Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 41: Nhắm Vào
Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:10:39
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Dung Trần khẽ cong môi, lắc đầu: “Không cần chúng đưa nàng cung, nàng tự cách để tiếp cận Đỗ Thiếu Lăng.”
“Ý ngươi là gì?”
Đỗ Thiếu Quân nhíu mày, chợt vỗ tay một cái, như bừng tỉnh: “Nàng định khiến Đỗ Thiếu Lăng chủ động khuất phục ? Nha đầu , tâm cơ sâu thật đấy!”
Hắn bật , gật đầu: “Vậy thì càng ! So với những toan tính đây của chúng còn lợi hơn, quả nhiên là do nữ nhân dạy dỗ ! Nàng định thế nào ?”
Ánh mắt Mộ Dung Trần lạnh lẽo như vực sâu, hiểu trong lòng như một con rắn độc, bất ngờ chui dòng má-u vốn lạnh giá của .
Sự u ám, độc hại và khó chịu cuộn trào dâng lên.
Nụ môi càng thêm lạnh lẽo: “Nha đầu đó… định theo con đường của Đỗ Chiêu Nam.”
Đỗ Thiếu Quân kinh ngạc, bất ngờ bật lớn: “Tốt! Tốt lắm! Nha đầu thông minh thật!”
__
Trong hoa viên.
Không còn Mộ Dung Trần, càng cảm thấy tự nhiên và thoải mái hơn.
Dù là uống thưởng hoa, nhưng khí giờ đây càng thêm vui vẻ, hòa thuận, thật ấm cúng.
Lúc đề nghị mỗi biểu diễn tài nghệ Trưởng Công Chúa để lấy tiếng vui.
Trưởng Công Chúa đồng ý, thậm chí còn hứa sẽ lấy một bộ trang sức do Hoàng Thượng ban năm xưa phần thưởng cho xuất sắc nhất.
Phải rằng, đồ trong phủ Trưởng Công Chúa đều là bảo vật vô giá, bên ngoài tiền cũng khó mà mua .
Ngay lập tức, đều hào hứng, ai cũng thể hiện tài năng.
Hoa Nguyệt Vân cũng đến chỗ nội giám đăng ký tên , trong lòng đầy vui mừng chờ đợi.
Phía , các tiết mục cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú diễn sôi nổi, cuối cùng cũng sắp đến lượt nàng lên sân khấu.
Bỗng nhiên, từ một góc khác trong hoa viên vang lên tiếng kinh ngạc khe khẽ.
Mọi đồng loạt đầu chỉ thấy giữa khung cảnh muôn hoa rực rỡ của mùa xuân,
một thiếu nữ khoác bộ y phục vàng nhạt, dịu dàng bước từ giữa rừng hoa, tựa như tinh linh của hoa cỏ.
Trùng hợp , tiểu thư nhà quyền quý đang biểu diễn đến câu thơ:
“Yến xuân tiệc, rư-ợu xanh một chén, khúc ca một khúc. Xin dâng ba điều ước:
Một là mong vạn thọ,
Hai là mãi mạnh khỏe,
Ba là như đôi yến xà nhà, năm năm tương ngộ.”
Thiếu nữ bước từ rừng hoa, mỉm nhẹ nhàng, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời.
Trưởng Công Chúa lập tức bật dậy, ngừng run rẩy, Xuân Hà vội vàng bước tới đỡ lấy tay bà.
“Đẹp quá!”
Có kinh ngạc thốt lên.
Mọi trong sân đều ai là tán đồng và xuýt xoa khen ngợi.
Đặc biệt là Hoa Mộ Thanh, nàng vốn xinh kiều diễm, giữa vườn hoa rực rỡ, thật sự giống như: “Thiếu nữ duyên dáng giữa gió xuân, mỏng manh động lòng tựa đóa hoa hé nở.”
Trưởng Công Chúa hít sâu mấy , cố gắng giữ thần thái khi khác nhận , từ từ xuống .
Chỉ Quốc Công phu nhân là đầu tiên phát hiện sự khác thường, lo lắng liếc bà.
Còn bên là mẫu t.ử Trữ Thu Liên, hai bọn họ vốn gần như căm ghét Hoa Mộ Thanh đến tận xương tủy.
Hoa Nguyệt Vân dạo gần đây mới học một khúc “Xuân giang thủy lưu”, vốn định nhân buổi tiệc ở phủ Công Chúa để tỏa sáng rực rỡ.
Không ngờ còn kịp tay, Hoa Mộ Thanh cư-ớp mất Bàng Thái!
Nàng tức giận đến còn giữ nổi Bàng Thái tiểu thư, nàng trừng mắt Hoa Mộ Thanh, miệng thì thấp giọng mắng: “Làm bộ tịch! Trông giống cái gì chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-41-nham-vao.html.]
Giọng nàng nhỏ, đúng lúc trong sân nhạc khúc dừng, lời đó lập tức vang lên rõ ràng!
Mọi vốn đang ngây vẻ của Hoa Mộ Thanh, giờ mới sực tỉnh, đồng loạt đầu Hoa Nguyệt Vân.
Dù nàng kiêu ngạo cỡ nào cũng gây họa, liền vội vàng lùi , trốn lưng Trữ Thu Liên.
, Trưởng Công Chúa định tha thứ cho vị thiên kim Hoa gia vốn nhiều năng vô lễ, thiếu dạy dỗ nữa.
Sắc mặt bà trầm xuống, giận dữ quát lớn: “Vô lễ!”
