Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 182: Cơn Giận Của Cửu Thiên Tuế

Cập nhật lúc: 2026-04-15 12:47:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Thiếu Quân ha hả: "Cửu Thiên Tuế quả thực tận tâm vì giang sơn Triều Đại Lý, dâng một Hoa Tưởng Dung, chuẩn dâng tiếp Hoa Mộ Thanh. Chậc chậc... Không còn tưởng là... kẻ bu-ôn ngư-ời đấy chứ!"

Kẻ bu-ôn ngư-ời...

Quỷ Lục đang xổm ngoài sân khẽ co giật khoé miệng.

Nghi ngờ trong lòng Đỗ Thiếu Lăng cuối cùng cũng tan biến , bật , chỉ Đỗ Thiếu Quân: "Cẩn thận cái miệng ngươi, nếu tên bụng hẹp hòi Mộ Dung Trần thấy, sợ là sẽ xé nát miệng ngươi mất."

Đỗ Thiếu Quân thầm thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nịnh nọt theo.

__

Hoa phủ – Khu Thấu Tương Viện của Hoa Mộ Thanh

Xuân Hà lo lắng Tố Cẩm vội vã trở về, hỏi dồn: "Tiểu thư rốt cuộc ?"

Mắt Tố Cẩm hoe đỏ, liên tục lắc đầu: "Bị trúng độc Đố Phu Nhân ."

Xuân Hà kinh hoảng lùi mấy bước, vội xoay định lấy tín vật để truyền tin khẩn do Quỷ Vệ dùng riêng: "Phải lập tức báo cho chủ t.ử!"

Tố Cẩm kéo nàng : "Đỗ Thiếu Lăng và của Cửu Thiên Tuế phái đến – Quỷ Tam, cho báo tin . Đừng cuống. Việc cần lúc là tranh thủ thời gian tiểu thư hôn mê, suy nghĩ cách đối phó tiếp theo."

Xuân Hà định tinh thần, gật đầu: "Ngươi đúng, cuống quá . Chuyện ... sợ là họa phúc đan xen. Tiểu thư tiếp cận Đỗ Thiếu Lăng, cũng dễ bề hành sự."

Tố Cẩm gật đầu đồng tình: "Ừ. mà... vụ ám sát hôm qua, cứ thấy gì đó đúng."

Xuân Hà nhíu mày: "Không đúng chỗ nào?"

Tố Cẩm chau mày: "Đám thích khách đó... cảm giác như cố tình nhắm tiểu thư. Nếu , một chiếc kiệu bình thường thế, thể chính xá-c mà tìm trúng ?"

Sắc mặt Xuân Hà cũng đổi.

Đang định gì đó thì thấy Phúc T.ử dìu Quỷ Tam từ ngoài .

Sắc mặt Quỷ Tam trắng bệch, thấy hai liền : "Hôm qua cho truyền tin đến Cửu Thiên Tuế, chắc chắn tối nay sẽ về tới, các cần lo. Với tay nghề của Thái y viện, giữ mạng tiểu thư thêm ba đến năm ngày chắc chắn thành vấn đề."

Xuân Hà vốn quen với Quỷ Tam, bước đỡ xuống hỏi tiếp: "Về chuyện ám sát hôm qua, trong lòng ngươi nghĩ thế nào?"

Quỷ Tam liếc qua ba mặt, sắc mặt hề d.a.o động, chỉ trầm ngâm một lúc : "Chắc là cố ý bày màn kịch ám sát mặt Đỗ Thiếu Lăng."

Xuân Hà vội hỏi: "Sao ngươi ?"

Quỷ Tam dừng một chút : "Tên t.ử sĩ cuối cùng bắ-n ám khí tẩm độc, hướng sai . Với bản lĩnh của , tuyệt đối thể phạm sơ đẳng như thế."

Lúc đó Quỷ Tam vẫn rời , mà ẩn quan sát từ trong bóng tối.

Xuân Hà nhíu mày: "Chẳng lẽ cố tình tiểu thư tiếp cận Đỗ Thiếu Lăng? sẽ là ai chứ?"

