Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 38: Kế Sách “Ái Mộ”
Cập nhật lúc: 2026-02-23 06:20:18
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân Hà dặn dò kỹ lưỡng vài câu với nha tên Phương Cầm ngoài cửa, vội vàng rời .
Hoa Mộ Thanh xoay , liếc chiếc váy lộng lẫy tinh xảo trong tay, khẽ lạnh, cởi áo khoác ngoài , ung dung y phục.
Vừa mới mặc xong chiếc váy cổ yếm ngang ngự-c, nàng liền thấy tiếng bước chân từ bên ngoài tiến .
Chỉ thôi cũng nhận là tiếng bước chân của nam nhân.
“Tham kiến Khánh vương điện hạ.”
Ngũ Hoàng T.ử Đỗ Thiếu Khánh, chính là Khánh vương.
Hoa Mộ Thanh nhướng mày, chẳng Mộ Dung Trần lệnh cho khâu miệng ? Sao giờ vẫn thể lộ diện ở đây?
Lại tiếng nam nhân vang lên, giọng rõ ràng mà kiên nhẫn: “Rốt cuộc là ai gọi bản vương đến đây? Cái tên thái giám Mộ Dung Trần vẫn còn ở đó. Khó khăn lắm Đại tỷ mới mở miệng xin tha cho , các ngươi còn dám bày trò lôi kéo bản vương gây chuyện, nếu khiêu khích tới tên thái giám đó, coi chừng bản vương lột da các ngươi!”
Thì là .
Không trách mệnh lệnh từ miệng Mộ Dung Trần cũng thể rút , duy nhất thể khiến đổi chủ ý, chắc chắn chỉ Đỗ Chiêu Nam.
“Là tiểu thư nhà nô tỳ.”
Nha bên ngoài đáp: “Hôm nay gặp cực kỳ ngưỡng mộ Bàng Thái điện hạ, nên xin gặp mặt một .”
“Ồ?”
Khác với phong nhã ôn hòa của Đỗ Thiếu Quân, Đỗ Thiếu Khánh là kẻ ăn chơi trác táng thật sự, t.ửu sắc c.ờ b.ạ.c thiếu thứ gì.
Lại thêm phận tôn quý, từng ít chuyện ngang ngược hống hách, coi trời bằng vung.
Lúc Hoa Mộ Thanh còn sống ở kiếp , còn chút dè chừng; giờ e rằng càng thêm càn rỡ.
Nghe nha , lập tức hứng thú: “Tiểu thư nhà ngươi? Là ai?”
Nha khẽ : “Là Nhị tiểu thư Hoa phủ gia.”
Rồi còn cố tình bổ sung một câu: “Người mà thiên hạ đồn rằng còn xinh hơn cả Quý phi nương nương.”
Đỗ Thiếu Khánh , gương mặt vốn cau lập tức bừng sáng, hớn hở đưa tay đẩy cửa: “Nhị tiểu thư Hoa gia ? Lại còn hơn cả Quý phi? Mau, mau để bản vương xem, quốc sắc thiên hương là thế nào!”
“Keng” một tiếng.
Đỗ Thiếu Khánh liền thấy giữa đám váy áo lộng lẫy rực rỡ , một thiếu nữ vận váy lụa vàng nhạt, rực rỡ như ánh trăng, đang lặng lẽ đó.
Ngay lập tức, như ngây , tim đập liên hồi.
Sống hơn hai mươi năm, đúng là từng gặp qua một mỹ nhân nào tuyệt sắc đến thế!
Đặc biệt là thiếu nữ mặt , đôi mắt trời sinh mang theo nét thẹn thùng, quyến rũ e ấp; chiếc mũi nhỏ nhắn như ngọc, đôi môi hồng phớt điểm nhẹ, dáng … quả thực… đủ khiến mất hồn mất vía!
Chỉ cần một cái thôi, đôi mắt như móc câu, mê hoặc, nồng nàn hương sắc, còn ẩn giấu một tầng lạnh lẽo khó đoán!
Khí chất pha trộn hỗn loạn giữa dịu dàng và bí ẩn , ngờ càng khiến nàng mang theo một vẻ cám dỗ ch-ết .
Đỗ Thiếu Khánh sững sờ bước lên hai bước.
Cánh cửa lưng khép “cạch” một tiếng.
Ánh sáng trong phòng lập tức mờ .
Nam đơn nữ chiếc.
Đỗ Thiếu Khánh nuốt ực một ngụm nước bọt, cuối cùng cũng lấy phản ứng, xoa xoa hai tay tiến gần Hoa Mộ Thanh: “Hoa Nhị tiểu thư, quả nhiên là gặp mặt còn hơn cả lời đồn! Bổn vương đường đột, nhưng thấy tiểu thư liền cảm giác như gặp tiên nữ! Tiểu thư hẹn bổn vương tới đây, chắc là… điều gì ?”
Hoa Mộ Thanh sớm âm thầm chuẩn sẵn phương án phản kích. Dù thể hiện tại qua rèn luyện, nhưng những chiêu thức nàng vẫn nhớ rõ. Muốn hạ gục một tên suy nhược vì t.ửu sắc như Đỗ Thiếu Khánh thì quá dễ dàng.
Không ngờ, tên còn định giả vờ lịch sự nho nhã.
Trong lòng lạnh, ngoài mặt nàng chỉ tỏ vẻ hoảng hốt khó hiểu, khẽ lùi một bước, lắc đầu:
“Ta từng hẹn đến đây, nha ngoài cũng của . Ta chỉ ướt váy áo, Công Chúa điện hạ bảo đến đây đồ. Điện hạ đến nơi ? Nam nữ khác biệt, mong điện hạ tự trọng và lui .”
