Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 155: Ám Phượng Trong Bóng Tối Không Ai Nhận Ra
Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:59:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lúc , Hoa Mộ Thanh ngẩng đầu lên, gương mặt trở về với nụ dịu dàng, xinh vốn , thứ nụ từng khiến Mộ Dung Trần chán ghét.
“Thần nữ hiểu. Điện hạ, đợi khi thần nữ chọn cung, nhất định sẽ đích đến hầu hạ ngài.”
Mộ Dung Trần nụ khuôn mặt nàng, ánh mắt ấm áp như xuân của dần dần phai nhạt.
Tựa hồ gì đó để giải thích, nhưng cuối cùng chỉ mỉm , chẳng lời nào.
Hắn chỉ dậy, gật đầu nhạt: “Ngươi nhớ kỹ là .”
Đứng bên mép giường, đầu tiểu cô nương đang thu trong góc, tiếp:
“Gần đây Hoa Tưởng Dung gửi thư đến phủ Hồ Quốc công, ngươi tự chuẩn đối phó .”
Trong lòng Hoa Mộ Thanh thật mơ hồ đoán . Lúc Mộ Dung Trần nhắc đến, tâm trí vốn bình tĩnh của nàng bỗng dưng trở nên ấm áp.
Nàng khẽ gật đầu mềm mại: “Vâng, thần nữ rõ.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của Mộ Dung Trần khẽ động, xoay rời .
Hoa Mộ Thanh chỉ thấy chiếc áo bào tím thẫm quý giá , như mây tím cuộn , phủ xuống, che khuất tầm của nàng.
Nàng kéo áo choàng , ngẩng đầu lên thì trong phòng còn bóng dáng của Mộ Dung Trần nữa.
Chỉ còn một nha b.úi tóc song , một lát bưng y phục bước , mỉm : “Tiểu thư, đây là bộ y phục chủ nhân dặn chuẩn cho . Chủ nhân còn , hôm nay thấy vận dụng nội lực tệ, tạm thời cần khai thông kinh mạch nữa. Người hãy từ từ tự luyện tập, đến khi cần khai thông tiếp, chủ nhân sẽ thông báo.”
Hoa Mộ Thanh gật đầu, mở bộ y phục xem.
Không khỏi tròn mắt kinh ngạc, một bộ váy hồng thêu chỉ vàng, lớp lớp voan mỏng mềm mại, xếp tầng tinh xảo như mây khói.
Đây chẳng là... bộ váy mà đây Hoa Tưởng Dung từng cầu xin Đỗ Thiếu Lăng cho nàng ?
Ty phục vụ trong cung từng mất đến hai tháng để may bộ váy , nhưng may xong Mộ Dung Trần lấy với lý do “ban thưởng cho khác”.
Hồi đó khiến Hoa Tưởng Dung tức đến lóc cả mấy ngày mặt Đỗ Thiếu Lăng.
Vậy mà bây giờ, bộ y phục rơi tay nàng?
Hoa Mộ Thanh suy nghĩ một chút, nảy một cách tuyệt để chọc giận Hoa Tưởng Dung.
Ừ, lắm.
Ép bọn họ tay sớm một chút , đỡ ngày ngày tên Mộ Dung Trần dây dưa.
__
Vài ngày .
Người vẫn đang giam lỏng, Trữ Thu Liên nhận một bức mật thư, chính là do Hoa Tưởng Dung trong cung nhờ Hoa Lương Tài lén lút gửi tới.
Sau khi xong bức thư, gương mặt gầy gò như quỷ của bà hiện lên một nụ đáng sợ, xí méo mó vặn vẹo.
Bà khẽ gật đầu, vẫy gọi Hoa Lương Tài: “Nhi t.ử, đây, sắp xếp thế …”
__
Mùa hè oi ả, ve sầu kêu inh ỏi.
Dù mới buổi sáng, ánh mặt trời gay gắt như lửa thiêu.
Hoa Mộ Thanh trong xe ngựa quý Đại Trưởng Công Chúa ban tặng, một nữa tiến phủ Công Chúa.
Dù cái nóng mùa hè khiến khó chịu, nhiệt độ cao ai cũng khó thở, thì phủ Đại Trưởng Công Chúa vẫn như mùa xuân tàn, hoa nở rực rỡ khắp nơi, cảnh sắc mỹ lệ như tranh vẽ.
Chỉ là, những sắc màu phồn hoa , ánh nắng ch.ói chang càng khiến cảm thấy ch.ói mắt, khó chịu, tựa như đang giữa một rừng gai nhọn, ánh sáng đau đớn đâ-m da thịt khắp nơi.
Hoa Mộ Thanh cụp mắt, lặng lẽ bước qua một biển hoa, tiến đến hành lang dài ven thủy tạ lộng gió, liền thấy nữ nhi của Đại Trưởng Công Chúa, Đỗ Liên Khê đang mái hiên, dáng vẻ lười nhác giữa ngày hè, rải thức ăn cho cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-155-am-phuong-trong-bong-toi-khong-ai-nhan-ra.html.]
Phía nàng hơn chục cung nữ bưng bát đĩa, khăn lụa, cẩn thận hầu hạ.
Nàng uể oải ngáp một cái, đảo mắt liền thấy Hoa Mộ Thanh đang ở đầu bên của hành lang.