Phúc T.ử vẻ mặt trầm trọng của mấy , chút sợ hãi. Thấy vết thương mới Quỷ Tam chảy má-u, nàng liền bước đến giúp xử lý.

Quỷ Tam liếc nàng một cái, còn như khi thản nhiên như , mà khẽ nghiêng mặt tránh , chút tự nhiên.

Tố Cẩm trầm ngâm một lát, lấy mặt nạ da , : "Chuyện rốt cuộc là ai gây , đợi điện hạ về hãy tính. Bên tiểu thư thiếu chăm sóc, mang ít quần áo đến đó một chuyến. Ngoài còn thị vệ của Đỗ Thiếu Lăng đang chờ."

Xuân Hà lo lắng : "Ta cùng ngươi..."

Tố Cẩm vỗ vai nàng: "Tỷ cứ ở tĩnh dưỡng . Nếu tỷ xảy chuyện gì nữa, bên cạnh tiểu thư sẽ thật sự còn ai dùng ."

Xuân Hà đành gật đầu, dặn: "Vậy nhớ cẩn thận việc."

Thấy Tố Cẩm rời , lúc Xuân Hà mới để lộ vẻ mặt hối hận đầy day dứt: "Đều tại , hôm đó lẽ nên theo mới đúng..."

Quỷ Tam lắc đầu: "Ngươi theo cũng vô ích, đám đó là cao thủ. Một còn chẳng cản nổi, thêm ngươi cũng khác gì."

Xuân Hà siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, một lúc ngẩng đầu về hướng Tố Cẩm : "Chỉ mong tiểu thư bình an vô sự."

Quỷ Tam cũng gật đầu theo: "Lần điện hạ trở về, sợ là sẽ nổi trận lôi đình."

Phúc T.ử ở phía liếc hai , c.ắ.n môi, lặng lẽ .

Mà đúng như Quỷ Tam dự đoán.

Mộ Dung Trần quả thực về từ Giang Nam chiều tối hôm đó, gần như cưỡi ch-ết mười con tuấn mã Hãn Huyết!

Vừa đặt chân đến kinh thành, lập tức xá-ch theo Lâm Tiêu, kẻ vẫn đang nhàn nhã ở Ty Lễ Giám nghịch ngợm t.h.u.ố.c độc và cổ trùng lao thẳng đến biệt viện hoàng gia ngoài thành.

Lúc Đỗ Thiếu Lăng ở đó, chỉ hai Long Vệ canh giữ bên ngoài. Vừa thấy Mộ Dung Trần áo bào tím như mây cuộn cuốn tới, lập tức quỳ xuống hô: "Cửu Thiên Tuế, Hoàng Thượng lệnh, cho ngoài tùy tiện..."

"Rầm!"

Một còn kịp hết câu Mộ Dung Trần tung một cước đá bay, đập mạnh tường phía , phun một ngụm má-u tươi, thể bò dậy nổi.

Mộ Dung Trần nhấc chân định sải bước trong, một tên Long Vệ khác vội vàng chắn .

Hắn thậm chí chẳng thèm liếc , chỉ nhẹ vung tay áo rộng, cũng hất bay , đập thẳng xuống gốc cây đào trong sân. Một ngụm má-u tươi phun , nhuộm đỏ cả bãi cát trắng tinh như tuyết, trông chẳng khác gì một mảng hoa đỏ thắm nở rộ giữa nền trắng ch.ói lòa.

Lâm Tiêu xá-ch theo hòm t.h.u.ố.c, lắc đầu, bĩu môi bước từ cổng viện.

Phía , Mộ Dung Trần ngoái đầu liếc một cái: "Mau chân lên! Lề mề nữa là Bổn Đốc phế luôn đôi chân thối của ngươi, bằng cặp khác đấy?"

Lâm Tiêu sững , lập tức cắm đầu chạy, trong bụng thì c.h.ử.i rủa ngừng. Đồ súc sinh! Thấy sắc quên nghĩa, đúng là ma quỷ đội lốt !

Ngoài hành lang nhỏ phòng vẫn còn mấy vị ngự y đang trông chừng.

Tất cả đều tận mắt chứng kiến cảnh Mộ Dung Trần chỉ với một cú tát hất bay Long Vệ, ai dám mở miệng, vội vàng quỳ sụp xuống.

