Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 158: Chuẩn Bị Đi Gặp Nàng
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:30:30
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc đó, Đổ Liên Khê bi phẫn tột độ, mặc kệ thể còn yếu ớt khi sẩy thai, lập tức tìm La Thiên Hựu.
Ban đầu nàng định khiến sống bằng ch-ết, thế nhưng khi túm , những lời ngon ngọt của dỗ dành, dù đề phòng vẫn uống ly tự tay đưa tới.
Chỉ một ngụm đó thôi, nàng lập tức mất hết ý thức.
Đến khi tỉnh , nàng phát hiện ném xuống một dòng sông cuồn cuộn sóng lớn!
Nàng dốc cạn nội lực mới thể bò lên bờ, nhưng vì mà nguyên khí đại thương, còn như nữa.
Trong khi đó, La Thiên Hựu thuận lợi đến Sơn Tây.
Nàng của Dao Cơ phái tới đón về, nghỉ ngơi bao lâu thì nhận tin Tống Hoàng Hậu qua đời.
Đòn giáng liên tiếp khiến thể nàng sụp đổ.
Nhắc đến đây, Đổ Liên Khê là đang châm biếm tự giễu, khẽ : “Hắn chắc sợ gi-ết ch-ết một Quận Chúa mà phát hiện, nên dám hé răng nửa lời. Đoán chừng khi về thấy còn sống, chắc cũng đủ dọa ch-ết .”
Đổ Liên Khê vốn suy nghĩ chu , nhưng ở một vài phương diện giống hệt Dao Cơ gọi là “ngự-c to não”.
Lúc , gương mặt vốn dịu dàng của Hoa Mộ Thanh phủ đầy sương lạnh. Trong Mười Hai Ám Phượng, ngoại trừ Huyết Hoàng phản chủ, tất cả đều là tỷ thiết như tay chân của nàng! Vậy mà kẻ khác chà đạp đến mức !
La Thiên Hựu! Ta nhất định bắt ngươi trả giá đắt!
Ánh mắt như làn khói nước của nàng thoáng qua một tia âm hiểm lạnh lẽo: “Loại đó, ngươi nghĩ chỉ bằng chút thủ đoạn đơn giản mà khiến khi-ếp sợ ?”
Đổ Liên Khê gì, chỉ lặng lẽ Hoa Mộ Thanh.
Sau đó liền nàng tiếp: “Hắn khiến ngươi chịu nỗi nhục lớn như , ngươi cam lòng nếu để nếm thử cảm giác sống bằng ch-ết ?”
Đôi mắt Đổ Liên Khê sáng lên, Tống Hoàng Hậu cũng từng dạy họ như thế. Người khác đau một thước, trả ngàn trượng!
Nàng Hoa Mộ Thanh, bỗng nhiên mở miệng: “ vẫn tin ngươi là Huyết Hoàng.”
Hoa Mộ Thanh bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngươi tin cũng . Có điều, vài ngày nữa sẽ sắp xếp để Tiên Điệp và Mộng Điệp gặp , ngươi đến ?”
“Mộng Điệp?”
Đổ Liên Khê thất thanh kêu lên, vội ngoài cửa, hạ thấp giọng: “Ngươi tìm Mộng Điệp tỷ ?”
Hoa Mộ Thanh khẽ gật đầu, mỉm : “Ngươi đừng vội, đến lúc đó sẽ cho báo tin cho ngươi.”
Chưa đợi Đổ Liên Khê lên tiếng, Hoa Mộ Thanh tiếp: “Còn chuyện của La Thiên Hựu cũng cần bàn bạc cùng các tỷ của Ám Phượng. Ngươi chịu nhiều ấm ức như , các tỷ thể ngơ.”
Đổ Liên Khê mấp máy môi: “Không cần ngươi …”
Hoa Mộ Thanh đặt tay lên tay nàng, dịu dàng : “Trước tiên ngươi cứ dưỡng thương cho , những chuyện khác chờ gặp các nàng hẵng . Chút nữa sẽ kê cho ngươi một đơn t.h.u.ố.c, nhất định theo mà bồi bổ. Nghe lời, ?”