Thoáng sững sờ, đó nở một nụ như như , vẻ mặt cao ngạo, khinh khỉnh lên tiếng: “Ôi chao! Đây là vị Quý Nhân nào giá lâm phủ Đại Trưởng Công Chúa thế ?”
Hoa Mộ Thanh âm thầm lắc đầu, đây đúng là nàng m-ù mắt thật .
Rõ ràng những con phượng ẩn thế vẫn luôn ở ngay mặt, mà nàng nhận ?
Cái từng mang dáng vẻ thật thà, ít , cúi đầu, lấy mái tóc dày che lấp đôi mắt, Oanh Điệp năm xưa, chính là vị Quận Chúa cao ngạo, càn rỡ và bá đạo đang mặt đây?
Khi xưa, Oanh Điệp dù ít , nhưng Hoa Mộ Thanh vẫn rõ dung mạo nàng cơ mà!
Ấy mà gặp Đỗ Liên Khê, trong bộ xiêm y rực rỡ, trâm cài châu ngọc đầy đầu, tại nhận cô nương khí chất đổi đến long trời lở đất chính là oanh điệp của nàng?
Cái nàng Oanh Điệp thật thà, đáng thương khiến xót xa …Có lẽ là đêm đó trời quá tối, nàng kịp kỹ?
Hay hôm đó lòng nàng đầy toan tính, chẳng còn tâm trí để suy nghĩ đến chuyện khác?
Hoặc thể, từ lâu đây, đầu tiên nàng gặp Đỗ Liên Khê trong buổi yến tiệc ở hoàng cung, thật nàng cũng từng rõ dung mạo nàng thế nào?
Hồi , điều khiến nàng chú ý chính là phản ứng khác thường của Đại Trưởng Công Chúa, là sự mật, dính lấy giữa Hoa Tưởng Dung và Đỗ Thiếu Lăng, là nụ nửa nửa của Mộ Dung Trần, và là những ánh mắt chế giễu ngấm ngầm từ các phu nhân trong triều…
Đến mức, nàng vẫn tưởng hiểu rõ đứa trẻ , nhưng thật từng thẳng nó một nào.
Trong lòng Hoa Mộ Thanh, Đỗ Liên Khê mà nàng quen tuyệt đối thể là cùng một với Oanh Điệp. Suy nghĩ ban đầu đó khiến nàng bao giờ nghi ngờ gì.
Thì đứa trẻ tên Oanh Điệp , từ đến giờ đều sống vất vả đến như .
Cái dáng vẻ ngông cuồng, ngang ngược , mới là con thật của nàng ư?
Hay là cái vẻ lặng lẽ, câm lặng, mới là con thật sự?
Nàng khẽ mỉm , tiến lên phía , cúi hành lễ: “Tham kiến Quận Chúa điện hạ. Hôm nay đặc biệt đến bái kiến Đại Trưởng Công Chúa điện hạ, ngờ điện hạ ngoài. Được Quận Chúa điện hạ đang ở trong phủ, nên tiện thể đến thăm hỏi.”
Đỗ Liên Khê bĩu môi: “Được , dậy . Làm bộ tịch, thấy mệt ? Đã bái thì mau về .”
Thế nhưng Hoa Mộ Thanh nhúc nhích, ngược còn tiến gần đến chỗ râm mát thủy tạ, khẽ : “Quận Chúa điện hạ trông vẻ khỏe, chẳng vì trời hè nắng gắt, oi bức khó chịu chăng?”
Đỗ Liên Khê cau mày, kiên nhẫn liếc nàng một cái: “ , trời hè nắng nóng, thêm vài kẻ mắt cứ lải nhải bên tai, bản Quận Chúa thấy vô cùng bực bội.”
Hoa Mộ Thanh ngay nàng đang mượn lời mỉa mai .
cũng để bụng, vẫn giữ nụ nhã nhặn, giọng dịu dàng thanh thoát: “Tính tình Quận Chúa điện hạ quả thật là sảng khoái.”
là thế, một Quận Chúa cao cao tại thượng của triều Đại Lý, chẳng cần để tâm đến bất kỳ ai, cũng cần cúi đầu bất kỳ kẻ nào, đương nhiên là thể vô tư gì nấy.
... vì , Oanh Điệp sống như ?
Còn Đỗ Liên Khê, thấy nàng cứ đó lải nhải dứt, tất nhiên xem nàng như những kẻ tiểu môn tiểu hộ điều, chỉ nịnh nọt trèo cao.
Lập tức, nàng cũng ngại ngần mà châm biếm: “ ! Ai chẳng Quận Chúa bản triều Đại Lý tính tình là thẳng thắn nhất? Biết điều thì cút ngay! Đừng loạn ở đây, quấy rầy sự yên tĩnh của bản Quận Chúa! Không thì ché-m ngươi đấy!”
Hoa Mộ Thanh bật , bỗng nhận giọng điệu chuyện của Đỗ Liên Khê lúc chẳng khác nào nữ thổ phỉ Dao Cơ cả.
là gần mực thì đen.
Về tuyệt đối thể để một Quận Chúa danh giá như thế nha đầu hư hỏng dắt mũi, biến thành giống như một đại vương sơn trại nữa.
Thấy nàng trừng mắt , nàng cũng chẳng chút sợ hãi chỉ khẽ : “Vâng, phiền Quận Chúa nghỉ ngơi là của .”