Lúc , Tố Cẩm đang bưng chậu nước nóng từ trong phòng bước . Dù mang mặt nạ da , Mộ Dung Trần vẫn liếc nhận nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-182-con-gian-cua-cuu-thien-tue.html.]

Tố Cẩm đặt chậu nước xuống, còn kịp hành lễ, Mộ Dung Trần bước nhanh tới mặt, trầm giọng hỏi: "Nàng thế nào ?"

Mắt Tớ Cẩm đỏ hoe, khẽ lắc đầu.

Tức thì, khuôn mặt như tà tiên yêu nghiệt của Mộ Dung Trần thoáng chốc phủ đầy vẻ âm trầm đáng sợ.

Hắn đẩy cửa bước .

Trên chiếc giường lớn bằng gỗ nam mộc khảm chỉ vàng, dây lê uốn lượn quanh cột, Hoa Mộ Thanh đang lặng lẽ đó.

Không còn là dáng vẻ như mỗi đối diện , dù giả vờ vô tội đáng thương, trong mắt nàng vẫn luôn toan tính, lúc phẫn nộ, khi mất kiểm soát, đôi lúc bật đầy ẩn ý.

giờ, tất cả đều biến mất.

Chỉ một cái cụp mi mắt, cũng khiến khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành trở nên tái nhợt như tuyết phủ sương bao, chẳng còn chút sinh khí nào.

Đôi môi vốn mang sắc hồng đào nay tím đen, khiến dung nhan vốn nghiêng nước nghiêng thành càng thêm vẻ u ám yêu dị, như bông hoa yêu tà nở rộ trong bóng tối.

Lông mày liễu nhạt khẽ chau .

Dù đang hôn mê, nàng vẫn như đang chịu đựng một nỗi đau đớn khó tả.

Mộ Dung Trần bên cửa sổ, cúi nha đầu ngốc nghếch .

Ánh mắt dừng lớp băng gạc cuốn quanh vết thương nơi bả vai nàng, đôi mắt phượng hẹp dài càng thêm lạnh lẽo.

Chợt nhếch môi , giọng như ma quỷ thì thầm: "Nha đầu, dám lén lưng Bổn Đốc mà thương ? Bổn Đốc lộ-t d-a ngươi mới hả giận!"

Lâm Tiêu lén quan sát sắc mặt , từng thấy Mộ Dung Trần lộ vẻ như bao giờ.

Rõ ràng là đau lòng đến tột độ, đau đến mức giận dữ, chẳng cho .

Chỉ còn cách dùng giận dữ và vẻ lạnh lùng độc ác để che giấu cảm xúc thật của .

Hắn khẽ bĩu môi, bước lên: “Muốn lộ-t d-a ngư-ời cũng đợi còn sống chứ! Tránh , đừng cản gia gia đây cứu .”

Mộ Dung Trần liếc một cái sắc như d-ao.

Lâm Tiêu lúc thì dám lên mặt, ưỡn cổ : “Sao? Chậm một khắc thôi, tiểu nha đầu mà ch-ết thì đừng trách gia gia báo !”

Vừa dứt lời, ánh mắt Mộ Dung Trần tối sầm .

Làm Lâm Tiêu lạnh toát cả , vội vã giả vờ thấy, chen lên bắt mạch cho Hoa Mộ Thanh.

Ngay đó, nhíu mày: “Thảo nào thành thế . Có ngươi truyền nội lực Thiên Âm Chi Hàn, còn tưởng độc của Đố Phu Nhân dễ dàng gì xâm nhập cơ mà. Hóa …”

Hắn liếc qua Mộ Dung Trần: “Nàng vận nội lực.”

Sắc mặt Mộ Dung Trần lập tức đen , rõ ràng dặn dặn tiểu nha đầu dùng nội lực nữa! Mà nàng thì cứ cứng đầu! Nha đầu ch-ết tiệt , thật là chọc tức ch-ết mà!

Lâm Tiêu sang, rút tay về, mở hòm t.h.u.ố.c , lục lọi : “Nàng nội lực phản phệ, giờ thì chút công lực cũng chẳng còn. Ngũ tạng lục phủ đều tổn thương, đương nhiên độc càng ngấm sâu hơn.”

