Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 160: Kế Trong Kế
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:30:32
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Dung Trần tự sảnh phụ, chút ngại ngần mà ngay vị trí chủ tọa.
Đám Hoa Phong chỉ còn cách vội vàng theo, liên tục sai hầu chén rư-ợu, bát đũa mới.
Trữ Thu Liên vẫn ngoài sân, nét kinh hoàng mặt dần tan biến, nhưng vẻ mặt càng u ám.
Trữ Hậu Lục bước ngang qua bà, liền bà đưa tay chặn .
“Đại ca, Cửu Thiên Tuế đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc là ý gì?”
Trữ Hậu Lục lườm bà một cái, giọng khó chịu: “Ta tâm tư ? Người xưa nay tâm cơ khó lường. Việc của ngươi, hôm nay thấy nên dừng thì hơn.”
Trữ Thu Liên c.ắ.n răng cam lòng: “ nếu bỏ lỡ hôm nay, thì sẽ còn cơ hội như thế nữa. Muội tên Hoa Phong, cái đồ lòng lang sói định đưa ả tiện nhân tuyển tú! Ca, nếu ả cung, thì với Dung Nhi mà …”
Trữ Hậu Lục thì cau mày, suy nghĩ chốc lát thấp giọng : “Cũng . Cửu Thiên Tuế đột nhiên xuất hiện, chắc ảnh hưởng đến chuyện của ngươi. Hoa Mộ Thanh với cũng chỉ gặp mặt vài mà thôi. Đến lúc đó nếu chuyện thật thành, ở đó chứng, dù đến tai Hoàng Thượng, kéo bảo đảm thì cũng dấy lên sóng gió lớn .”
Trữ Thu Liên lập tức nở nụ : “Vẫn là đại ca suy nghĩ chu . Vậy thì…”
Trữ Hậu Lục liếc mắt trong viện: “Phủ Quốc Công phủ Khai Quốc Hầu, hừ, cứ xem bản lĩnh mỗi . Ta sẽ lo liệu giúp bọn họ che chắn, ngươi .”
“Đa tạ đại ca.”
Trữ Thu Liên tươi như thể nắm chắc phần thắng.
Vừa xoay rời , thì giọng lạnh lùng và đầy âm hiểm của Trữ Hậu Lục vang lên lưng: “Hôm nay giúp ngươi, thì ngươi cũng nên gì. Tên Hoa Phong , nếu khi tuyển tú mà xử lý xong, thì Hoa phủ , cũng còn là chỗ cho ngươi dung .”
Trữ Thu Liên khựng bước, rùng một cái, đầu Trữ Hậu Lục: “Đại ca yên tâm, trong lòng rõ.”
Trữ Hậu Lục hừ lạnh một tiếng, lúc mới xoay bước sảnh phụ trong viện.
Trên bàn tiệc.
Mộ Dung Trần đang cầm chén rư-ợu, chậm rãi nhấp từng ngụm.
Khóe mắt liếc thấy Trữ Hậu Lục sải bước bước , gương mặt nãy còn u ám bỗng chốc hóa thành nụ lấy lòng, khiến nhếch môi một cách thờ ơ.
Mà bên ngoài sân, nơi Trữ Hậu Lục và Trữ Thu Liên chuyện, Quỷ Nhị cùng Quỷ Ngũ – kẻ mặt b.úp bê lâu xuất hiện, chậm rãi bước .
Trên Quỷ Ngũ lúc , rõ ràng đang mặc y phục của tiểu đồng trong Hoa phủ.
Hắn híp mắt, lắc lắc xấp thư trong tay: “Chậc chậc, thứ mà Cửu Thiên Tuế điện hạ , Trữ Hậu Lục mà cũng mơ lấy ? là si tâm vọng tưởng.”
Quỷ Nhị mặt biểu cảm, lạnh nhạt : “Thứ liên quan đến chân tướng vụ t.h.ả.m án diệt môn Tống gia năm xưa, nó đương nhiên ít.”
