Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 159: Cái Bẫy Đã Giang Sẵn
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:30:31
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phúc T.ử bên cạnh lời Tố Cẩm thì vẫn còn chút mơ hồ.
Ngược , Xuân Hà từ xa bước nhanh tới, hạ giọng sát tai Hoa Mộ Thanh: “Phúc Duyên động tĩnh .”
Trong mắt Hoa Mộ Thanh chợt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Thế nhưng môi nở nụ nhẹ như sen nở, nàng nghiêng đầu Tố Cẩm: “Mọi thứ chuẩn xong ?”
Tố Cẩm cụp mắt, khẽ gật đầu.
Hoa Mộ Thanh gật đầu hiệu với Phúc Tử: “Dẫn qua đó .”
Phúc T.ử lập tức xoay rời .
Hoa Mộ Thanh bình thản lưng, lặng lẽ rời khỏi nơi đó.
Phía cổng lớn, Hoa Phong và Trữ Thu Liên dẫn đám đến đại sảnh.
Tư Không Lưu bỗng ngoảnh đầu về một hướng nào đó, mặt thoáng qua một biểu cảm khó đoán.
Ngay bên cạnh, Tần Thiệu Nguyên liếc .
Ở phía nhất, Đỗ Thiếu Khánh đang lớn cùng Hoa Phong: “Nghe danh hoa viên của Hoa phủ cảnh lâu, hôm nay tận mắt thấy, quả nhiên danh bất hư truyền!”
Tính tình xưa nay vốn ăn chơi trác táng, ăn chẳng kiêng dè gì, dù lời chút phù hợp, nhưng cũng chẳng mấy để ý.
Ngược ai nấy đều ha hả phụ họa theo.
Không ai chú ý rằng, trong đáy mắt Đỗ Thiếu Khánh lóe lên một tia kinh hoàng và sợ hãi...
Yến tiệc nhỏ của Hoa phủ bày ở tây nam phủ , trong một gian sảnh nhỏ bên dòng suối nhân tạo và núi giả.
Trữ Thu Liên khi tự dâng rư-ợu và món ăn, liền lui , phép tắc lễ nghi bà vẫn còn nắm rõ.
Rư-ợu qua ba tuần, vài chút men say.
Chỉ riêng tên ăn chơi trác táng Đỗ Thiếu Khánh vẫn luôn kéo Hoa Phong uống rư-ợu, ép buộc đến mức ông miễn cư-ỡng tiếp lời.
Ngược , Trữ Hậu Lục là đầu tiên lấy cớ ngoài hóng gió để rời tiệc.
Mọi đều nghĩ ông ngoài giải quyết việc riêng, nên cũng chẳng ngăn cản gì.
Nào ngờ, ông bước khỏi sảnh liền tỉnh táo như từng uống giọt rư-ợu nào, thẳng ngoài sân, thấy Trữ Thu Liên chờ ở đó.
Ông nhíu mày, vẻ mặt hài lòng, bước nhanh tới, mở miệng liền quát khẽ: “Ta thấy gần đây đầu óc ngươi cái tên tiểu t.ử Hoa Phong nhốt đến mụ mị ! Ngày hôm nay mà còn ăn mặc như là ?”
Dừng một chút, tiếp lời: “Thứ đó, ngươi lấy ?”
Trên mặt Trữ Thu Liên là một lớp phấn dày.
Bị Trữ Hậu Lục quát bất ngờ, bà rụt cổ theo phản xạ, lớp phấn mặt rơi lả tả.
Khiến gương mặt vốn dày đặc son phấn của bà giờ càng trở nên méo mó và khó coi hơn.
Bà gượng , định mở miệng...
Quản gia của Hoa phủ bỗng từ phía hốt hoảng chạy tới, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lắp bắp : “Phu… phu nhân, Cửu… Cửu Thiên Tuế đến !”
Trữ Thu Liên sững , nhất thời tưởng lầm: “Ngươi cái gì?”
Quản gia nuốt nước bọt, vẻ mặt hoảng loạn cực độ: “Phu nhân, Cửu Thiên Tuế dẫn theo hai tùy tùng, trong phủ !!!”
“Cái gì?!”
Trữ Thu Liên hoảng hốt hét lên: “Hắn đến gì?!”
Lúc , một giọng lạnh lẽo như băng vang lên xa: “Sao thế, phu nhân Hoa phủ hoan nghênh Bổn Đốc ?”
Bên cạnh, Trữ Hậu Lục vốn định nhanh ch.óng rời cũng khựng , lập tức xoay quỳ xuống:
“Cửu Thiên Tuế điện hạ, Cửu Thiên Tuế Cửu Thiên Tuế thiên Cửu Thiên Tuế!”
Trữ Thu Liên lúc mới hồn, vội vã phủ phục xuống đất: “Cửu… Cửu Thiên Tuế điện hạ, thần phụ ý đó, xin kính cẩn nghênh đón Cửu Thiên Tuế điện hạ.”
Trâm vàng đầu bà vì động tác quá mạnh mà khẽ rung lên bần bật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-159-cai-bay-da-giang-san.html.]
Hôm nay Mộ Dung Trần mặc triều phục màu tím quen thuộc mà khoác lên một bộ áo dài đen cổ bó eo.
Chiếc thắt lưng màu xanh thẫm bên hông khắc hình Mị Đồ, huyết liên của Ty Lễ Giám, trông như bông sen má-u tà mị đang nở rộ.