Nói , đầu Tố Cẩm đang ở cửa: “Đi chuẩn một thùng nước lớn, đổ nước nóng , lấy lọ .”

Hắn đưa cho nàng một lọ t.h.u.ố.c bộ: “Rắc hết trong đó. Nửa canh giờ , đỡ tiểu thư nhà ngươi ngâm .”

Tố Cẩm vội vàng chạy tới nhận lấy lọ t.h.u.ố.c, lui nhanh ngoài.

Lâm Tiêu lấy một bó kim châm cứu dài chừng ba tấc, xếp ngay ngắn thành hàng, rút một cây, với Mộ Dung Trần: “Ta cần nửa canh giờ để dẫn độc đầu cho nha đầu . Trong lúc đó, ngươi nên nghĩ xem tí nữa Đỗ Thiếu Lăng đến sẽ hỏi ngươi tìm kiểu gì đấy.”

“Hừ, mặc !”

Mộ Dung Trần hừ lạnh một tiếng, gương mặt tà mị lạnh lùng hiện rõ vẻ khinh thường: “Hắn hỏi thì ? Bổn Đốc việc, cần giải thích với ?”

Lâm Tiêu bật lắc đầu, nhẹ nhàng cắm một cây kim châm huyệt ấn đường của Hoa Mộ Thanh.

Mộ Dung Trần khẽ cau mày.

Lại Lâm Tiêu : “Ngươi để tâm đến thì cũng thôi, nhưng chuyện chắc chắn đơn giản như . Tốt nhất ngươi nên gọi mấy tên Quỷ Vệ của tới hỏi cho rõ. Nếu thể âm thầm tính kế đến Hoa Mộ Thanh, thậm chí còn lôi cả Đỗ Thiếu Lăng một ván cờ… thì kẻ đó, e rằng… hạng tầm thường .”

Ánh mắt Mộ Dung Trần lạnh lẽo như băng, lặng im một lúc liếc Hoa Mộ Thanh đang giường, đó xoay rời .

Lâm Tiêu cắm thêm một cây kim huyệt Thiên Linh Cái của Hoa Mộ Thanh, khẽ lắc đầu, thì thầm: “Quả nhiên là họa thủy khuynh quốc… Đó là Mộ Dung Trần mà. Ngươi nghĩ phận chỉ đơn giản là Cửu Thiên Tuế của triều Đại Lý thôi …Tiểu nha đầu , là phúc họa, thật sự khó mà …”

Quỷ Tam đang quỳ đất kể chuyện từ đầu đến cuối, nhưng Mộ Dung Trần lên tiếng.

Quỷ Lục quỳ bên cạnh, cũng đem những gì lén ở hoàng gia biệt viện kể .

Chiếc nhẫn của Hoa Tưởng Dung chứa độc, nguồn gốc từ tiệm t.h.u.ố.c của cháu trai La Đức Phương.

Một ván cờ, mà một lúc kéo cả Đỗ Thiếu Lăng, La Đức Phương, Hoa Tưởng Dung, Hoa Mộ Thanh, và cả Cửu Thiên Tuế cũng thể tránh khỏi cuốn .

Mộ Dung Trần cong môi, bật khẽ: “Hóa ngay mí mắt Bổn Đốc thể ẩn một kẻ ghê gớm đến . Quỷ Nhị!”

Quỷ Nhị lập tức bước lên: “Có thuộc hạ!”

“Đi điều tra! Dù khiến kinh thành long trời lở đất cũng moi dấu vết của kẻ đó.”

Giọng Mộ Dung Trần trầm thấp như bóng ma rút hồn .

Quỷ Nhị lĩnh mệnh rời .

Mộ Dung Trần cúi đầu Quỷ Tam đang quỳ rạp, sắc mặt tái nhợt như sắp chống đỡ nổi nữa.

Hắn ngưng một thoáng, lạnh nhạt : “Lập công chuộc tội, ngươi cũng cần loại khỏi hàng ngũ Quỷ Vệ nữa.” 

Loading...