Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 34: Trưởng Công Chúa Điện Hạ
Cập nhật lúc: 2026-02-23 06:20:14
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc ồn ào và náo loạn nơi cổng lớn nhanh ch.óng chỉ còn là đề tài bàn tán trong miệng .
Hoa Nguyệt Vân run rẩy chỉ Hoa Mộ Thanh, tức giận hét lên: “Ngươi dám nhục danh tiếng của Hoa phủ như thế! Đồ tiện chủng hèn mọn!”
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh thoáng trầm xuống, nàng khẽ mỉm , giọng nhàn nhạt: “Ta hiểu tứ đang gì. Hôm nay là buổi yến tiệc của Công Chúa, nên thu thái độ , đừng gây thêm chuyện nữa. Nếu để phụ , e rằng sẽ nổi giận đấy.”
Phải .
Rõ ràng khi xuất phát, Hoa Phong dặn dặn , mất mặt Hoa gia.
Vậy mà kịp bước chân phủ Trưởng Công Chúa, Hoa Nguyệt Vân thất thố đến mức , khiến cả Đại phu nhân cũng mang bàn tán.
Nếu chuyện truyền đến tai Hoa Phong, ông sẽ giận đến mức nào!
Đại phu nhân lạnh một tiếng: “Ngươi cũng đừng vội đắc ý. Chỉ là một Tuyên Vương thôi, đừng tưởng sủng ái nhất thời mà thể giở trò mặt . Hoa Mộ Thanh, nên thu là ngươi mới !”
Hoa Mộ Thanh mỉm dịu dàng, hề tranh cãi: “Vâng, phu nhân dạy , Mộ Thanh xin ghi nhớ.”
Nàng khẽ cúi hành lễ, dẫn theo Thanh Trúc thong thả bước phủ Trưởng Công Chúa.
__
Mái ngói lưu ly, tường son rực rỡ, hành lang uốn lượn bên dòng nước, hoa cỏ rực rỡ như gấm thêu.
Phủ Trưởng Công Chúa quả nhiên xứng danh là nhất phủ nơi kinh thành, xa hoa tráng lệ, mất vẻ trang nhã cao quý, phô bày địa vị tôn quý và khí chất cao sang của vị Công Chúa chủ nhân nơi đây.
Trưởng Công Chúa, Đỗ Chiêu Nam, chính là trưởng tỷ của đương kim hoàng đế Đỗ Thiếu Lăng.
Khi bà chào đời, thiên tượng khác thường, ánh sáng vàng rực từ phương Đông chiếu đến, coi là điềm lành, cả nước hoan hỉ, bá tánh chúc mừng.
Bà đặc biệt tiên đế và Thái Hậu hiện tại hết mực yêu thương.
Sau khi cập kê, để giữ nữ nhi bên , tiên đế đặc biệt xây dựng phủ Công Chúa nguy nga , hầu như dát vàng khảm ngọc, chọn trạng nguyên đương triều phò mã, thành xong thì cùng nàng sống tại phủ .
Vị Trưởng Công Chúa thể là hưởng hết vinh hoa phú quý và niềm vui trần thế.
Ai ai cũng chỉ ngưỡng mộ.
Thế nhưng khi thành , Trưởng Công Chúa mới dần dần nếm trải những cay đắng và chua chát của nhân thế.
Chuyện hậu cung hoàng gia, vẫn thường các phu nhân quyền quý truyền tai một cách kín đáo.
Nghe đồn, Trưởng Công Chúa và phò mã thành đầy một năm thì m.a.n.g t.h.a.i trưởng t.ử hiện tại, Đỗ Hàm.
Đáng lý đó là chuyện vui mừng viên mãn, là niềm hạnh phúc lớn lao trong đời.
Không ngờ, khi mới m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, Trưởng Công Chúa phát hiện phò mã tư thông với một ca cơ trong phủ!
Trong cơn thịnh nộ, bà lập tức lệnh đ-ánh ch-ết ca cơ ngay tại chỗ.
