Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 95: Nổi Giận Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-03-15 11:03:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi chỉ thấy rằng: Từ cỗ xe ngựa phía , đầu tiên bước xuống là một vị phu nhân quý phái, đoan trang dịu dàng, chính là chính thất của Hoa Phong, phu nhân Trữ Thu Liên.

 

Ngay đó, hai thiếu nữ trẻ tuổi lượt bước xuống.

 

Một dung mạo xinh , dịu dàng kiều diễm, thoạt là tiểu thư nuôi dưỡng trong khuê môn danh giá.

 

Người tuy cũng khí chất đoan nghiêm, nhưng mặc chiếc váy xếp ly màu vàng nhạt thêu hoa đào, khiến cả trông phần xinh xắn đáng yêu. Chỉ là vì năm ngoái trong phủ Khai Quốc Hầu từng qua đời, đều tránh mặc màu sặc sỡ, nên màu váy của nàng xem là phần thiếu tôn nghiêm, tạo cảm giác nhẹ , thiếu chín chắn.

 

thấp giọng bàn tán: “Đây là Nhị tiểu thư của Hoa phủ ? Người đồn đại dung mạo khuynh thành, mà ngoài đời thì cũng thường thôi mà!”

 

đó! Ngươi xem nàng mặc thứ gì kìa! Quả nhiên là nữ nhân quê mùa mới lên từ nông thôn!”

 

“Suỵt, đừng bậy! Đó chính là thiếu phu nhân tương lai của phủ Khai Quốc Hầu đấy! Cũng là tiểu thư nhà Phủ Thượng Đô Hộ!”

 

“Hả? Sao tiểu thư Phủ Thượng Đô Hộ chung xe với Hoa phủ ?”

 

“Ai ! Bớt , kẻo đắc tội với cả ba nhà – Phủ Thượng Đô Hộ, Phủ Khai Quốc Hầu và Hoa gia đấy!”

 

 

 

Đám lập tức im bặt.

 

Chỉ là những lời , rốt cuộc vẫn rơi tai của Trữ Tư Tuyền, khiến nàng âm thầm tức tối, mấy hôm Tư Không Lam một câu rằng thích cái áo yếm vàng tươi của nàng, nên nàng mới cố tình chọn váy vàng để mặc hôm nay.

 

Nào ngờ... quên mất kiêng kỵ trong Hầu phủ dịp .

 

dù trong lòng giận đến , nàng cũng chỉ thể cố nén , vẫn vẻ thanh tao, nhã nhặn, giữ hình tượng tiểu thư tài sắc.

 

Mọi lúc còn chú ý đến nàng nữa.

 

thắc mắc: “Vậy Hoa Nhị tiểu thư... tới ?”

 

Vừa dứt lời, từ cỗ xe thứ hai một chiếc xe sang trọng thanh nhã, khiêm tốn nhưng toát lên vẻ quý giá gì sánh bằng một tỳ nữ dung mạo thanh tú bước xuống.

 

Tỳ nữ xe, nhẹ giọng gọi trong: “Tiểu thư, đến ạ.”

 

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía .

 

Chỉ thấy một bàn tay trắng muốt như ngọc, từ trong xe nhẹ nhàng vén tấm rèm đỏ lên. Rồi một khuôn mặt tuyệt sắc, nhiễm bụi trần, khuynh quốc khuynh thành hiện .

 

Thiếu nữ cổ cao mày liễu, da như tuyết ngọc, vẻ yêu kiều tựa như cành liễu lay động gió.

 

Chỉ một ánh , khiến ngỡ ngàng, như hoa thẹn nguyệt e.

 

Thế gian một mà chỉ với nụ , ánh mắt, khiến lòng ngây ngẩn, tựa như đang lạc tiên cảnh, gặp tiên nữ hạ phàm ?

 

Một khắc đồng hồ.

 

Trước cổng phủ Khai Quốc Hầu, bỗng chốc lặng như tờ.

 

Tất cả ánh mắt và sự chú ý của đều hút lấy bởi sự xuất hiện của cô nương . Không ai lên tiếng, thậm chí như quên cả thở.

 

Cho đến khi...Một tiếng khẽ, lành lạnh vang lên từ phía .

 

Mọi chợt bừng tỉnh, Bàng Thái kiều diễm của cô nương chấn động.

 

Khi nhận nàng thậm chí còn đến độ tuổi cập kê, sắc vẫn còn phảng phất nét non nớt khó che giấu, lòng họ càng kinh ngạc hơn.

 

Thế nhưng chính sự non nớt , khi đặt lên cơ thể mang sẵn vẻ quyến rũ trời sinh, càng khiến cảm thấy trái tim ngứa ngáy, khó chịu một cách kỳ lạ.

 

 

 

ánh mắt của nàng lạnh lùng, như đóa hoa nơi đỉnh núi cao, khiến chỉ dám ngắm thể với tới.

 

Lại càng khơi dậy trong lòng một khao khát mãnh liệt hơn.

 

Đã kiềm mà hít sâu một , thậm chí nam nhân chẳng chút che giấu, cứ thế chằm chằm về phía nàng như thể dùng ánh mắt xuyên thấu Hoa Mộ Thanh.

 

đột nhiên, tầm của họ che khuất.

 

bước lên, chắn mặt Hoa Mộ Thanh, chặn hết thảy những ánh thèm thuồng, ganh ghét .

 

Mọi vui mà ngẩng đầu lên, ngờ đó chính là Cửu Thiên Tuế Mộ Dung Trần!

 

Ai nấy đều biến sắc!

 

Sao đến yến tiệc mùa xuân ? Trước giờ chẳng từng tham dự ?!

