Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 143: Ngôn Từ Mê Hoặc
Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:37:13
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Không Lưu lập tức lạnh, : “Cẩn trọng lời ? Hoa Nhị tiểu thư, nàng thật sự quên lúc …”
đúng lúc , Đỗ Thiếu Quân ở bên cạnh bỗng chậm rãi lên tiếng: “Chuyện lúc thì cũng là chuyện cũ . Tiểu Hầu gia, đừng trách nhắc nhở, nhan sắc của Hoa Nhị tiểu thư, trong thiên hạ e là khó tìm thứ hai. Xin thẳng một câu thất lễ, đến cả Quý phi nương nương trong cung cũng thể sánh kịp. Ngươi nghĩ rằng, chỉ dựa , mà còn vọng tưởng Hoa Nhị tiểu thư nhớ mãi quên ngươi ? Ngươi nghĩ điểm nào khiến u mê như thế ?”
“Ngài…!”
Tư Không Lưu giận tím mặt, nhưng mặt là Đỗ Thiếu Quân – Hoàng Thượng tín nhiệm nhất.
Dù giận đến mấy, cũng dám phát tác mặt.
Cố nén lửa giận, đột nhiên nhạt: “Đáng đáng, cũng do Vương gia ngài quyết định.”
Nói xong, liếc sâu một cái về phía Hoa Mộ Thanh, vung tay áo bỏ .
Hoa Mộ Thanh mặt biến sắc.
Còn Hoa Phong thì ở bên cạnh bắt đầu nảy sinh ý nghĩ khác, chẳng lẽ Tư Không Lưu vẫn còn cưới Hoa Mộ Thanh? Cũng tệ…
Dù hiện tại quan hệ giữa Hoa phủ và Thượng Đô Hộ phủ gần như rạn nứt .
Ông đang chuẩn tay xử lý Trữ Thu Liên.
Nếu thể kết với phủ Khai Quốc Hầu, thì đúng là cơ hội thể hơn.
Ông bật , : “Tiểu Hầu gia cũng thật bồng bột, chuyện tình cảm thể chuyện đáng đáng ? Thật là…”
Hoa Mộ Thanh liếc vẻ mặt ông , trong lòng lạnh — là ông đang tính toán điều gì.
Nàng về phía Đỗ Thiếu Quân.
Đỗ Thiếu Quân khẽ nhếch môi, đành Hoa Phong : “Nói mới nhớ, chẳng mấy nữa là đến kỳ tuyển tú nữ . Hoa đại nhân, hôm nay đến tìm ông cũng là vì việc đây. Chỗ tuyển tú bên một quy trình phân xe, thể để Cẩm Y Vệ lo, mà trong đám nội thị điều động thích hợp, công công bên Cửu Thiên Tuế chịu nhận. Ta nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn ông là thích hợp nhất. Trong tay ông đang quản một đội quân Cấm vệ hoàng thành ? Chi bằng… đến lúc đó giúp một tay nhé?”
Hoa Phong thì mừng rỡ vô cùng, việc tuyển tú từ xưa đến nay đều do nội thần tín của Hoàng Thượng phụ trách!
Việc Đỗ Thiếu Quân nắm việc vốn trong dự đoán.
nay chủ động tìm đến ông ?
Chẳng chứng tỏ… tuy ông phẩm cấp cao, nhưng thật sự Hoàng Thượng và các nội thần coi trọng ?
Ông lập tức gật đầu, rạng rỡ: “Được ! Hạ quan nhất định sẽ dốc hết sức !”
Đỗ Thiếu Quân khẽ , thấy Hoa Mộ Thanh xoay rời .
Nghĩ một lát, tiếp: “À đúng , Hoa đại nhân, những cô nương trong độ tuổi phù hợp mà đính hôn đều bắt buộc tham gia tuyển tú. Nói đến đây thì, Hoa Nhị tiểu thư…”
Hoa Phong khựng : “ trong cung Dung Nhi mà…”
Đỗ Thiếu Quân cũng bộ như chợt nhớ , lúng túng một tiếng: “À , suýt thì quên mất. Quý phi nương nương cũng là nữ nhi của ngài mà.”
Câu khiến chính Hoa Phong cũng chấn động.
! Hoa Tưởng Dung chẳng chính là nữ nhi ông !
Nếu ông thật sự tay với Trữ Thu Liên, để nàng a , nhất định sẽ oán hận ông đến tận xương tủy!
Dù nàng hiện tại đang ở trong cung, thể nhúng tay việc nhà, nhưng nếu thổi vài câu bên gối với Hoàng Thượng để hạ bệ ông thì vẫn dễ như trở bàn tay.
Không !
Trong cung, nhất định một đứa con về phía !
Ông nhíu mày - Hoa Mộ Thanh, Hoa Nguyệt Vân… rốt cuộc…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-143-ngon-tu-me-hoac.html.]
Đỗ Thiếu Quân thấy vẻ mặt trầm ngâm của ông, chỉ mỉm , xoay mặt về phía hồ sen đang nở rộ.
Hoa sen trong hồ thanh nhã như tiên, mà cũng như yêu mị.
Bị gió thổi, làn nước gợn sóng, những cánh hoa lay động chập chờn tụ một góc.
