Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 236: Ngày Cập Kê Cận Kề
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:23:37
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy , tiểu nha đầu đối với Đại Hoàng T.ử đúng là chút tình cảm giống thường.
Nếu nữ nhân ngu ngốc còn sống, e rằng đối với con cái, cũng chỉ thể dốc lòng đến thế mà thôi.
Hắn hai một lớn một nhỏ đang vui vẻ chơi ném bóng vải, bỗng nhiên hỏi: “Muốn quà gì nào?”
Hoa Mộ Thanh sững , mãi mới phản ứng , thì Mộ Dung Trần đang hỏi nàng.
Nghĩ ngợi một lát, nàng lắc đầu: “Ta chẳng gì cả.”
Mộ Dung Trần sớm đoán nàng sẽ trả lời như , chỉ nàng tiếp: “Ngày nàng lễ cập kê, e là sẽ ở trong kinh thành. Nếu gì, cứ với .”
Dáng vẻ đó, như thể thiên hạ tùy nàng lựa chọn, chỉ cần nàng mở miệng, đều thể dâng lên .
Hoa Mộ Thanh mỉm , nhẹ véo má tròn mũm mĩm của Thịnh Nhi, sang Mộ Dung Trần, nửa đùa nửa thật: “Ta thiên hạ thái bình, muôn đời hưng thịnh. Điện hạ, thể tặng ?”
Lời dứt, nét mặt vốn ôn hòa thư thái của Mộ Dung Trần lập tức biến đổi.
Hoa Mộ Thanh sững , kịp hiểu điều gì , thì bên ngoài cửa, Quỷ Nhị nhanh ch.óng bước .
Hắn liếc Hoa Mộ Thanh một cái, ghé sát tai Mộ Dung Trần, thấp giọng bẩm: “Chủ t.ử, Kính Sự Phòng thẻ xanh cho tiểu thư, ấn định... ba ngày thị tẩm.”
Sắc mặt Mộ Dung Trần vốn trầm xuống, nay càng thêm âm u.
Hắn phẩy tay hiệu, Quỷ Nhị lập tức lui .
Thịnh Nhi dường như cảm nhận tâm trạng bất thường của Mộ Dung Trần, liền nép sâu lòng Hoa Mộ Thanh.
Nàng ôm Thịnh Nhi trong lòng, nhẹ giọng hỏi: “Điện hạ, xảy chuyện gì ?”
Mộ Dung Trần nàng, trầm mặc một lát chậm rãi đáp: “Đỗ Thiếu Lăng định để nàng thị tẩm ba ngày .”
“Ba ngày ?”
Hoa Mộ Thanh cau mày: “Chẳng đúng ngày lễ cập kê ?”
Mộ Dung Trần bật lạnh: “Hắn đúng là tự cho tài tình, chỉ e còn tưởng rằng nếu để nàng trong ngày cập kê trong lòng chính là Hoàng Thượng hiện tại, chắc sẽ vui mừng đến phát điên mất. Hắn coi chính như món quà sinh thần, định tặng cho nàng đấy!”
Hoa Mộ Thanh xong rùng nổi cả da gà, lập tức vẻ mặt kinh tởm: “Ai mà thèm cái thứ quà sinh thần như thế chứ! Điện hạ đừng nữa!”
Bộ dạng chán ghét của nàng khiến Mộ Dung Trần vô cùng khoái chí, : “Sao? Không thích Hoàng Thượng hiện tại tự biến thành quà sinh thần, mừng tuổi nàng ?”
“Không thích!”
Hoa Mộ Thanh quả quyết lắc đầu, sang Mộ Dung Trần: “Điện hạ, cách nào trì hoãn chuyện ?”
Mộ Dung Trần khẽ : “Trì hoãn ? Hoãn nhất thời, chẳng lẽ hoãn cả đời ?”
Hoa Mộ Thanh khó xử nhíu mày nữa: “Vậy... nếu thì ba ngày nữa, hạ t.h.u.ố.c nhé. Khiến tưởng rằng từng thị tẩm …”
Chưa hết câu, Mộ Dung Trần hỏi: “Ngươi điều chế loại t.h.u.ố.c khiến sinh ảo giác ?”
Hoa Mộ Thanh sững , lúc mới giật nhận lỡ lời, loại t.h.u.ố.c tạo ảo giác vốn chỉ những xuất từ Dược Vương Cốc mới điều chế.
Lâm Tiêu thì tính, trong Triều Đại Lý , thể điều chế loại t.h.u.ố.c đó, chỉ một Tống Hoàng Hậu.
Năm xưa, để cứu Đỗ Thiếu Lăng, nàng cùng Mộ Dung Trần từng chinh Dược Vương Cốc, từng học qua phương t.h.u.ố.c từ Dược Vương.
Ban đầu là để thăm dò địch tình, mê hoặc và khống chế tù binh. Không ngờ đến giờ, dùng trong tình huống thế .
Nàng khẽ mím môi, đang nghĩ cách biện bạch thì Thịnh Nhi giơ tay lên, nhẹ nhàng sờ giữa trán nàng, nũng nịu : “Mẫu đừng , đừng ~~”
Tim Hoa Mộ Thanh mềm nhũn, liền quên mất việc giải thích, vội vàng ôm lấy Thịnh Nhi, dỗ dành trong tiếng rộn rã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-236-ngay-cap-ke-can-ke.html.]
