Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 35: Đợi Lát Nữa Sẽ Rõ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 06:20:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Thiếu Quân vốn nổi danh với khí chất thanh nhã, cao quý như trúc ngà trong sương sớm, hiếm khi cất tiếng lớn như thế .

 

Mà tiếng , so với ánh nắng ấm áp của ngày xuân còn rực rỡ ch.ói lóa hơn, khiến lòng rung động.

 

Rốt cuộc là ai, là chuyện gì, thể khiến Tuyên Vương vui mừng đến ?

 

Khi ánh mắt Hoa Nguyệt Vân dừng Hoa Mộ Thanh, đang đối diện Đỗ Thiếu Quân tình ý lưu luyến trong mắt nàng lập tức biến thành oán độc và đố kỵ!

 

Lại là ả !

 

Con tiện nhân cứ tưởng lắm !

 

 

 

Hoa Mộ Thanh liếc xung quanh, khẽ thở dài: "Vương gia, thật sự cho rằng Mộ Thanh sống yên quá , nên ch-ết luôn trong phủ Trưởng Công Chúa ?"

 

Đỗ Thiếu Quân vẫn mỉm , cúi đầu nàng: "Ngươi cũng hôm nay e là khó rời khỏi phủ Trưởng Công Chúa ?"

 

Ánh mắt còn lướt qua một lượt bộ y phục yểu điệu nàng, chiếc váy lụa mỏng như khói sương phủ quanh .

 

Thật .

 

Cô nương vốn dịu dàng, nhu mì, nay khoác bộ váy mỏng manh như sương mù càng thêm thanh tao, tĩnh lặng. Như áng mây lấp lánh ánh sáng trời xa, đến mức khiến nỡ rời mắt.

 

"Đừng với là ngươi kiêng kỵ của bộ váy ."

 

Đỗ Thiếu Quân bật , giọng điệu chẳng hề chút thương tiếc.

 

Hoa Mộ Thanh liếc một cái, ngờ nhắc nhở nàng là Đỗ Thiếu Quân.

 

Nàng khẽ : "Mộ Thanh , Hoàng Hậu nương nương từng rõ với ."

 

"Ồ?"

 

Đỗ Thiếu Quân tỏ vẻ tò mò: "Vậy ngươi còn cố tình mặc ?"

 

Vì các chỉ một mà hai!

 

Hoa Mộ Thanh mỉm nhưng rõ, chỉ dịu dàng nhỏ: "Vương gia, lát nữa e là phối hợp với Mộ Thanh một phen ."

 

Đỗ Thiếu Quân càng thấy hứng thú: "Vậy bản vương phối hợp thế nào?"

 

"Vương gia, đợi lát nữa sẽ rõ."

 

Hoa Mộ Thanh khẽ, còn cố tình giữ chút bí ẩn.

 

 

 

Đỗ Thiếu Quân bật thành tiếng, khiến những ánh mắt ganh ghét xung quanh như xé nát Hoa Mộ Thanh thành từng mảnh!

 

lúc , bên ngoài hoa viên, tiếng trống chiêng vang lên.

 

"Vương gia, yến tiệc bắt đầu đó!"

 

Giọng nữ cố tình nũng, pha chút ngượng ngùng e lệ vang lên bên cạnh hai : "Đến trễ , e là sẽ Công Chúa trách phạt mất thôi."

 

Hoa Mộ Thanh đầu , đúng là đám Trương Nghi.

 

Ánh mắt chạm , Trương Nghi hung hăng trừng Hoa Mộ Thanh một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự cảnh cáo và thù địch.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ , lùi một bước, nhường đường cho Đỗ Thiếu Quân.

 

Dáng vẻ , tựa như đang yếu thế chịu nhường.

 

Mặt mày Trương Nghi đầy vẻ kiêu căng, tiến lên bên cạnh Tuyên Vương, rõ ràng ý cùng nhập tiệc.

 

Phía , sắc mặt Vương San Nhi và Hoàng Xảo đồng loạt biến đổi.

 

Còn kịp mở lời, Hoa Nguyệt Vân cũng bước nhanh đến, ở phía bên của Tuyên Vương.

 

Nàng và Trương Nghi trừng mắt , ai cũng chịu nhường ai.

 

Đỗ Thiếu Quân liếc Hoa Mộ Thanh, thấy khóe mắt nàng ẩn giấu ý trêu ghẹo, cũng chỉ còn lắc đầu bất lực.

 

Hắn lắc đầu, tự bước về phía .

 

Hoa Mộ Thanh theo , thấy Đại phu nhân sải bước lướt ngang qua , liếc mắt nàng một cái đầy khinh khỉnh.

 

Trong mắt bà , tia độc ác và âm hiểm chút che giấu.

 

Nàng mím môi, khẽ mỉm , chậm rãi bước trong, dáng vẻ ung dung điềm tĩnh.

__

 

Nơi tổ chức yến tiệc sâu trong hoa viên, là một tòa lầu cao ven hồ.

 

Tòa lầu bốn mặt hướng gió, gió xuân nhẹ lướt qua mang theo mùi hương thoảng.

 

 

 

Trăm hoa mùa xuân đang nở rộ, hương thơm lan tỏa khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-35-doi-lat-nua-se-ro.html.]

 

Những chồi non nhú lên cơn mưa, cùng làn nước xanh biếc hòa quyện với hương hoa, mang đến cảm giác dễ chịu thoải mái.

 

Khung cảnh quả thật vô cùng hữu tình.

 

Bên trong lầu trang hoàng lộng lẫy, xa hoa cần cũng .

 

Cung nhân trong phủ Công Chúa sớm bày biện sẵn bàn tiệc và chỗ .

 

Những tham gia yến tiệc sẽ theo địa vị, từng tốp cung nhân nhẹ nhàng , dâng và điểm tâm.