Chuyện Mộ Dung Trần mãi vẫn tay, thì để đẩy một cú !
Hoa Mộ Thanh trở về viện, xuống bên bàn.
Lúc Tố Cẩm mang , liền thấy đầu ngón tay nàng đang nhẹ nhàng vẽ vòng mặt bàn.
Động tác , giống hệt Tống Hoàng Hậu năm xưa, mỗi khi đang suy nghĩ điều gì, khiến Tố Cẩm vô thức thêm một cái.
Nàng đặt chén xuống, do dự, vẫn mở lời hỏi: “Tiểu thư đang lo lắng điều gì ?”
Ngón tay Hoa Mộ Thanh dừng , nàng ngẩng đầu Tố Cẩm, một lúc trầm ngâm, bỗng nhiên dậy, : “Ngươi đến Tô Tú Trang trong kinh thành, mua cho một tấm vải thêu Tô màu lam ánh trăng.”
Tố Cẩm sững : “Tiểu thư định may váy ? Loại thêu Tô màu lam quá rực rỡ, e rằng hợp với dung mạo của tiểu thư. Dung nhan của tiểu thư vốn rực rỡ mà tục, nên dùng những gam như màu xanh biếc nước hồ mới tôn lên vẻ .”
Hoa Mộ Thanh chỉ mỉm , phất tay: “Không , ngươi cứ mua . Ta định váy cho mấy nha các ngươi, mỗi một chiếc.”
Tố Cẩm ngẩn , bỗng nhớ Tống Hoàng Hậu cũng thường những lệnh khiến khác khó hiểu như thế.
Nên nàng cũng hỏi thêm, chỉ gật đầu, lấy bạc từ cửa hông.
Sau đó, Hoa Mộ Thanh gọi Xuân Hà đến: “Ngươi tìm ám vệ mà Mộ Dung Trần cử đến đặt ngoài viện của , bảo đưa tin cho Mộ Dung Trần, bảo điều tra lịch trình gần đây của Đỗ Thiếu Lăng. Xem ngày nào xuất cung, sẽ , gặp ai. Chiều nay rõ.”
Xuân Hà cũng lấy lạ khi Hoa Mộ Thanh gọi đương kim hoàng đế như thế.
Dù , chủ t.ử nhà nàng còn từng gọi hoàng đế là... "tên khốn" cơ mà.
Khụ.
Nàng đáp lời lui .
Hoa Mộ Thanh bàn thêm một lát, bỗng xoay đến bàn , cầm b.út vài bức thiệp thăm hỏi.
Nàng gọi Phúc T.ử : “Mang những tấm thiệp đến phủ Hồ Quốc công, phủ Thái sư và phủ Khai Quốc Hầu. cần ngươi tự , ngoài tìm mấy nha tên Phúc khác, tùy tiện chọn ai đó đưa cũng . Ngươi âm thầm theo, bất kể thấy gì, đều báo với .”
Phúc T.ử liếc mấy tấm thiệp trong tay Hoa Mộ Thanh, gật đầu, cầm lấy rời .
Chiều hôm đó, Xuân Hà nhận tin, chuyển cho Hoa Mộ Thanh.
Sau khi ghi nhớ nội dung, nàng liền đốt tờ giấy.
Nửa canh giờ , Phúc T.ử cũng về, kể tình hình khi Phúc Duyên mang thiệp .
“Nàng đến phủ Hồ Quốc công và phủ Thái sư, mỗi nơi chỉ mất chừng hai nén nhang. Nô tỳ lén hỏi thăm từ cửa bên, thì là đều phu nhân của hai phủ gọi hỏi chuyện. Chỉ riêng khi đến phủ Khai Quốc Hầu, nàng ở tận nửa canh giờ. Sau đó khi ngoài, sắc mặt còn tươi rói, tay cầm một túi gấm thêu hoa t.ử kinh.”
Phúc T.ử lắc đầu: “Nô tỳ tận mắt thấy nàng lấy từ trong túi một viên đậu phộng bọc vàng, vui đến nỗi sắp nhảy cẫng lên! Hừ, đúng là đồ mắt ! Đồ mà tiểu thư thưởng ngẫu nhiên còn quý hơn cái đậu phộng bọc vàng cả trăm !”
Cũng đúng, từ khi trùng sinh, nàng còn là Hoa Mộ Thanh nhà quê như kiếp , mà là Hoàng Hậu một nước của triều Đại Lý.
Những thứ nàng dùng, , chơi, cái nào chẳng là của quý?
Quà ban từ Trưởng Công Chúa, bù đắp từ Hoa Phong và lão phu nhân, cả những thứ "vòi" từ Đỗ Thiếu Lăng, đều đủ để nàng sống sung túc, thiếu thứ gì cả.
Hoa Mộ Thanh lời của Phúc T.ử bật , nhưng trong lòng tính toán.
Ngón tay nàng nhẹ nhàng vạch một đường mặt bàn, nhàn nhạt : “Sau nếu việc ngoài phủ, thì cứ để Phúc Duyên nhiều một chút.”
Phúc T.ử gật đầu, hỏi thêm gì, lui ngoài.