Lời căn dặn cùng , giống hệt như năm xưa Tống Hoàng Hậu đối đãi với các nàng .
Giống như mẫu đối với nữ nhi, như đại tỷ đối với tiểu .
Mắt Đổ Liên Khê bỗng đỏ hoe, lớp kiên cường gắng gượng cũng tan biến. Một lúc , nàng khẽ gật đầu: “Vâng.”
Trên đường trở về.
Sự điềm tĩnh mà Hoa Mộ Thanh cố gắng giữ vững từ đầu cuối cùng cũng sụp đổ.
Tố Cẩm đưa cho nàng một chén , nàng nhận lấy, còn kịp uống thì “rắc!” một tiếng — chén bóp nát ngay trong tay!
Mảnh sứ lập tức cứa rách đầu ngón tay nàng.
Tố Cẩm hoảng hốt, vội vàng lấy khăn tay đè lên vết thương cho nàng, thì nàng gằn giọng giận dữ: “La Thiên Hựu đúng ? Được lắm, dám ức hi-ếp của đến mức !”
Tố Cẩm liếc nàng một cái, gì, chỉ cẩn thận giữ c.h.ặ.t khăn tay nàng.
Hoa Mộ Thanh hít một thật sâu, ánh mắt cuối cùng rơi xuống Tố Cẩm, ngừng một lát chậm rãi : “Tố Cẩm, hiện giờ dù ngươi còn ở trong cung, nhưng nếu dò hỏi mấy chuyện cũ trong đó, ngươi còn cách ?”
Nàng từng là Hoàng Hậu, nên nàng hiểu rõ những việc trong cung, càng là tầng lớp thấp như cung nữ thái giám thì càng nhiều lời đồn đại lén lút.
Còn việc đó là thật chỉ là tin vịt, chỉ cần manh mối, nàng ắt sẽ phân biệt .
Tố Cẩm suy nghĩ một chút gật đầu: “Tiểu thư tra chuyện gì?”
“Ừ.”
Hoa Mộ Thanh chậm rãi : “Ngươi điều tra giúp xem, cuối năm ngoái, trong yến tiệc cung đình, ai từng hạ t.h.u.ố.c Đổ Liên Khê và cháu nội của Thượng thư lệnh đại hành . Hoặc ai từng âm mưu điều gì mà cuối cùng thành cũng .”
Tố Cẩm lặng lẽ nghiền ngẫm lời nàng, gật đầu đáp: “Vâng, tiểu thư. Ngày mai sẽ điều tra.”
Hoa Mộ Thanh gật đầu, đón lấy khăn tay, tự đè lên vết thương, ngả lên gối mềm.
Mộng Điệp, Tiên Điệp, Oanh Điệp…
Những đứa trẻ , nào phận cũng chẳng tầm thường, rốt cuộc vì lý do gì mà năm xưa gia nhập Ám Phượng đội?
……
Gần đây, Mộ Dung Trần bận đến mức thở nổi.
Ngày tuyển tú sắp đến gần, các phòng ban trong nội đình đều tất bật chuẩn , rối ren cả lên.
Mà Đỗ Thiếu Lăng tin ở về Tứ Phương Chiến, liên tục phái Long Ảnh Ám Vệ dò la khắp nơi, khiến chỉ thể điều Quỷ Vệ bám sát động tĩnh.
Ngoài , còn hai vạn quân riêng do chặn ngang mà lấy từ phủ Khai Quốc Hầu, giờ vẫn đang trong quá trình phân tán và tái cơ cấu.
Cộng thêm vô công vụ triều chính khiến như chong ch.óng.
tất cả những điều đó gộp cũng chẳng bận bằng một việc, chính là chuyện của Nhị tiểu thư nhà Đại Lý Tự Thiếu Khanh, đại nhân Hoa Phong.
Người mệnh danh là “Lạc Thần thiên nhan”, Hoa Mộ Thanh, mỗi ngày đều vô tình báo liên quan đến nàng như tuyết rơi, chất đầy án thư của !