 

Lúc , Hoa Phong vẫn chỉ là phẩm cấp tứ phẩm, lẽ nên ở vị trí phía , gần giữa.

 

Thế nhưng ai nịnh hót điều gì, để cho Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân ở vị trí gần bên cạnh Trưởng Công Chúa nhất!

 

Chỉ một Hoa Mộ Thanh, cố ý sắp xếp ở một chỗ hẻo lánh ai đoái hoài đến, trở thành trò và đối tượng khinh miệt của .

 

Thế nhưng nàng mảy may để tâm, chỉ an tĩnh thưởng , thần sắc ung dung như thường.

 

Chính dáng vẻ khiến ít xì xào bàn tán.

 

“Nghe ở Hoa phủ, đến cả đám nha cũng thể tùy tiện bắt nạt nàng .”

 

“Ta cứ tưởng đến mức nào, ai ngờ hôm nay tận mắt thấy, mới phát hiện những lời bàn tán còn chẳng bằng một nửa dung mạo thật của nàng!”

 

đến , thì cũng chỉ là một kẻ chủ còn bằng tớ mà thôi...”

 

Hoa Mộ Thanh mâm điểm tâm mặt, tinh xảo hấp dẫn, khẽ mím môi nhẹ.

 

“Trưởng Công Chúa giá lâm—!”

 

Giọng thái giám trong phủ Công Chúa vang lên the thé, báo hiệu.

 

Mọi đồng loạt dậy, định hành lễ thì—

 

 

 

Bất ngờ trong đại sảnh vang lên một âm thanh chát chúa.

 

“Choang!”

 

Là một cung nữ, trong lúc quỳ hành lễ, tay vẫn cầm khay rư-ợu lớn, kịp đặt xuống cho vững nên rơi cả bình rư-ợu nặng xuống đất.

 

Một vò rư-ợu lớn, lập tức hắt thẳng Hoa Mộ Thanh!

 

Mà Hoa Mộ Thanh đang cúi đầu hành lễ, kịp phản ứng.

 

“Ào—” một tiếng, nửa vạt váy rư-ợu tẩm ướt đẫm!

 

Trữ Thu Liên chau mày, nhưng khi thấy Trưởng Công Chúa bước đại sảnh, ánh mắt dừng Hoa Nguyệt Vân, thì nơi đáy mắt bà hiện lên một nụ âm hiểm.

 

Còn cung nữ thì mặt mày tái mét, hiểu tại tay đột nhiên run rẩy đến mức , quả thực sợ đến phát khi-ếp.

 

Nàng lập tức quỳ rạp xuống: “Công Chúa thứ tội, là nô tỳ cẩn thận, tất cả đều là của nô tỳ, xin Công Chúa giáng tội!”

 

Hoa Mộ Thanh tỏ như phần bất đắc dĩ, cũng quỳ xuống theo, hướng về phía Trưởng Công Chúa đang bước đến mà lên tiếng: “Chỉ là vô tình gây , Mộ Thanh gì nghiêm trọng. Mong Công Chúa đừng trách phạt cung nữ .”

 

Trưởng Công Chúa gì, chỉ lặng lẽ thiếu nữ mặt.

 

Ánh mắt bà mang theo sự uy nghiêm và lạnh lẽo của ở vị trí cao lâu năm.

 

Hoa Mộ Thanh như hề để tâm, vẻ mặt trong sáng, điềm tĩnh như một thiếu nữ thuần lương ngây thơ, nở một nụ phần bất lực: “Chỉ là bộ váy vốn do Đại phu nhân đặc biệt chuẩn cho Mộ Thanh, giờ thể mặc nữa, hỏng tấm lòng của Đại phu nhân, Mộ Thanh thật lấy áy náy.”

 

Lời , Trữ Thu Liên lập tức cảm thấy bất .

 

Thì là chờ ở đây để giăng bẫy!

 

Trữ Thu Liên lập tức quỳ xuống, gượng : “Nha đầu , bậy gì thế! Rõ ràng là chính con trông thấy loại vải , một mực đòi may thành y phục. Sao giờ đổ hết lên đầu mẫu thế?”

 

Trong mắt Hoa Mộ Thanh vụt qua một tia nhẹ, nhưng mặt vẻ dọa sợ.

 

 

 

Đôi mắt đen lay láy như ngọc, ngơ ngác về phía Trữ Thu Liên, mấp máy môi như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ c.ắ.n môi, tỏ mềm mại yếu đuối.

 

Nàng cúi đầu xuống, dịu dàng mềm mỏng cất tiếng: “Là… là Mộ Thanh sai , là Mộ Thanh tự ý quyết định, mẫu nỡ trái ý nên mới…”

 

Lời còn dứt, đầu vang lên giọng lạnh của Trưởng Công Chúa: “Sao? Hóa tiểu thư Hoa gia may y phục, đều tùy tiện thích gì là cái đó? Chủ mẫu của Hoa gia trông giống dễ dãi đến mức như !”

 

Trên khuôn mặt cúi thấp của Hoa Mộ Thanh, nụ như hoa chớm nở.

 

Sắc mặt Trữ Thu Liên tối sầm, hung hăng trừng mắt về phía Hoa Mộ Thanh vẫn đang giữ dáng vẻ ngoan ngoãn, nhún nhường.

 

Rồi thấy ánh mắt lạnh lùng của Trưởng Công Chúa sang.

 

xoay chuyển suy nghĩ trong thoáng chốc, bèn đáp: “Đa tạ Công Chúa nhắc nhở, là thần phụ dạy dỗ chu đáo, khiến Công Chúa mất vui.”

 

Không ngờ bà tiếp tục vu vạ thêm nữa?

 

Loading...