàng đế, thái t.ử gì nữa?

Thế là Kỳ Hãn ngậm miệng , do dự một lát, liền cũng xuống bên cạnh Chung Niệm Nguyệt.

Sợ lát nữa Chung Niệm Nguyệt nên .

Ai ngờ Chung Niệm Nguyệt đột nhiên đầu, chằm chằm , như đột nhiên nảy ý nghĩ: “Hay là biểu ca cầm bát cho ?”

Kỳ Hãn sững sờ.

Lúc trong trang trại đang kéo củi đến đây, : “Làm trai, đa đều như .”

Kỳ Hãn vốn hạ mặt mũi.

Hành động như chẳng như thái giám hạ nhân ? Thật sự tổn hại đến thể diện thái t.ử của .

Huống hồ còn là mặt phụ hoàng.

Kỳ Hãn do dự một lát, cầm lấy cái bát.

Bên cạnh Tấn Sóc Đế chỉ một Mạnh công công, còn một vị Võ Anh điện Đại học sĩ, gọi một tiếng Tiền Xương, Tiền đại nhân.

Tiền Xương Kỳ Hãn, lên tiếng hỏi: “ là vất vả cho công t.ử , công t.ử xử lý xong công việc phía ?”

Kỳ Hãn hỏi như , dừng .

Tấn Sóc Đế áo choàng rộng tay, vài phần phong thái của văn sĩ thời Ngụy Tấn, nhưng ngài ngẩng đầu lên, chỉ nhàn nhạt một câu: “Đi .”

Thật sự vô tình.

Kỳ Hãn liền dám ở nữa, chỉ vội vàng một đôi giày, liền bận rộn.

Tiền Xương Chung Niệm Nguyệt là con gái nhà nào, thấy Mạnh công công chuyện với nàng tự nhiên, còn tưởng là con gái của vương công nào đó.

Tiền Xương lên tiếng : “Chỗ một cái bát gỗ, là phu nhân của đặc biệt chuẩn .”

Mạnh công công : “Phu nhân cẩn thận.”

Bên lời dứt, Tấn Sóc Đế đột nhiên đưa tay , nhận lấy cái bát sứ .

Đừng là những khác, ngay cả Chung Niệm Nguyệt cũng kinh ngạc một chút.

“Làm ?” Mạnh công công liền : “Hay là để tiểu nhân .”

Chung Niệm Nguyệt múc một muỗng ăn, : “Ta thấy vẫn là lão gia sức cổ tay hơn.”

Cổ tay của Tấn Sóc Đế lực, cầm cái bát , hề rung lắc.

Mạnh công công mặt khổ sở : “Đó là tự nhiên, tiểu nhân dám so với lão gia? Lão gia ngày xưa luyện chữ, còn treo túi cát cổ tay. Lần đầu tiên lên núi săn b.ắ.n, kéo căng cung một thạch, một mũi tên liền b.ắ.n c.h.ế.t một con hươu.”

 

 

Loading...