Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 140: Ký Ức Từ Kiếp Trước

Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:37:10
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tiệc mừng thọ của Lão phu nhân , vở kịch diễn trong đó chính thức khép với việc hủy diệt địa vị chủ mẫu Hoa gia của Trữ Thu Liên.

 

Tất cả bắt đầu từ ký ức của nguyên chủ Hoa Mộ Thanh.

 

Chuyện Hoa Phong tư thông với Tống Vãn Hương Trữ Thu Liên phát hiện.

 

khi , bà vạch trần hai , mà gọi riêng Tống Vãn Hương đến, dùng lời đe dọa ép bà chuẩn một loại độc d.ư.ợ.c phát tác chậm tên “Thất Tinh Hải Đường”.

 

Cuộc chuyện bí mật Hoa Mộ Thanh, đang lén trốn giả sơn để tưởng niệm mẫu thấy hết.

 

Nguyên chủ thật sự của Hoa Mộ Thanh “Thất Tinh Hải Đường” là gì, nhưng nàng thì rõ!

 

Từng bước từng bước, từng kế từng chiêu.

 

Hai nữ chủ nhân của Hoa phủ, một sắp t.h.u.ố.c nào cứu nổi, một sắp chịu hết thảy nhục nhã mà ch-ết.

 

Hoa phủ cũng mất luôn sự chống lưng và bảo hộ của Thượng Đô Hộ Phủ.

 

Tiếp theo sẽ là gì đây?

 

Hoa Mộ Thanh khẽ , đưa tay ngắt một đóa mộc phù dung đang nở rộ trắng muốt, đưa lên mũi ngửi nhẹ, thì thầm: "Hủy hoại hết thảy …"

__

 

"Khốn kiếp!"

 

Tư Không Lưu giận đến nỗi hất tung cả bàn, chén vỡ tan tành đất.

 

Hắn giận dữ xoay , gào to: "Khốn kiếp! Tên Vương Phong ch-ết tiệt đó! Dám… dám! Ta gi-ết ch-ết !"

 

Mấy ngày nay, tên vô đó cho gõ chiêng đ-ánh trống ầm ĩ phủ Khai Quốc Hầu cả ngày, rêu rao rằng Tư Không Lưu dụ dỗ vị hôn thê của khác!

 

Cả kinh thành đều chuyện, thậm chí cả Hoàng Thượng cũng .

 

Vốn dĩ Đỗ Thiếu Lăng định giao cho một trọng trách, nhưng khi những tin đồn đó liền đổi ý, còn gọi ngự thư phòng để mắng một trận tơi bời.

 

Lòng như lửa đốt, gi-ết ngay Vương Phong, nhưng gia nô ngăn chặn quyết liệt.

 

lúc , một nam nhân mặc áo xám, hành động nhanh nhẹn, rõ ràng là võ công, từ ngoài chạy , ghé tai Tư Không Lưu gấp: "Thiếu hầu gia, , Nhị thiếu gia…"

 

"Cái gì?!"

 

Nghe xong, đôi mắt Tư Không Lưu như nứt !

__

 

Phủ Thượng Đô Hộ.

"Bốp!"

 

"Bốp bốp!"

 

Trữ Tư Tuyền và Tống Vãn Hương cùng Trữ Hậu Lục tát ngã xuống đất.

 

Gương mặt Tống Vãn Hương vốn sưng húp vì đ-ánh, giờ chảy má-u thêm.

 

run rẩy bò dậy, cố chắn Trữ Tư Tuyền.

 

Trữ Hậu Lục bước lên, đá bà một cú, văng ngã xuống đất nữa.

 

Trữ Hậu Lục lạnh, ném một tờ giấy về phía bà : “Tự xem , xem đây là gì!”

 

Tống Vãn Hương cầm lấy tờ giấy, qua liền sững sờ, hai mắt mở to thể tin nổi.

 

Trên giấy, chính là nét chữ của Hoa Phong.

 

Nội dung đại khái là, chuyện xảy ngày hôm đó, thực là vì ông uống quá chén, nhầm , mới lầm tưởng nữ nhân dụ dỗ là một tiểu trong phủ, ngờ là tẩu tẩu. Ông cảm thấy vô cùng áy náy, mong thê đừng chấp nhặt.