Trên đầu đội mũ quan chuyên dùng cho Đốc công Ty Lễ Giám, bên ngoài khoác áo choàng dệt vân lưu sắc đen cùng tông.
Phong thái tự nhiên tiêu sái, vóc dáng cao ráo xuất chúng.
Thế nhưng, với họa tiết huyết liên tà mị, cùng nụ nửa miệng như như , cặp môi đỏ thẫm khiến cho khí chất tiên phong ngọc khiết của mang thêm vẻ yêu tà ma mị.
Đặc biệt là khuôn mặt trắng bệch như tuyết, môi đỏ như má-u.
Tựa như yêu quái khát má-u luôn rình rập ăn thịt , chỉ cần đó cũng đủ khiến đối diện rợn tóc gáy như cư-ớp mất mạng sống.
Trữ Thu Liên run lên bần bật, thể khống chế.
Lúc , đám bên trong thấy động tĩnh cũng lượt chạy .
Đỗ Thiếu Khánh là đầu tiên rùng , tuy giống vẻ như Mộ Dung Trần sẽ tới, nhưng vẫn sợ hãi đến mức nấc lên một tiếng nồng nặc mùi rư-ợu.
Ngoại trừ Đỗ Thiếu Khánh và Tư Không Lưu, tất cả những còn đều lập tức quỳ xuống, đồng thanh hô vang: “Cửu Thiên Tuế điện hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Mộ Dung Trần khẽ hừ một tiếng, bật nhẹ: “Chư vị đại nhân thật là nhã hứng đó!”
Hoa Phong khẽ nhíu mà, Mộ Dung Trần xưa nay từng để tâm tới mấy buổi tụ họp riêng tư của đám triều thần, hôm nay đột nhiên xuất hiện ở đây chứ?
Tư Không Lưu miễn cư-ỡng hành lễ xong thì lên tiếng : “Cửu Thiên Tuế điện hạ, hôm nay chúng thần chỉ là tụ họp nhỏ, kinh động đến đại giá của ngài, thật là thất lễ. Không hôm nay Cửu Thiên Tuế điện hạ giá lâm, là vì chuyện gì ạ?”
Lời tuy khách sáo, nhưng ý ngầm trong đó là đang trách Mộ Dung Trần lo chuyện bao đồng, bọn chỉ tụ tập vui chơi, ngài đến góp vui gì?
Dĩ nhiên Mộ Dung Trần hàm ý đó, chỉ nhướng nhẹ mày, nở nụ khó dò: “Nghe Hoa phủ rư-ợu ngon, hôm nay Bổn Đốc hứng, bèn đến Hoa phủ xin chút thể diện, Hoa đại nhân sẽ ngại đấy chứ?”
Rõ ràng là tự tiện đến phá đám , mà cứ như thể chủ nhà cầu khẩn mời tới.
Nếu lúc Hoa Mộ Thanh ở đây, e rằng trong lòng sớm trợn mắt khinh thường tên vô mặt dày .
Hoa Phong nào dám từ chối Mộ Dung Trần chứ.
Vị Cửu Thiên Tuế điện hạ , chính là nghĩa kết bái với tiên hoàng, giao ít quyền lực triều chính trong tay.
Cho nên đến cả Đỗ Thiếu Lăng cũng kính như bậc trưởng bối, một mặt thể giành nổi quyền lực với , mặt khác dè chừng thanh thế ngày càng lớn mạnh.
Chỉ e nổi giận thì tai họa khôn lường. Vì Đỗ Thiếu Lăng dù ngoài mặt trong lòng, đều tỏ “cực kỳ kính trọng” .
Đến cả Hoàng Thượng hiện tại cũng nhẫn nhịn ba phần.
Vậy ở đây, còn ai dám “” với Mộ Dung Trần nữa chứ?
Hoa Phong lập tức ngẩng đầu, tươi : “Dĩ nhiên là hoan nghênh! Cửu Thiên Tuế điện hạ chịu ghé thăm hàn xá, thật là vinh hạnh! Thần xin lập tức cho dọn rư-ợu ngon món quý nhất!”
Mộ Dung Trần tỏ hài lòng, khẽ gật đầu: “Rất . Đứng dậy cả , đừng quỳ mãi thế.”
Rõ ràng là cố tình để đám quỳ một lúc mới .
Mọi rối rít tạ ơn, lượt dậy.
Trữ Thu Liên run rẩy lên, cúi gằm mặt, định lặng lẽ rút lui.
Không ngờ Mộ Dung Trần đột nhiên sang bà, nở nụ : “Phu nhân hôm nay ăn mặc cũng tệ, ừm…”
Hắn cố ý dừng một chút, khiến Hoa Phong và Trữ Hậu Lục trong lòng cùng đồng loạt căng thẳng.
Quả nhiên nhạt đầy ác ý tiếp: “Chỉ là… hôm nay ở đây Hoàng Thượng, phu nhân ăn mặc thế , là định dùng quy chế gì để tiếp đãi chư vị đại nhân ?”
Sắc mặt Trữ Thu Liên lập tức trắng bệc, bà hoảng loạn sang cầu cứu Trữ Hậu Lục.
Lúc , dù trong lòng đang đầy lửa giận với bà, nhưng vì lợi ích của phủ Thượng Đô Hộ tương lai, ông vẫn buộc mặt che chắn.
Thế nhưng khi ông còn kịp mở miệng…