Quỷ Ngũ hì hì, sang Quỷ Nhị khoe công: “Vậy xem như lập đại công nhé? Nhị ca, xem, Cửu Thiên Tuế thưởng cho ? Biết để vị trí của chứ?”
Quỷ Nhị một lời, giật lấy xấp thư, nhét thẳng ngự-c áo sải bước vài bước, đó Quỷ Ngũ từ đầu đến chân, lạnh lùng buông một câu: “Chỉ với ngươi? Hừ.”
Nói thản nhiên bỏ .
Quỷ Ngũ sững , đó lập tức giậm chân la to: “Ta thì chứ? Nói cho rõ ràng! Chẳng qua chỉ lùn hơn chút, mập hơn chút, đầy đặn hơn chút thôi! Thì ? Thì ? Thì hả!”
Vừa gào chạy theo.
Quỷ Tam đang xổm cành cây, tay chống cằm, bĩu môi nghĩ ngợi một lúc, phóng nhảy về phía viện của Hoa Mộ Thanh.
__
Thấu Tương Viện.
Hoa Mộ Thanh đang trong sân nghiền nhuyễn phấn hoa, chuẩn vài hộp phấn son để tặng cho Dao Cơ, Bàng Mạn và Đỗ Liên Khê.
Hai nàng – một là Tiên Điệp, Mộng Điệp, một là Oanh Điệp của nàng.
Lúc Phúc Duyên xá-ch một bình nhỏ bước từ ngoài , thấy bên cạnh Hoa Mộ Thanh ai hầu hạ, liền vội vàng tiến đến ân cần, : “Tiểu thư, thấy mấy vị tỷ tỷ ?”
Hoa Mộ Thanh khẽ cong môi : “Các nàng đều bận việc , cần hầu hạ .”
Phúc Duyên liền cảm thấy như trời ban cơ hội, vội vàng đưa bình nhỏ trong tay tới mặt Hoa Mộ Thanh, : “Tiểu thư xem, đây là nô tỳ mới lấy từ nhà bếp lên. Hôm nay tiệc chiêu đãi, Quý Nhân đến, lão gia còn đích lệnh mở vò rư-ợu Nữ Nhi Hồng cất mười năm đấy. Nô tỳ nghĩ, tuy tiểu thư giỏi uống rư-ợu, nhưng hiện nay tiểu thư đang tuổi sắp đến lễ cập kê, mà rư-ợu Nữ Nhi Hồng mang ý nghĩa cực . Hay là mang chút về đây cho tiểu thư nếm thử chút hương vị mới mẻ?”
Nữ Nhi Hồng, tượng trưng cho hôn nhân viên mãn, cuộc sống hạnh phúc. Quả thật là ý nghĩa .
Phúc Duyên đúng là chút lanh lợi.
Đáng tiếc, nàng là mây m-ù, là Hoa Mộ Thanh thật sự.
Nàng – kẻ từng bò lên từ địa ngục, khắp mang độc má-u, là một ác quỷ. Nàng bao giờ mơ đến chuyện hôn nhân hạnh phúc cuộc sống viên mãn.
Những thứ đó, với nàng ở kiếp , chỉ là điều nực , xa vời đến đáng buồn mà thôi.
Điều nàng , chỉ gói gọn trong hai chữ: “Báo thù.”
Thế nhưng khi lời Phúc Duyên , Hoa Mộ Thanh nở một nụ thanh tao, dịu dàng tựa đóa sen trong sương sớm.
Nàng nghiêng mắt, liếc bình rư-ợu trong tay Phúc Duyên, ngẩng đầu, đưa ánh mắt thẳng nàng .
Rõ ràng là ánh mắt từ lên, mà khiến Phúc Duyên giữa ngày hè nắng như đổ lửa bỗng thấy một luồng khí lạnh rợn chạy từ lòng bàn chân thốc thẳng lên, khiến sống lưng lạnh buốt.
Sắc mặt nàng tái nhợt , nhưng nghĩ đến lời hứa của vị đại nhân , nàng liền cố ép bản đôi mắt sâu thấy đáy của Hoa Mộ Thanh.
