Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 181: Cứu Người
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:50:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phúc Toàn liếc cô nương đang Đỗ Thiếu Lăng ôm c.h.ặ.t trong lòng, vị cô nương , e rằng phúc phần nhỏ!
Tố Cẩm phía , liếc mắt Đỗ Thiếu Lăng phía , trong mắt thoáng hiện lên một tia sát ý.
nhanh nàng che giấu , chiếc mặt nạ da mới chế tạo xong khiến gương mặt nàng trông cứng đờ, gần như biểu cảm gì.
__
"Đông!"
"Đông!"
Tiếng gõ mõ trầm chậm vang lên, hòa quyện với tiếng nước róc rách, tạo nên một cảm giác tĩnh mịch sâu lắng thể diễn tả thành lời.
Trong một tiểu viện hoa lệ cao quý xây dựng theo phong cách Hán Đường, con đường nhỏ lát đá uốn lượn hình ruột ngỗng chạy xuyên suốt bộ khu vườn.
Khác với trào lưu rực rỡ hoa lệ của triều Đại Lý hiện nay, trong viện hề cảnh xuân ngập tràn hoa lá, mà chỉ trải đầy cát trắng xếp lớp như sóng biển. Giữa những lớp cát , điểm xuyết vài cây tùng, một cây đào, một cây đào.
Cảnh sắc đến mức tựa như đang giữa biển sóng trắng, một ảo ảnh mỹ lệ như lâu đài trung.
Thế nhưng khung cảnh đẽ phá tan bởi một tiếng loảng xoảng ch.ói tai của đồ sứ vỡ vụn.
"Rắc!"
Đỗ Thiếu Lăng tức giận ném mạnh chiếc chén sứ Cống phẩm của lò Quan Diêu Cảnh Đức, kiểu "Tiềm Long Hí Châu", xuống đất, ánh mắt bừng lửa chằm chằm vị ngự y đang quỳ đất: "Vô dụng! Nếu giải độc cho nàng, các ngươi hãy mang đầu đến gặp trẫm!"
Tất cả đám ngự y đều sợ đến mặt cắt còn giọt má-u.
Viện phán đầu Thái y viện, tóc trắng râu bạc, run rẩy : "Bệ hạ, độc vị cô nương là một loại kỳ độc hiếm thấy đời, gọi là ‘Đố Phu Nhân’! Loại độc chỉ xuất từ Dược Vương Cốc mới thể giải . Hiện tại… chúng thần cũng chỉ thể tạm thời áp chế độc tính, bảo vệ tính mạng cô nương trong bảy ngày mà thôi!"
"Rầm!"
Đỗ Thiếu Lăng vỗ mạnh bàn đá, mặt bàn rạn nứt!
Đôi mắt vốn ôn hòa trong sáng giờ đây phủ đầy mây đen u ám, giận dữ đến mức tưởng như sắp bộc phát sát khí.
lúc , từ ngoài viện, Đỗ Thiếu Quân vội vã bước .
Ánh mắt thoáng liếc về căn phòng tinh xảo phía viện, ánh lên vẻ phức tạp.
Không hành lễ, nhanh ch.óng bước đến bên Đỗ Thiếu Lăng, thấp giọng : "Bệ hạ, thần dò la , Diêm Vương Địch, Lâm Tiêu, từng xuất hiện ở Ty Lễ Giám. Muốn giải độc Đố Phu Nhân, e rằng chỉ Cửu Thiên Tuế mới tìm ."
Đỗ Thiếu Quân , Lâm Tiêu hiện đang ở ngay trong Ty Lễ Giám.
thể để lộ tung tích của Lâm Tiêu, chỉ thể để Mộ Dung Trần đích dẫn xuất hiện mặt Đỗ Thiếu Lăng.
Sắc mặt Đỗ Thiếu Lăng khẽ biến, thoáng hiện vẻ dữ tợn trong thoáng chốc, nhưng lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh. Ngay đó liền lệnh cho Phúc Toàn: "Đi! Phái truyền tin cho Mộ Dung Trần! Bảo lập tức tìm ‘Diêm Vương Địch’ đến gặp trẫm! Không chậm trễ!"
Phúc Toàn lĩnh mệnh, khom lui xuống.
Một đám ngự y lúc mới dám thở phào, lau mồ hôi trán cùng lui , canh giữ căn phòng nhỏ, liên tục khống chế độc tố Hoa Mộ Thanh.
Đỗ Thiếu Lăng bên bàn, sắc mặt vẫn âm trầm, khó coi.
Đỗ Thiếu Quân khẽ , : "Hoàng , xem thật sự để tâm đến Hoa Nhị tiểu thư thật đấy."
Lúc ngoài, luôn gọi Đỗ Thiếu Lăng như , để tỏ … “ thiết”.
Sắc mặt Đỗ Thiếu Lăng dịu xuống một chút, lắc đầu: "Chỉ là một mỹ nhân thôi, tâm tính cũng tệ. Sau đưa cung, cũng là một thú vui."
Một đầy trúng độc mà cũng gọi là tâm tính tệ ?
Đỗ Thiếu Quân khẽ lắc đầu, đem một sống xem như món đồ chơi, hừ.
Nếu Mộ Dung Trần mà mấy lời của Đỗ Thiếu Lăng, e là sẽ nổi giận đến mức nào.
Đang nghĩ ngợi, thủ lĩnh Long Vệ mặc giáp mềm bước , quỳ một gối Đỗ Thiếu Lăng, ánh mắt còn lướt Đỗ Thiếu Quân một cái đầy do dự.