 

Hơn nữa, nếu Trữ Hậu Lục truy cứu chuyện , thì ông cũng sẽ so đo chuyện ông mưu tính với Hoa Mộ Thanh.

 

… nếu chuyện lộ, để Vương Thừa Tướng hôm đó tại Kim Hỷ Lâu thực sự xảy chuyện gì, và Trữ Tư Tuyền ở cùng Tư Không Lưu, thì chỉ e phủ Thượng Đô Hộ khó mà ăn với Vương Thừa Tướng và cả Hoàng Thượng.

 

Trữ Hậu Lục tính toán đủ đường, ngờ Vương Phong nắm thóp, khống chế nổi Tư Không Lưu, còn khiến phủ Khai Quốc Hầu và phủ Thừa Tướng cùng nổi giận.

 

Giờ thì , thêm Hoa Phong úp mở uy hi-ếp bằng thứ .

 

Cơn giận như lửa đốt, ông gần như phát điên.

 

Thấy Tống Vãn Hương chằm chằm bức thư mà nức nở, ông tức : “Ngươi đúng là si tình thật đấy. Sao? Không còn bảo vệ cái tên họ Hoa đó ? Giờ nữa? Cứ tưởng coi ngươi là gì lắm ? Ai mà Hoa phủ Phong nữ nhân như tổ ong vỡ tổ, một ổ thì cũng mười bảy mười tám ! Ngươi như mà còn nghĩ thật lòng? Đồ hổ!”

 

Vừa mắng, ông giơ chân đá thêm một cú nữa!

 

“Phụt!”

 

Tống Vãn Hương phun một ngụm má-u, ánh mắt vô hồn vẫn dừng nơi bức thư rơi đất.

 

Trữ Tư Tuyền lóc lao tới ôm lấy bà: “Mẫu ! Mẫu !”

 

Tống Vãn Hương từ từ ngẩng đầu lên, liếc bức thư một cuối, sang Trữ Hậu Lục, giọng khàn khàn, lạnh lẽo, như tắt hết cảm xúc: “Nếu… ch-ết , ngươi… thể tha cho Tuyền Nhi ?”

 

“Mẫu !” - Trữ Tư Tuyền trừng lớn mắt, thể tin nổi.

 

Trữ Hậu Lục khẽ nhíu mày — ch-ết? Cũng , ít nhất thể lấy lý do tổ chức tang lễ để tạm thời tránh khỏi cơn phong ba .

 

Còn Trữ Tư Tuyền, nếu giữ đạo hiếu cho mẫu , tất nhiên sẽ thể thành .

 

Ba năm thủ hiếu xong, cũng thành gái già, còn ai cưới nữa?

 

Tất nhiên là một đứa con vô dụng, chẳng cần giữ chốn thị phi kinh thành nữa, đến cả sự trong sạch và mạng sống cũng thể bảo .

 

Ông lạnh nhạt gật đầu: “Được, sẽ đưa nó chùa. Cũng sẽ cho chăm sóc nó.”

 

“Phụ !”

 

Trữ Tư Tuyền gào lên như phát điên, chằm chằm Trữ Hậu Lục.

 

Tống Vãn Hương chỉ khổ, rơi nước mắt.

 

Bà run rẩy chạm tay mặt Trữ Tư Tuyền, khẽ : “Trong ngăn tủ đầu giường của mẫu còn ít tiền riêng, con cầm lấy… tự chăm sóc thật .”

 

Trữ Tư Tuyền ngừng lắc đầu: “Không! Mẫu ! Đừng mà! Người đừng ch-ết! Đừng ch-ết mà!”

 

Tống Vãn Hương chỉ khẽ nhắm mắt , ánh mắt một nữa về phía lá thư rơi đất, nghĩ đến nam nhân nho nhã, ôn hòa đó, từng với bà bằng giọng dịu dàng: “Đừng lo, sẽ lo liệu.”

 

Trái tim bà, đau đến như đang rỉ má-u.

 

run rẩy vuốt nhẹ mái tóc nữ nhi, giọng khàn khàn đứt quãng: “Về … đừng yêu ai nữa. Lúc yêu thì ngọt ngào, nhưng trong lòng con… sẽ chỉ còn đắng cay thôi…”

 

“Không…!”