Nào là hôm nay, tiểu dã miêu đó đến thăm phủ Trưởng Công Chúa.
Ngày mai, tiểu dã hoa đó tình cờ gặp gỡ Khinh Xa Đô Úy phủ Hồ Quốc Công, Tần Thiệu Nguyên.
Rồi thì Hoa Tưởng Dung, Hoa Mộ Thanh chiếc váy nàng ao ước bấy lâu, liền phát điên vì ghen tỵ, âm thầm gửi thư ngoài cung, tính toán đối phó với "nha đầu chịu yên phận" .
Lại còn cả vị tiểu hầu gia từng vướng tin đồn phong lưu với Hoa Mộ Thanh ở phủ Khai Quốc Hầu, giờ đang dây dưa rõ với một nha nhị đẳng trong viện của nàng, chẳng đang âm mưu chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-158-chuan-bi-di-gap-nang.html.]
Chưa hết, kế mẫu của Hoa Mộ Thanh, Trữ thị, còn liên hệ với phủ Thượng Đô Hộ, hình như đang sắp xếp để Trữ Hậu Lục cùng vài vị đồng cấp trong triều đến Hoa phủ gia khách.
Nói là để tạo đường cho Hoa Phong, mong nối mối tình giữa hai nhà, nhưng thực chất, Trữ Thu Liên một chiêu ẩn chứa nhiều toan tính:
Thứ nhất, Thượng Đô Hộ là ca ca của bà , đến phủ khách thì với tư cách là chủ mẫu, bà dĩ nhiên lý do xuất hiện, qua đó tạo cơ hội để thoát khỏi tình trạng giam lỏng.
Thứ hai, hôm ngoại nam phủ, nếu chẳng may chuyện “bất ngờ” gì xảy , mà dính dáng đến Hoa Mộ Thanh… thì danh tiếng thể hủy trong một sớm một chiều.
Thứ ba, cũng là để răn đe Hoa Phong, dẫu bản lĩnh đến thì cũng nể mặt Trữ gia!
Mộ Dung Trần cầm bản mật báo trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ đầy ẩn ý.
Hắn cầm mảnh giấy trong tay, khẽ lắc lắc, bất ngờ sang hỏi Quỷ Nhị bên cạnh: “Trữ Hậu Lục định khi nào đến thăm Hoa phủ ?”
Quỷ Nhị suy nghĩ một lát, đáp cộc lốc: “Chính là ngày mai.”
“Ồ?”
Mộ Dung Trần nhướng mày, khóe môi cong lên thành nụ : “Ngươi xem, các triều thần lén lút giao hảo với , chẳng là điều Hoàng Thượng kiêng kị nhất ? Vậy thì ngày mai, Bổn Đốc sẽ đến giúp Hoàng Thượng... giám sát một chút, thế nào?”
Trong lòng Quỷ Nhị thấp thỏm, ngài trắng là gặp Hoa Nhị tiểu thư xong ?!
Từ vị Vương gia nổi danh lạnh lùng mang theo dấu tay in rõ mồn một mặt mà bước , cả đội Quỷ Vệ sôi trào!
Chủ thượng của bọn họ... đ-ánh?! Mà còn đ-ánh một cách thản nhiên, thể phản kháng?!
Chậc chậc…
Không ít kẻ chuyện còn chạy tới hỏi han , cuối cùng đều đá bay.
Không , mà là dám !
Lẽ nào bảo, chủ thượng oai phong của bọn họ, Vương gia khiến nhân tên khi-ếp đảm, một tiểu cô nương mười mấy tuổi, tay mềm như nước, tát cho một cái?
Lại còn là do ép c** đ*, định sỉ nhục ... kết quả ăn tát?!
Ngay cả Quỷ Nhị cũng cảm thấy, chủ thượng đúng là... đáng đời.
nào dám tỏ vẻ gì!
Từ đó về , chủ thượng chỉ lặng lẽ mật báo mỗi ngày. Rõ ràng đến lúc điều hòa độc tính trong cơ thể, cần tìm Hoa Nhị tiểu thư giúp đỡ, mà cứ chần chừ chịu .