Còn bản bà thì suýt nữa cũng động thai, khó giữ đứa bé trong bụng.
Phò mã vì chuyện đó mà tiên đế triệu cung, trách mắng một trận nặng nề. Sau khi về phủ Công Chúa, tuy điều hơn nhiều...nhưng vẫn thể quên ca cơ !
Về , khi Trưởng Công Chúa mang thai, phò mã vì quá tương tư ca cơ cũ mà ngày một tiều tụy, cuối cùng bệnh nặng qua đời.
Từ đó trở , Trưởng Công Chúa căm hận ca cơ đến tận xương tủy.
Cũng bởi mà trong kinh thành, chẳng ai dám nuôi dưỡng ca cơ, cùng lắm chỉ còn những đào kép hát và vũ nữ bình thường.
Nguyên nhân là vì chỉ tiên đế từng sủng ái Trưởng Công Chúa vô cùng, mà ngay cả Đỗ Thiếu Lăng, vị hoàng đế hiện tại cũng đặc biệt che chở Đại tỷ .
Dù từng hạ lệnh cấm ca cơ công khai, nhưng từng một gia đình quan vì mời ca cơ đến góp vui trong yến tiệc, Đỗ Thiếu Lăng phát hiện, liền lập tức bãi chức.
Chừng đó cũng đủ thấy, đối với Trưởng Công Chúa mà , "ca cơ" là một điều tối kỵ đáng sợ đến mức nào!
Hoa Mộ Thanh giữa hoa viên, đưa mắt các tiểu thư, phu nhân đang tụm năm tụm ba chuyện trò khắp nơi. Lại ngắm những bộ xiêm y lộng lẫy, những món trang sức quý giá họ mang , cùng những ánh mắt nửa kín nửa hở cứ lén liếc về phía .
Chốc lát , nàng khẽ cúi đầu, nhếch môi nhẹ.
Nghe đồn, Trưởng Công Chúa hận nhất là ca cơ, đặc biệt là những mặc xiêm y lụa mỏng mềm mại, nhẹ nhàng như tiên nữ hạ phàm…
Chỉ bởi dáng vẻ thoát tục như tiên giáng trần mà phò mã mới si mê ca cơ dứt, miệng còn thường mấy lời mê kiểu: “Tiên nữ nhập mộng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-34-truong-cong-chua-dien-ha.html.]
Cũng vì thế, từ chuyện đó, loại lụa mỏng như khói sương, Yên La Hà do xưởng dệt Cẩm Châu tiến cống loại khỏi danh sách cống phẩm.
Thế mà Trữ Thu Liên coi nàng như một tiểu cô nương hiểu chuyện, còn cố ý sai Thanh Trúc mang bộ y phục đến, để nàng mặc nó xuất hiện mặt Trưởng Công Chúa.
Như , chẳng cần tự tay tay, chỉ cần Trưởng Công Chúa thấy là đủ để đoạt mạng nàng!
Quả là một đòn hiểm độc và thâm sâu!
Hoa Mộ Thanh khẽ nghiêng đầu , liền thấy Trữ Thu Liên và Hoa Nguyệt Vân cũng đang sánh vai đến.
Vì phủ Hồ Quốc tướng quân phản quốc tiêu diệt, giờ đây Hoa Phong trở thành Hoàng Thượng đặc biệt trọng dụng.
Tức thì ít chủ động vây quanh hai họ, niềm nở trò chuyện, tâng bốc lấy lòng.
Đại phu nhân giữa đám đông, xuyên qua nhân Hoa Mộ Thanh đang yên lặng gốc hoa, dung nhan kiều diễm tuyệt trần kết hợp với bộ y phục Yên La Hà thượng phẩm, quả thực chẳng khác nào tiên nữ giữa trần gian!
Trong đôi mắt phượng sắc sảo lóe lên một tia lạnh lẽo, nhanh thôi, ngươi sẽ thể tiếp tục giả bộ một mỹ nhân yếu đuối đáng thương nữa !