 

Mộ Dung Trần mày mắt sắc sảo, tiếng lạnh lùng khi nãy chính là từ phát .

 

Không ngờ vẫn đang chìm đắm trong vẻ của Hoa Mộ Thanh, trong lòng liền dâng lên một cơn bực bội đến chính bản cũng nhận . Nha đầu , xem bản là cái gì? Lại dám cứ thế mà yên để ngắm nghía ?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-95-noi-gian-roi.html.]

Không nghĩ ngợi gì, liền chắn lấy những ánh mắt khiến khó chịu .

 

Lúc , nở một nụ nửa miệng đầy tà khí và khinh bạc, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua xung quanh, hừ lạnh một tiếng.

 

Ngay lập tức, Quỷ Nhị phía , mặc bộ trang phục thái giám, hét lên the thé: “To gan! Thấy Cửu Thiên Tuế điện hạ còn mau quỳ xuống?!”

 

Mọi run rẩy, vội vàng quỳ rạp xuống.

 

Hoa Mộ Thanh bất đắc dĩ ngước mắt Mộ Dung Trần đang chắn mặt .

 

Nàng định quỳ thì Mộ Dung Trần túm lấy cánh tay kéo dậy.

 

 

 

Chỉ mà như : “Nha đầu trông cũng lắm. Bổn cung đang uống rư-ợu thiếu hầu, thì ngươi tới rót rư-ợu cho bổn cung !”

 

Sắc mặt Hoa Mộ Thanh liền đổi, trừng mắt ‘đầy tức giận’ Mộ Dung Trần.

 

Mà Mộ Dung Trần chỉ khẽ nhếch môi, chẳng cho nàng cơ hội phản bác, mạnh tay kéo nàng trong cửa.

 

Đám cổng đưa mắt , nên kinh ngạc, ghen tỵ sợ hãi.

 

Một lúc lâu , dậy thở dài: “Ôi chao, Hoa Nhị tiểu thư xinh thế , đúng là khổ! Bị Mộ Dung Trần đưa , e rằng lành ít dữ nhiều mất thôi!”

 

Lại tiếc nuối đ.ấ.m ngự-c: “Một mỹ nhân thế tên thái giám đó hỏng, thật là uổng phí trời sinh!”

 

Chỉ ba bên cạnh là Trữ Thu Liên và hai khác, vẻ mặt lộ rõ sự hả hê khi gặp nạn.

 

Trữ Tư Tuyền đầu phân phó nha : “Đi với Hầu phu nhân một tiếng, bảo là bẩn váy áo, cần một bộ khác. Nhớ chọn bộ nào nhã nhặn thôi.”

 

Nha lập tức lui .

 

Hoa Nguyệt Vân bên cạnh để ý đến lời đó, trong mắt ánh lên một tia độc ác.

__

 

Còn bên .

 

Hoa Mộ Thanh Mộ Dung Trần kéo loạng choạng, dọc đường thu hút bao nhiêu ánh mắt theo.

 

Mãi cho đến khi tới bên một hòn giả sơn giữa khu vườn tráng lệ lộng lẫy lát đá ngọc trong phủ Hầu, mới buông tay.

 

Nàng tựa giả sơn th* d*c, tức giận trừng mắt : “Ngài cái gì chứ! Cửu Thiên Tuế điện hạ!”

 

Mấy từ cuối gần như nàng nghiến qua kẽ răng.

 

Mộ Dung Trần cong môi , dường như tâm trạng .

 

Hắn bóp nhẹ cằm Hoa Mộ Thanh, khẽ: “Dạo giúp ngươi khai thông kinh mạch, mà trông ngươi vẫn chịu khá đấy.”

 

 

 

Hoa Mộ Thanh hất tay , đáp: “Điện hạ quên việc giúp thần nữ khai thông kinh mạch ? Hay là cố ý?”

 

Hắn chậm một ngày, thì việc tu luyện của nàng cũng trì hoãn một ngày, nàng tức giận là lẽ đương nhiên.

 

Nếu công lực cao hơn, việc lén lút hoàng cung thăm Thịnh Nhi Nhi sẽ dễ dàng hơn bao!

 

Mộ Dung Trần , nàng đầy ẩn ý: “Thật là cố ý.”

 

Lông mày Hoa Mộ Thanh lập tức nhíu , tiếp: “Bổn Đốc sợ rằng, nếu tiểu dã miêu như ngươi, đầu óc tỉnh táo, lôi kéo , bắt của ngươi, bắt ngủ cùng ngươi… thì danh tiết của để cho khỏi nhục đây?”

 

Đôi mắt của Hoa Mộ Thanh lập tức mở to, khuôn mặt nàng cũng đỏ bừng tái xanh xen lẫn trong chớp mắt.

 

Hồi lâu , nàng mới ấp úng như tức giận mà như bối rối: “Ngài là thái giám... còn giữ gìn thanh bạch gì chứ?”

 

“Hửm?”

 

Mộ Dung Trần nhướn mày, giọng trở nên nguy hiểm: “Tiểu dã miêu, ngươi gì?”

 

Hoa Mộ Thanh lập tức lắc đầu: “Ta gì cả! Ngày đó uống say, những gì ngài chẳng nhớ gì , nên tính!”

 

“Không tính ?”

 

Mộ Dung Trần nheo mắt , nha đầu quỵt nợ ?

 

 

 

Hôn môi , hôn đầy mặt nước bọt, còn bắt l*m t*nh nhân của nàng nữa.

 

Lại còn dám tính?

 

Hắn nhếch môi lạnh: “Trước mặt Bổn Đốc, từ khi nào đến lượt ngươi quyết định cái gì tính, cái gì ?”

Loading...