Rõ ràng là đối mặt !
Ngoài mặt thì tỏ bình thản, ai ngờ trong lòng khó xử như .
Lần đầu tiên đ-ánh, đúng là bất ngờ đến khó chịu thật đấy.
Quỷ Nhị âm thầm oán thán trong lòng, nhưng mặt vẫn cung kính, nghiêm túc : “Vâng, chủ thượng lo nghĩ chu , là phúc của Triều Đại Lý.”
Mộ Dung Trần hài lòng gật đầu, ném mảnh mật báo : “Ừ, thì quyết định thế . Ngày mai, đến Hoa phủ!”
Mảnh giấy rơi xuống đất, lập tức hóa thành bụi phấn.
Nghe tiếng nhẹ nhàng mà vui vẻ, Quỷ Nhị thầm nghĩ: “Ngày mai ngài đ-ánh nữa nhỉ?”
Khụ... đúng thật là đoán trúng .
Ngày hôm , Mộ Dung Trần Hoa Mộ Thanh cho chảy má-u.
Cảnh tượng hôm , chỉ nghĩ thôi thấy... thê t.h.ả.m đến nỡ !
Chậc chậc...
……
Hôm đó.
Trữ Hậu Lục dẫn theo năm, sáu vị triều thần quen, cùng đến Hoa phủ.
Bề ngoài là Hoa Phong một bức danh họa thời tiền triều, mời đến thưởng lãm.
ai nấy đều rõ, mục đích thực sự đơn giản như .
Đi cùng , ngờ cả Khánh Vương – Đỗ Thiếu Phong, Nhị công t.ử phủ Hồ Quốc công – Khinh xa Đô úy Tần Thiệu Nguyên, và Tiểu hầu gia phủ Khai Quốc Hầu – Tư Không Lưu.
Quả thực là một đội hình hề nhỏ.
Trữ Thu Liên, với tư cách là chủ mẫu đương gia, đích mặt tiếp đãi khách.
Một thời gian gặp, bà gầy trông thấy. Không rõ là vì xóa vẻ sa sút yếu thế , là để khẳng định địa vị chủ mẫu Hoa phủ của , bà diện một bộ váy đỏ thẫm tám mảnh kiểu cung đình, vốn chỉ dành cho quý tộc bậc cao nhất mặc trong đại lễ.
Bộ trang phục , nghiêm trang đến mức gần như đủ để tiếp giá đích Hoàng Thượng.
Hoa Mộ Thanh ở xa trông thấy, khỏi bật .
Trước thật sự chẳng hiểu nổi Trữ Thu Liên dựa mà thể nắm giữ Hoa phủ bao năm như thế.
Là thế lực nhà đẻ?
Hay là... cô nữ nhi đang là sủng phi trong lục cung của hoàng cung?
Trang phục như , mặc trong các dịp nghi lễ long trọng thì vấn đề gì.
hôm nay đến phủ đều là ngoại thần, cả Hoàng T.ử và hầu gia, mà Trữ Thu Liên ăn mặc lộng lẫy đến mức .
Nếu để tâm , đưa tin đến tai Đỗ Thiếu Lăng, với tính cách đa nghi thâm sâu của , chắc chắn sẽ nghĩ ngợi đủ điều.
Chủ mẫu Hoa phủ dùng quy cách tiếp giá để tiếp đãi Hoàng T.ử và triều thần?
Chẳng lẽ trong đám kẻ đặc biệt đến mức ?
Hay là Hoa phủ và Thượng Đô Hộ phủ đang mưu tính khác?
Đến cả Phúc T.ử phía cũng thấp giọng : “Tiểu thư, xem bộ váy của phu nhân kìa, thấy nóng hả trời?”
Hoa Mộ Thanh khẽ cong môi .
Lúc , Tố Cẩm – ít khi mở lời, khẽ từ bên cạnh: “Tâm cơ bà quá nông cạn, loại thế , nếu cung, quá một tháng... ngay cả x-ác cũng tìm thấy.”