 

Trữ Tư Tuyền lắc đầu.

 

nàng chỉ kịp thấy Tống Vãn Hương cố gắng gượng lên, bất ngờ , đâ-m mạnh đầu cây cột gần đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-140-ky-uc-tu-kiep-truoc.html.]

Trữ Tư Tuyền hoảng loạn đưa tay , nhưng chỉ kịp chạm vạt áo của mẫu .

 

Nàng cả mẫu ngã xuống mắt . Thật lâu , nàng sụp xuống đất, đau đớn gào đến xé lòng!

__

 

Đêm đó.

 

Khi Hoa Mộ Thanh tin Tống Vãn Hương ch-ết, nàng hề ngạc nhiên.

 

Với bản tính của Hoa Phong, chắc chắn sẽ đẩy Tống Vãn Hương vật hi sinh.

 

Lúc Xuân Hà cầm đèn l.ồ.ng dẫn theo Tố Cẩm bước , liền thấy trong tay Hoa Mộ Thanh là một tập giấy chi chít chữ .

 

“Mang đốt .”

 

Trong ánh sáng lờ mờ, thể rõ cảm xúc trong giọng nàng.

 

“Không cần thắp đèn , các ngươi lui xuống cả .”

 

Xuân Hà và Tố Cẩm một cái, nhận lấy xấp giấy lui ngoài.

 

Ra đến hành lang, họ giơ giấy lên soi ánh đèn — đó là một bản chép tay Kinh Vãng Sanh.

 

Chép cho ai?

 

Trong lòng Xuân Hà đại khái cũng đoán đó là ai, nhưng . Nàng chỉ khẽ dặn Tố Cẩm: “Ra phía , đến góc sân ai, tìm chỗ thông gió mà đốt .”

 

Tố Cẩm gật đầu, đầu căn phòng tối đen như mực , rời .

__

 

Sáng hôm , Thượng Đô Hộ Phủ phát tang.

 

Nghe chính thất của Thượng Đô Hộ – Tống Vãn Hương, vì bệnh cấp mà qua đời.

 

ch-ết cũng là chuyện lớn, cho dù đó phủ Thượng Đô Hộ từng vướng ít tai tiếng, nhưng dân chúng trong kinh thành cũng dần còn bàn tán nhiều nữa. Cùng lắm chỉ còn vài lời thì thầm lưng, cũng dần lắng xuống.

 

Hoàng Thượng vẫn giả vờ như hề đến chuyện vị tiểu thư phủ Thượng Đô Hộ và tiểu hầu gia phủ Khai Quốc Hầu từng gây một trận phong ba chấn động khắp kinh thành hôm đó.

 

Chuyện đó, cuối cùng cũng vùi lấp, chẳng ai nhắc đến nữa.

 

Hôn sự giữa Vương Phong và Trữ Tư Tuyền, đương nhiên cũng chẳng còn ai đề cập.

 

Không lâu đó, tin đồn truyền rằng Trữ Tư Tuyền đưa về một trang viện ở vùng quê thuộc sở hữu của phủ Thượng Đô Hộ.

 

Chỉ là chẳng hiểu , giữa đường xe ngựa chặn cư-ớp, Trữ Tư Tuyền từ đó mất tích.

 

Ai nấy đều , e rằng Trữ Tư Tuyền khó mà giữ mạng.

 

Thế nhưng, rốt cuộc nàng ? Không một ai .

 

Chỉ rằng, tại một nơi gần biên ải, trong khu phố phường nhộn nhịp đầy rẫy các sắc dân khác từ các nước lân bang, một căn nhà kiểu Triều Đại Lý đình mới dựng lên – một tòa tam tiến viện.

 

Trong viện, Trữ Tư Tuyền mặc áo vải thô, đầu cài hoa trắng, đang mở gói đồ của lạ đưa cho nàng.

 

Bên trong là một xấp ngân phiếu dày, kèm theo một tờ giấy nhỏ, nét chữ mạnh mẽ bay bướm ghi rõ:

【Đây là thứ mẫu con để cho con.】

 

Nàng , tay sờ sang bên còn – là vài tờ ngân phiếu mỏng mà nàng tự tay lục từ tủ đầu giường của mẫu .