Đỗ Thiếu Lăng khoát tay: "Không , cứ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-181-cuu-nguoi.html.]
Thủ lĩnh Long Vệ lập tức nghiêm giọng báo cáo: "Bẩm bệ hạ, hung thủ trong vụ ám sát hôm qua đều tra xét kỹ lưỡng. Trong y phục của một t.ử sĩ, thuộc hạ phát hiện vật ."
Nói xong, hai tay dâng lên một món đồ.
Đỗ Thiếu Lăng cầm lấy , vẻ mặt mới dịu đôi chút lập tức tối sầm lạnh lẽo trở .
Đó là một chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy dành cho nữ giới.
Chiếc nhẫn xanh biếc, bên trong những vết nứt tự nhiên như hoa tuyết, vô cùng kỳ lạ và mỹ lệ.
Đỗ Thiếu Quân liếc , bật khẽ: "Xem đúng là đồ của nữ nhân."
Hắn sang hỏi thủ lĩnh Long Vệ: "Nhìn qua cũng vật phàm, hẳn là lai lịch lớn? Đã tra là của ai ?"
Thủ lĩnh Long Vệ điềm nhiên Đỗ Thiếu Lăng, đáp: "Là đồ của Quý phi nương nương."
Lông mày Đỗ Thiếu Quân khẽ nhướng, miệng thì kinh hô: "Sao thể…"
Đỗ Thiếu Lăng gì.
Hắn còn nhớ rõ chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy , đó là món đồ vô tình mua tại một thị trấn nhỏ nơi biên cương khi theo quân xuất chinh năm xưa.
Lúc ... vốn định tặng cho Hoa Mộ Thanh.
Thế nhưng chiếc nhẫn vẫn từng kịp trao , kết quả một ngày nọ Hoa Tưởng Dung thấy. Nàng quấn lấy nũng, cuối cùng cũng mềm lòng đưa cho nàng.
Không ngờ hôm nay, chiếc nhẫn trở thành hung khí dùng để mua chuộc ám sát Hoa Mộ Thanh?
Trong lòng Đỗ Thiếu Lăng, vì là phẫn nộ, thì từ “tàn độc” e rằng còn thích hợp hơn.
Tận sâu trong thâm tâm, luôn xem đoạn tình cảm dành cho nữ nhân năm xưa nơi vùng mây như một thứ tình cảm thuần khiết và cao quý ai thể sánh bằng.
Thế mà giờ đây, thứ tình cảm thiêng liêng đó, khác đem bôi nhọ.
Càng dậy sóng trong lòng, vẻ mặt càng điềm nhiên bình thản.
Hắn thản nhiên v**t v* chiếc nhẫn trong tay, giọng điệu trở thong dong, thậm chí còn mang theo chút mỉa mai: "Quý phi dù thuê gi-ết , cũng sẽ ngu ngốc đến mức để chứng cứ rõ ràng thế . Còn tra gì khác ?"
Thủ lĩnh Long Vệ tiếp lời: "Thêm một chuyện nữa, độc d.ư.ợ.c mà bọn t.ử sĩ trúng đến từ Tây Giang, chiết xuất từ nội tạng một loài cá nóc. Ở kinh thành, chỉ một hiệu t.h.u.ố.c tư nhân lén bán loại độc . Thuộc hạ điều tra rõ, hiệu t.h.u.ố.c đó… là do phủ Đại Hành Thượng Thư lén mở."
“Cái gì?”
Đỗ Thiếu Quân kinh ngạc thốt lên: "Sao liên lụy đến Thái Hậu ?"
Đại Hành Thượng Thư, chính là cháu trai của Hoàng Thái Hậu La Đức Phương!
Đỗ Thiếu Lăng chỉ khẽ gật đầu: "Xem , kẻ cố ý vu oan giá họa."
Thủ lĩnh Long Vệ cúi đầu: "Hiện chứng cứ chứng minh phía kẻ chủ mưu, thuộc hạ sẽ cho dốc lực điều tra."
Đỗ Thiếu Lăng cất chiếc nhẫn , khẽ gật đầu.
Lại thủ lĩnh Long Vệ báo: "Bệ hạ, còn một việc nữa."
"Nói ."
"Hôm qua lúc thuộc hạ cứu tiểu thư, tận mắt trông thấy một kẻ áo đen ngăn cản sát thủ. Nhìn trang phục mặc, nếu thuộc hạ nhầm, thì là của Ty Lễ Giám."
"Ồ?"
Ánh mắt Đỗ Thiếu Lăng lập tức sáng lên, lộ vẻ hứng thú.
Đỗ Thiếu Quân liếc , : "Ái chà, vị Cửu Thiên Tuế đúng là một lòng vì bệ hạ nha. Mấy hôm thần còn cùng uống rư-ợu, sắp dâng lên hoàng một vị đại mỹ nhân tuyệt thế gì đó. Có khi nào chính là Hoa Mộ Thanh? Người Ty Lễ Giám đó, phái để âm thầm theo dõi và bảo vệ nàng ?"
Trong lòng Đỗ Thiếu Lăng khẽ động, chợt nhớ chuyện đây Mộ Dung Trần từng cố ý đến gặp Hoa Mộ Thanh.
Sự nghi ngờ mặt dần tan , khóe môi nở một nụ nhẹ: "Tiểu t.ử Dung Trần , đúng là…"