“Tiểu... tiểu thư, ... nếm thử ạ?”
Chính nàng cũng giọng đang run rẩy.
Thế nhưng Hoa Mộ Thanh như phát hiện điều gì, nghiêng đầu tiếp tục cẩn thận cất gọn phấn hoa đang nghiền dở, khóe môi cong cong, gật đầu: “Được, ngươi chuẩn chén rư-ợu và điểm tâm .”
Phúc Duyên vui mừng khôn xiết, vội vã lui xuống chuẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-160-ke-trong-ke.html.]
Hoa Mộ Thanh mái hiên, ngẩng đầu về phía một gốc cây trong sân ngoài.
Quỷ Tam ló nửa , giơ tay vẫy vẫy nàng.
Hoa Mộ Thanh cụp mắt xuống, uể oải tựa tay vịn, nhưng ánh sáng trong mắt lạnh lẽo đến mức sương giá cũng ngả màu.
__
Ở gian sảnh phụ phía bên bàn tiệc.
Tư Không Lưu như thể uống quá chén, đột nhiên ôm đầu lảo đảo, còn đổ cả chén rư-ợu của Trữ Hậu Lục bên cạnh.
Mộ Dung Trần đang ở vị trí chủ tọa, hờ hững liếc mắt sang.
Liền thấy Trữ Hậu Lục tươi, đỡ lấy Tư Không Lưu cất giọng to: “Hầu gia hôm nay hình như uống nhiều ?”
Tư Không Lưu lảo đảo chắp tay, : “Thất lễ thất lễ. Rư-ợu của Hoa đại nhân thật thơm dịu khi miệng, ngờ hậu vị mạnh thế.”
Trữ Hậu Lục cũng bật : “Chứ còn gì nữa! Rư-ợu , võ phu bọn uống còn gắng gượng chút. Hầu gia tuổi còn trẻ, e là say mất ! Ha ha... Hiền tế , còn bảo đưa hầu gia nghỉ ngơi ?”
Hoa Phong gọi một tiếng ‘hiền tế’, sắc mặt thoáng biến đổi, nhưng nhanh ch.óng nở nụ , gọi một tiểu đồng đến, dìu Tư Không Lưu nghỉ ở phòng bên.
Vừa , tự tay rót rư-ợu cho Mộ Dung Trần: “Điện hạ Cửu Thiên Tuế, rư-ợu hợp khẩu vị ?”
Mộ Dung Trần nheo nheo đôi mắt phượng dài, ánh mắt dừng nơi bóng lưng Tư Không Lưu đang bước nhanh dần, khẽ nhếch môi, nở một nụ lạnh mang theo chút tàn nhẫn.
“Ha, rư-ợu say , tự say.”
Trữ Hậu Lục chau mày khẽ giật, liếc Mộ Dung Trần một lượt, nhưng chẳng nổi bất kỳ biểu cảm gì ngoài nụ nhàn nhạt và mơ hồ khiến khác ớn lạnh vẫn thường trực gương mặt , sắc mặt khẽ cau .
Lúc Hoa Phong ở bên cạnh lắc đầu: “Cửu Thiên Tuế điện hạ hiểu lầm Tiểu Hầu gia . Năm ngoái trong yến tiệc ở cung, Tiểu Hầu gia từng say rư-ợu mất tự chủ, thần là tận mắt chứng kiến.”
Yến tiệc năm ngoái?
Ánh mắt Mộ Dung Trần khẽ lóe, như nhớ điều gì, nhướng mày, tự uống cạn một chén rư-ợu.
Ánh mắt lướt tới phía bên bàn tiệc, kể từ khi Tư Không Lưu rời , bắt đầu tỏ yên là Nhị công t.ử phủ Hồ Quốc Công, Khinh Xa Đô Úy - Tần Thiệu Nguyên.
Hắn mỉm đặt chén xuống, đôi môi đỏ rư-ợu bóng bẩy thoảng chút vị cay nồng lan cổ họng. Khiến bất giác nhớ đến hương vị của nha đầu , chút kháng cự, càng khơi dậy h*m m**n chà đạp và chiếm đoạt.