Còn Mộ Dung Trần, tâm trí dần trôi về một nơi khác...
Lời cầu nguyện mà Hoa Mộ Thanh thốt , “Nguyện thiên hạ thái bình, còn binh đao, vĩnh viễn sát sinh” chính là lời nguyện ước năm xưa của Tống Vân Lan, nữ nhân ngốc nghếch .
Năm đầu nàng theo quân trận, mừng sinh nhật ngay trong quân doanh, khẽ khàng ước nguyện điều đó.
Khi nàng tưởng trong trướng chỉ nàng và phó quan, ngờ đang ngoài lều.
Trên tay còn cầm món quà sinh thần chuẩn kỹ càng cho nàng từ lâu.
Định nhân lúc báo quân tình, thuận tay tặng nàng như một món đồ nhỏ, ngờ lời cầu mong .
Món quà của là một thanh Ngư Trường kiếm.
Chính là thanh bảo kiếm vô giá từng Kinh Kha dùng để hành thích Tần Vương, tượng trưng cho sát phạt và mưu lược.
Vốn dĩ định tặng nàng để phòng .
Thế nhưng, khoảnh khắc ... tặng .
Sau , thấy Đỗ Thiếu Lăng cho từ kinh thành lặn lội nghìn dặm mang đến một món quà sinh thần cho nàng, là một chiếc trâm bạc nạm ngọc bình thường, hình con sâu cỏ lộng lẫy.
Dù nàng đeo, nhưng yêu thích rời, cứ mãi ngắm nghía mãi thôi.
Ký ức năm xưa ùa về, bao chua xót và lạnh lẽo ngày nhạt nhòa, chỉ còn nụ và niềm vui chân thành của , hiện lên hết đến khác trong tâm trí.
“Điện hạ.”
Sau khi trêu đùa Thịnh Nhi một hồi, Hoa Mộ Thanh mặt , : “Ngày lễ cập kê, nếu điện hạ ở trong kinh thành, thể để Quỷ Nhị ở với ? Nếu Đỗ Thiếu Lăng thật sự thị tẩm, e là lúc đó lặng lẽ đ-ánh ngất mới thể bỏ t.h.u.ố.c thuận lợi…”
“Ha.”
Chưa dứt lời, Mộ Dung Trần bật khẽ một tiếng.
Hắn thu tay đang chống cằm , nàng: “Cho dù khiến lầm tưởng nàng thị tẩm, còn dấu chu sa nơi cánh tay, nàng tính xử lý thế nào?”
Chưa từng thị tẩm, dấu chu sa tự nhiên vẫn còn nguyên vẹn.
Mặt Hoa Mộ Thanh liền đỏ bừng, nghĩ ngợi một chút lẩm bẩm: “Hay là… đào luôn cho xong…”
Ánh mắt Mộ Dung Trần lập tức lạnh lẽo: “Nàng dám động d-ao lên thử xem.”
Hoa Mộ Thanh cứng , chỉ cảm thấy một luồng hàn khí rợn ập tới, liền yếu giọng phản bác: “Rõ ràng là thể là của , tại tự quyết…”
Chưa dứt lời, thấy Mộ Dung Trần đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng nàng chằm chằm, hừ lạnh một tiếng: “Nàng gì?”
Hoa Mộ Thanh lập tức nghiêm mặt , gượng: “Ta … theo điện hạ hết!”
Lông mày Mộ Dung Trần giật, suýt thì bật , nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giọng lạnh băng mang theo chút u ám: “Nhớ kỹ, thể nàng, là của Bổn Đốc . Không đến lượt nàng tự quyết. Nếu dám tự ý càn, Bổn Đốc sẽ xé xá-c nàng.”
Chỉ giỏi hù dọa bằng mấy lời đó!
Hoa Mộ Thanh âm thầm bĩu môi trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bất đắc dĩ, hỏi: “Vậy… đến ngày cập kê, đây? Điện hạ ở trong kinh thành…”
Mộ Dung Trần liếc nàng một cái: “Chút chuyện cỏn con như cũng xử lý ? Khiến bận bịu với chuyện khác quan trọng hơn việc nữ nhân hầu hạ là chứ gì?”
Hoa Mộ Thanh ngẩn , như sực nhớ điều gì, đến lúc để Dao Cơ hành động .
Chỉ cần tiết lộ tin tức về Tứ Phương Chiến cho Đỗ Thiếu Lăng, chắc chắn sẽ lập tức lao đến Mộng Tiên Lâu trong đêm.
Chỉ cần chút manh mối, nhất định sẽ dốc lực truy tra.
Như , ít nhất trong thời gian Mộ Dung Trần rời kinh, nàng sẽ an .
Ý định định, tâm trạng Hoa Mộ Thanh cũng định trở , nàng gật đầu: “Vâng, Mộ Thanh thế nào .”
Nói xong, đột nhiên cảm thấy lời Mộ Dung Trần chút kỳ lạ, như chuyện của Dao Cơ, còn cố tình nhắc nhở nàng ?