Hoa Mộ Thanh như hề ánh mắt Trưởng Công Chúa đang , chọn một gốc đào vắng vẻ, an tĩnh xuống bóng cây.
Lúc vẫn còn chút thời gian khi yến tiệc chính thức bắt đầu.
Nàng tránh xa đám đông, bởi chẳng buồn tiếp cận những kẻ cố tình xa lánh .
Dù thì, những đó, thấy nàng mặc Yên La Hà nguy hiểm, mà chẳng ai thốt lên một lời nhắc nhở t.ử tế.
Hừ...
Đang cúi đầu ngẩn ngơ cánh hoa đào rơi đất, chợt trong tầm mắt xuất hiện một đôi ủng đen thêu hoa văn cá chép bằng chỉ bạc nền vải xanh lót trắng.
Nàng khẽ chớp mắt.
Thấy đôi ủng dừng mặt , ý định rời .
Một mùi đàn hương dịu nhẹ thoang thoảng theo làn gió xuân, quyện trong hương đào, nhẹ nhàng lan tỏa, thấm tận đáy lòng.
Nàng ngẩng đầu, khẽ mỉm với Đỗ Thiếu Quân, cúi hành lễ: “Tham kiến Tuyên Vương điện hạ.”
Đỗ Thiếu Quân chăm chú Hoa Mộ Thanh.
Thiếu nữ cành đào nở rộ, lời nhẹ nhàng, nụ như hoa, má hồng da trắng, tựa đào xuân hé nở...
Đôi mắt như cắ-t từ làn nước, từ ngước lên, thật giống làn thu thủy lấp lánh, khiến khỏi rung động, lòng xao xuyến.
Chính là cái vẻ quyến rũ mê hoặc , quyện cùng vẻ yêu kiều trời sinh, thế nhưng sự lạnh lẽo tĩnh tại toát từ sâu thẳm trong đôi mắt đen láy che phủ mất.
Khiến nàng vô cớ toát lên một luồng lạnh lẽo thanh cao, như tuyết trắng giữa mùa đông.
Khóe mắt nhướn, môi như như .
Một mỹ nhân vốn chỉ khiến ngắm mà ngây dại mà lúc pha thêm sự hờ hững lạnh nhạt, chẳng khác nào một tuyết nữ hạ phàm từ đỉnh núi tuyết.
Trong khoảnh khắc , nàng đến kỳ lạ và mê hoặc, khiến kinh ngạc, vui mừng, gần như thể tự chủ.
Đỗ Thiếu Quân khẽ hít một , âm thầm bật lắc đầu: “Không còn giả vờ ngã nữa ?”
Thì sớm nhận nàng cố tình.
Hoa Mộ Thanh mỉm : “Một còn , hai cũng thôi, nhưng thể ba . Nô tì dám phiền đến Tuyên Vương điện hạ thêm nữa.”
Đỗ Thiếu Quân bật nhẹ, phát hiện cô nương khi ở mặt dường như bộc lộ nhiều phần sinh động hoạt bát hơn, thật là thú vị.
Bèn cố ý trêu chọc: “Nếu nàng lao lòng một nữa, bản vương thật sự sẽ cho rằng nàng đối với bản vương... chút, ừm, tâm tư gì đó đấy.”
Hoa Mộ Thanh khựng , kiếp nàng thực sự hề Đỗ Thiếu Quân là thể mấy lời đùa cợt với thiếu nữ xuất giá như thế .
Chẳng lẽ đời nàng quá cứng nhắc nghiêm túc, khiến đều che giấu bản tính thật mặt nàng?
Nàng một cái đầy bất đắc dĩ: “Vương gia, xin đừng đùa giỡn Mộ Thanh nữa.”
Đỗ Thiếu Quân bật sảng khoái.
Tiếng liền thu hút ánh của ít xung quanh.