Ha, thú vị thật.
Liên kế? Hay là sát chiêu trí mạng?
Nha đầu, vở kịch , cứ bắt đầu .
"Két..."
Sau khi tiểu đồng đóng cửa rời , Tư Không Lưu lập tức mở mắt, từ giường bật dậy.
Hắn nhanh ch.óng đảo mắt quanh, lặng lẽ rời qua cửa .
Trong khung cảnh râm mát thơ mộng nơi hiên ngoài Thấu Tương Viên, chiếc chén rư-ợu trống đổ nghiêng sang một bên.
Giai nhân như tranh, say rư-ợu mà kiều diễm vô cùng.
Hoa Mộ Thanh, dung nhan như hoa xuân ánh nguyệt, lúc đang dựa lan can hiên, má ửng hồng, ánh mắt say lơ mơ.
Gương mặt vốn đủ khiến trăng khuất hoa nhường, giờ vì men rư-ợu mà càng như điểm thêm phấn hồng, đến mê , mềm mại như ngọc thấm má-u đào, mong manh e ấp như hoa chớm nở.
Nàng nghiêng , gắng gượng giữ vững cái đầu choáng váng vì rư-ợu.
Đôi mắt nàng long lanh như giọt sương sớm, ánh nắng ch.ói chang của buổi trưa hè, càng thêm lộng lẫy rực rỡ.
Không là nghĩ đến điều gì, nàng khẽ cong môi, nở nụ tiếng, mà khiến gió nóng quanh đó cũng hóa thành dịu dàng, ấm áp và mang chút quyến rũ.
“Tiểu thư, tiểu thư…”
Phúc Duyên bước lên, nhẹ giọng gọi mấy tiếng.
Hoa Mộ Thanh như thấy, chỉ lơ mơ ‘ừm’ một tiếng.
Phúc Duyên thầm mừng rỡ, nhanh ch.óng về phía cửa bên của sân, mở cửa cho hai ma ma to khỏe bước .
Ngoài cửa, Tư Không Lưu đang sẵn.
Hắn liếc mắt thấy Hoa Mộ Thanh nghiêng nơi hiên, say đến còn tỉnh táo, vẻ mặt nho nhã liền hiện lên một tia mừng như điên.
Hắn đảo mắt quanh, khẽ gật đầu với Phúc Duyên, tiện tay đưa nàng một túi bạc: “Ngươi .”
Phúc Duyên vui mừng nhận lấy, đầu thấy hai ma ma bắt đầu khiêng Hoa Mộ Thanh , gương mặt nàng chợt thoáng qua một chút do dự.
Phúc Duyên nhanh ch.óng đầu Tư Không Lưu, thấp giọng hỏi: “Tiểu Hầu gia, chuyện hứa với nô tỳ…”
Tư Không Lưu khoát tay, nhạt: “Ngươi yên tâm, chẳng qua chỉ là thất của một viên quan ngũ phẩm nho nhỏ trong Lễ bộ, vẫn chủ .”
Thì Phúc Duyên từ lâu để ý đến một viên quan ngũ phẩm ở Lễ bộ chuyên phụ trách quản lý sách vở tại kinh thành, cho , nhưng thể nào tiếp cận .
Nàng từng định nhờ Hoa Mộ Thanh tìm cách giúp, nhưng ngờ ở bên cạnh Hoa Mộ Thanh, nàng vốn cơ hội đến gần.
Khó khăn lắm mới Tư Không Lưu mua chuộc, nàng liền dùng việc bán Hoa Mộ Thanh điều kiện trao đổi, mong Tư Không Lưu thể nàng chủ.
Tư Không Lưu vì chiếm Hoa Mộ Thanh, đương nhiên lập tức đồng ý.
Còn chuyện đến lúc đó thực hiện lời hứa … hừ, còn xem ý của Tiểu Hầu gia .
Mặc kệ trong lòng Tư Không Lưu đang tính toán điều gì, thì ít nhất lúc , Phúc Duyên , lòng nàng vui mừng khôn xiết.