Đỗ Thiếu Khánh lúc trong lòng chỉ còn hình bóng của thiếu nữ , còn để tâm lời từ chối.
Hắn lập tức khẽ: “Là hẹn cũng quan trọng. Hoa Nhị tiểu thư, bổn vương gặp say, nguyện kẻ váy tiểu thư. Tiểu thư bằng lòng cùng bổn vương một đêm triền miên ân ái chăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-38-ke-sach-ai-mo.html.]
Hoa Mộ Thanh suýt nữa thì kìm mà nhổ thẳng mặt , đúng là cái đồ ch.ó chừa thói ăn phân!
Thấy vươn tay định chạm , nàng lập tức lùi thêm một bước, lạnh lùng : “Mong Vương gia tự trọng!”
“Tự trọng cái gì mà tự trọng! Có ai nào!”
Đỗ Thiếu Khánh lúc nổi tà tâm, thấy một mỹ nhân tuyệt sắc như ngay mặt thì mà chịu nổi. Hắn buồn giả vờ nữa, toan cư-ỡng ép kéo Hoa Mộ Thanh gần: “Có ai ! Theo ! Yên tâm, ngày mai sẽ cho đến rước nàng phủ !”
Hoa Mộ Thanh lập tức phản thủ tát tay .
“Chát!” một tiếng, hất văng tay Đỗ Thiếu Khánh.
Tiếc rằng sức nàng còn yếu.
Đỗ Thiếu Khánh ha hả, tưởng nàng đang trò “tình thú”, liền vươn tay toan cởi dây buộc áo ngự-c nàng.
Hoa Mộ Thanh siết c.h.ặ.t cây trâm bạc trong tay, mắt lóe lên sát ý chỉ còn chút nữa là nàng đâ-m thẳng mắt .
đúng lúc , đầu hai , vang lên một tiếng nhàn nhạt, giọng quen thuộc mà lạnh lẽo châm chọc.
Hoa Mộ Thanh thở phào một , thu trâm .
Đỗ Thiếu Khánh thì sợ đến mức giật , ngẩng đầu lên liền thét lên một tiếng, m-ôn-g đập xuống đất.
“Cửu Thiên Tuế!”
Hoa Mộ Thanh cũng ngẩng đầu , từ lúc nào, uể oải tựa xà ngang, như một con mèo lớn quý tộc, lười biếng mà yêu nghiệt.
Hắn cúi đầu xuống bọn họ, tà: “Vương gia thật nhã hứng.”
Đỗ Thiếu Khánh sợ đến mức suýt tè quần, run lẩy bẩy, lắc đầu liên tục: “Không, ! Là ả tiện nhân ! Là nàng quyến rũ !”
Khóe miệng Hoa Mộ Thanh co giật, chẳng buồn phản ứng.
Trên xà nhà, Mộ Dung Trần liếc thấy phản ứng đó, ánh mắt lóe lên tia , nhướng mày hỏi: “Ồ? Vậy ?”
Đỗ Thiếu Khánh càng sức gật đầu: “Thật mà! Không ! Là nàng cố ý sai mời đến đây! Nàng …nàng thầm mến !”
“Xì.”
Mộ Dung Trần bỗng bật , hình nhẹ nhàng phi xuống từ xà ngang.
Tà áo tím tung bay như cánh bướm, mái tóc đen dài bay theo gió.
Quả thực như yêu quái giáng thế, mê hoặc lòng .
Hắn chắp tay lưng, bước đến mặt Đỗ Thiếu Khánh, nhếch môi : “Đỗ Thiếu Khánh, ngươi cho là mù ?”
Lại nghiêng mắt liếc Hoa Mộ Thanh một cái: “Hay là... nghĩ Hoa Nhị tiểu thư mù?”
“Phụt!”
Hoa Mộ Thanh suýt nữa thì nhịn thành tiếng.
Đỗ Thiếu Khánh , thật sự chẳng thể gọi là khôi ngô, đến mức bình thường còn tới.
Vốn dĩ khuôn mặt cũng tạm coi là đoan chính, nhưng từ nhỏ buông thả, sống phóng túng vô độ, nên hốc mắt lõm sâu, lông mày mắt xám xịt, làn da thì sần sùi lồi lõm. Đã thế thường xuyên ăn uống vô độ, lười biếng vận động, thể phát tướng béo ú.
Cả trông chẳng khác gì một khối mỡ hôi thối đang phân hủy.
Nói Hoa Mộ Thanh thầm mến ?
Chỉ Đỗ Thiếu Khánh, kẻ tâng bốc quá quen, tự mãn đến mức điên rồ, mới thể tin nổi lời như .
Mộ Dung Trần liếc Hoa Mộ Thanh một cái.
Hoa Mộ Thanh lập tức nghiêm mặt, biểu cảm vô cùng đắn, chẳng gì cả! Cũng hề !
Mộ Dung Trần nheo mắt .
Đỗ Thiếu Khánh sợ đến mức run như cầy sấy, bất ngờ vung tay lên, tự tát bốp bốp bốp mấy cái!
Vừa tát lớn tiếng mắng bản : “Là sai ! Không nên lời gièm pha của kẻ khác! Không nên dùng vũ lực với mỹ nhân! Là sai! Không nên chọc giận Cửu Thiên Tuế gia! Ta ! Ta xin tự phạt! Cầu xin Cửu Thiên Tuế gia tha mạng!”