Mọi vội vàng đồng loạt quỳ xuống, khẩn cầu Công Chúa bớt giận.
Dù Hoa Nguyệt Vân nhằm là Hoa Mộ Thanh, nhưng chẳng lẽ nàng y phục mà Hoa Mộ Thanh đang mặc là của ai?
Lời lẽ x.úc p.hạ.m đến tận Quyện chúa, Trưởng Công Chúa thể nổi giận?
Trưởng Công Chúa lạnh lùng chằm chằm Hoa Nguyệt Vân, bật đầy giễu cợt và băng lãnh: “Ta cứ tưởng Hoa gia dạy dỗ thế nào, hóa đây chính là Bàng Thái của một đích nữ Hoa gia. Khác gì đám nữ nhân trong cung chỉ dùng đủ thủ đoạn để giữ Hoàng Thượng bên chứ!”
Câu rõ ràng là đang mắng thẳng mặt Hoa Tưởng Dung.
Cả thiên hạ, e rằng chỉ mỗi vị Trưởng Công Chúa mới dám kiêng nể gì mà chỉ trích thẳng thừng sủng phi đương triều như !
kỳ lạ là, dù mắng đến mức thê t.h.ả.m cỡ nào, Hoàng Thượng vẫn giận dữ, chỉ để mặc cho Hoa Tưởng Dung và Hoa gia nuốt giận chịu đựng.
Trữ Thu Liên tức đến phát run, hai nữ nhi của bà lôi nh.ụ.c m.ạ mặt bao , tất cả cũng chỉ vì cái mà bà luôn đối đầu – Hoa Mộ Thanh!
“Điện hạ bớt giận, Quý phi nương nương vốn Hoàng Thượng hết lòng sủng ái, thật sự tư tâm. Mà Nguyệt Vân… con bé còn nhỏ, lời thiếu suy nghĩ, mong Công Chúa điện hạ…”
“Không tư tâm? Tuổi còn nhỏ?”
Trưởng Công Chúa đập bàn cái “rầm”, giọng đầy mỉa mai: “Trữ Thu Liên, chỉ ngươi mới dạy loại nữ nhi như ! Một đứa chỉ tranh giành nam nhân, một đứa thì suốt ngày nhằm tỷ . Cả hai đều vô giáo d.ụ.c, vô liêm sỉ!”
Lời nặng đến mức chừa chút thể diện nào!
Lại còn thẳng mặt bao nhiêu thế gia danh môn!
Toàn Trữ Thu Liên run rẩy, ngẩng đầu Trưởng Công Chúa, bất ngờ đảo mắt, ngất lịm tại chỗ!
“Mẫu !”
Hoa Nguyệt Vân gần như sợ hãi đến mất hồn, vội nhào đến ôm lấy Trữ Thu Liên mà nức nở, đầu trừng Hoa Mộ Thanh vẫn còn đang quỳ yên chỗ cũ: “Còn ngây đó gì! Còn mau qua đây đỡ mẫu …”
Còn dứt câu, liền Trưởng Công Chúa ghế cao quát lớn một tiếng: “Người ! Lôi hai mẫu t.ử lễ nghĩa ngoài! Sau phủ Trưởng Công Chúa, tuyệt đối cho phép hạng như bước nửa bước!”
Mọi trong sân đều đồng loạt hít một lạnh!
Sau đó chỉ thấy đám nội giám như hổ đói lao tới, lập tức túm lấy Trữ Thu Liên đang ngất và Hoa Nguyệt Vân, kéo lê như quẳng đồ vật, lôi thẳng ngoài hoa viên.
Hoa Nguyệt Vân mới mấy tiếng bịt miệng thô bạo!
Chỉ còn Hoa Mộ Thanh, vẫn quỳ yên tại chỗ, hứng chịu ánh dò xét của xung quanh.
Thật , đa mặt đều hiểu. Trưởng Công Chúa là mượn chuyện để trút giận.
Nhiều rõ, Trưởng Công Chúa và Tống Hoàng Hậu, mới qua đời từng là kim lan tri kỷ.
Vậy mà Hoàng Hậu mất lâu, Hoàng Thượng lệnh cho Trưởng Công Chúa tổ chức yến tiệc.
Một là vì phủ Tướng quân Hồ Quốc định tội mưu phản, chính tay Thiếu Khanh Đại Lý Tự – Hoa Phong dẫn cấm quân đến đồ sát bộ.
Hai là Trưởng Công Chúa tổ chức yến tiệc , mục đích chẳng qua là để tránh điều tiếng, tỏ rõ rằng và Tống Hoàng Hậu quá thiết.
thực tế thì…
Nỗi đau và hoài nghi trong lòng Trưởng Công Chúa, chẳng mấy ai .
Đặc biệt là Trữ Thu Liên, hôm nay còn ngây ngô tưởng rằng Trưởng Công Chúa chắc hẳn căm ghét tột độ vị Hoàng Hậu cho là phản quốc , nên mới cố ý chọn gần bà để lấy lòng.
Ai ngờ khiến Công Chúa nổi giận ngay tại chỗ.
Lại thêm chuyện hôm nay còn dám giở trò với Hoa Mộ Thanh ngay trong phủ Công Chúa, liên tiếp chọc giận, khiến cơn giận vốn dồn nén của Trưởng Công Chúa bùng phát dữ dội.
Tất cả nỗi đau vì Tống Hoàng Hậu qua đời, nỗi hận với hoàng ruột thịt, cùng những chuyện cũ tên, đều trút hết lên đầu hai mẫu t.ử Hoa gia !