 

Hiển nhiên… là hai khoản khác !

 

Nàng lặng lẽ đặt tờ giấy xuống, lâu đó, mới chậm rãi bước ngoài sân.

 

Ngoài , ánh nắng chan hòa, gió mát nhẹ thổi.

 

Lại là một đêm khác.

 

"Xoạt xoạt."

 

Bên rìa khung cửa sổ, vang lên âm thanh khe khẽ.

 

Trong bóng tối, Hoa Mộ Thanh chậm rãi dậy, đầu ánh trăng, nàng thấy một đang nơi rìa cửa sổ, phủ ánh sáng bạc của đêm.

 

Nàng khẽ : "Ta đoán, chắc ngươi cũng sắp đến ."

 

Người ngoài ngẩng đầu lên, ai khác, chính là Bàng Mạn.

 

Nàng tung nhảy phòng, cau mày Hoa Mộ Thanh với vẻ mặt đầy cảnh giác: "Ngươi hẹn đến đây gì?"

 

Chiếc khăn tay hôm chính là ám hiệu mà Hoa Mộ Thanh dùng để bí mật mời Bàng Mạn đến gặp mặt.

 

Hoa Mộ Thanh mỉm dịu dàng, hiệu mời nàng xuống: "Ta nghĩ Bàng tiểu thư hẳn nhiều điều thắc mắc với , nên mới mời tiểu thư đến đây để giải đáp."

 

Sắc mặt Bàng Mạn , ánh mắt còn mang theo vẻ u ám: "Rốt cuộc ngươi ý gì?"

 

Hoa Mộ Thanh vẫn giữ vẻ bình thản, khẽ mỉm : "Tiểu thư Tố Cẩm cam lòng theo ?"

 

Bàng Mạn lập tức nhíu mày, nhưng nàng chỉ Hoa Mộ Thanh bình tĩnh từng chữ: “Bởi vì báo thù cho Tống Hoàng Hậu.”

 

“!!!”

 

Bàng Mạn trợn trừng mắt, sát khí lập tức bùng phát!

 

Nàng cảnh giác chằm chằm Hoa Mộ Thanh, lạnh lùng chất vấn: “Ngươi là ai?!!”

 

Thế nhưng Hoa Mộ Thanh hề ảnh hưởng bởi sự căng thẳng như giương cung bạt kiếm . Trái , ánh mắt nàng vẫn dịu dàng, thậm chí bình thản, dõi thẳng đôi mắt của Bàng Mạn.

 

Một nụ mơ hồ hiện lên nơi khóe môi: “Ta là Huyết Hoàng – Mộng Điệp tỷ tỷ.”

 

(Ban đầu mang hiệu 2 là Mộng Điệp, nhưng để thống nhất về nên đổi thành Mộng Điệp. Các cô tiên nhỏ thắc mắc thì chú ý nhé~) – đoạn là lời của tác giả nhé.

 

Bàng Mạn lập tức bật dậy!!

 

Sự khó tin và kinh hãi hiện rõ khuôn mặt nàng, chẳng từ ngữ nào thể diễn tả cơn chấn động như sóng gió cuộn trào trong lòng nàng lúc !

 

Nàng từng nghĩ rằng, từ khi Tống Hoàng Hậu qua đời, đội Ám Phượng cũng tan biến trong màn đêm u tối ánh mặt trời của Đại Cẩm triều.

 

Nào ngờ…

 

Ngay mắt nàng, đột ngột xuất hiện một từng là đồng đội năm xưa!

 

Không những thế, đó còn là Huyết Hoàng – hiệu 4, mà năm xưa Tống Hoàng Hậu tin tưởng nhất, thậm chí còn ý đào tạo thế của !

 

Năm đó, trong đội Ám Phượng, ngoại trừ Tống Hoàng Hậu , các thành viên phận thật của .

 

Mỗi chỉ liên hệ đơn độc với Tống Hoàng Hậu mà thôi.

 

Cho nên, Bàng Mạn cũng hề , từng mang danh Huyết Hoàng, vì phản chủ mà chính tay Tống Hoàng Hậu xử t.ử từ lâu.

 

Bàng Mạn từ đến nay từng lo sợ phận trong Ám Phượng lộ.

 

Loading...