Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 136: Ở Lại

Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:37:06
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trữ Tư Tuyền sững một lúc, ngờ gặp Hoa Mộ Thanh ở nơi nên vô cùng kinh ngạc.

 

Nàng lập tức cau mày: “Sao ngươi ở đây?”

 

Từ chuyện với Vương Phong, thanh danh của nàng coi như hủy hoại ở kinh thành. Vẻ ngoài giả vờ thanh cao ngày cũng phai nhạt, lộ bản tính độc ác, cay nghiệt vốn .

 

Tuy nhiên, do nơi là Kim Hỷ Lâu, nơi quyền quý nên nàng vẫn còn kiềm chế phần nào.

 

Trữ Hậu Lục khẽ quát một tiếng: “Nói năng kiểu gì !”

 

Trữ Tư Tuyền hù đến giật , hiển nhiên là vô cùng sợ phụ , lập tức cụp mắt lui về .

 

Hoa Mộ Thanh hề để tâm, chỉ mỉm bước lên hành lễ: “Thật sự là cữu cữu và biểu tỷ, Mộ Thanh xin kính lễ, mắt cữu cữu.”

 

 

 

Trữ Hậu Lục Hoa Mộ Thanh từ đầu đến chân, ánh mắt dừng một lúc gương mặt nàng, khẽ cau mày, nghĩ tới điều gì, đó gật đầu: “Không cần đa lễ, dậy .”

 

Rồi ông hỏi, mang hàm ý dò xét: “Gặp ngẫu nhiên thật ? Ngươi cũng đến đây uống ?”

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu mỉm , gật nhẹ: “Trước đó giúp phủ Hồ Quốc công một chút việc nhỏ, quốc công phu nhân tặng cho Mộ Thanh một tấm thiệp khách quý. Đây là thứ hai đến, Vụ Lý Thanh ở đây ngon, mua một ít mang về cho phụ và tổ mẫu.”

 

Lý do hợp tình hợp lý, đủ sức thuyết phục.

 

 

 

Trữ Hậu Lục lúc nghi ngờ nữa, nhưng khi đến tên Hoa Phong, ông khỏi sa sầm mặt : “Ừ, tổ mẫu của ngươi dạo vẫn khỏe chứ?”

 

 

 

Chuyện hôm đó Hoa lão phu nhân vì cơn giận mà suýt ngất xỉu mặt bao tiểu thư phu nhân, đương nhiên chẳng mấy chốc đến tai Trữ Hậu Lục.

 

Câu hỏi rõ ràng mang hàm ý mỉa mai.

 

Hoa Mộ Thanh như nhận , vẫn dịu dàng mỉm : “Không lắm, phụ cũng đang lo lắng. Đa tạ cữu cữu quan tâm.”

 

Lại nàng nhắc tới Hoa Phong, sắc mặt Trữ Hậu Lục càng thêm khó coi, nhưng vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh, chỉ lạnh nhạt gật đầu: “Ừ, ngươi cứ ở đây , còn việc.”

 

“Cung tiễn cữu cữu.”

 

Hoa Mộ Thanh dịu dàng, khi cúi hành lễ, tà váy rơi xuống đất nhẹ nhàng như làn nước mùa xuân gợn sóng.

 

Trữ Tư Tuyền bên mà mắt đỏ hoe.

 

Bỗng nhiên nàng : “Phụ , con chuyện với biểu một chút.”

 

 

 

Hai chữ "biểu " gần như nàng nghiến răng mà thốt !

 

Trữ Hậu Lục lập tức liếc mắt sắc lạnh nàng , hôm nay rõ ràng là nàng ông sẽ gặp Tư Không Lưu nên mới nằng nặc đòi theo.

 

Lúc đầu Trữ Hậu Lục vốn mang theo đứa nữ nhi khiến ông mất mặt , nhưng nghĩ , giữa hai họ vẫn còn chút tình cảm.

 

Dù gì cũng nắm đội quân tư nhân của phủ Khai Quốc Hầu, thì Tư Không Lưu nhất định trong tay .

 

Vậy thì cứ để con nhãi thử xem câu , chính vì thế mới dẫn theo Trữ Tư Tuyền cùng đến.

 

Ai ngờ , nàng đổi ý giữa chừng, khiến ông tức giận vui.

 

Trữ Tư Tuyền vẻ mặt phụ thì trong lòng phần sợ hãi, nhưng rốt cuộc vẫn thấy cam tâm, oán hận dâng trào, vẫn cố chấp : “Chỉ vài câu thôi, con sẽ qua ngay.”

 

Trữ Hậu Lục dù cũng đến mức mất thể diện nữ nhi mặt ngoài, nên gật đầu: “Đừng chậm trễ việc chính.”

 

Nói xong liền xoay rời .

 

Hoa Mộ Thanh bật khẽ, ngẩng đầu lên liền thấy Trữ Tư Tuyền như thể ăn tươi nuốt sống, trừng mắt giận dữ.

 

Nàng cong khóe mắt, nghiêng nhường một bước: “Biểu tiểu thư điều gì với , chi bằng hẵng ?”

 

Trữ Tư Tuyền lập tức bước : “Sao gọi là biểu tỷ nữa? Ta ngay ngươi là đồ tâm cơ độc ác mà!”

 

Hoa Mộ Thanh cũng phủ nhận, chỉ mỉm : “Biểu tiểu thư tức giận như ? Mộ Thanh sai điều gì ? Hay xuống tiếp.”

 

Trữ Tư Tuyền thì ánh mắt lạnh lẽo độc địa, nghiến răng hỏi: “Ngươi ! Chuyện của Hoa Nguyệt Vân, ngươi cố ý bày mưu hại ?”

 

Hoa Mộ Thanh ngạc nhiên mở to mắt, liếc nha Trữ Tư Tuyền, khẽ , lắc đầu, xuống bên bàn: “Biểu tiểu thư thật chẳng hiểu. Thứ t.h.u.ố.c mỡ khiến da dẻ mịn màng nhưng nhạy cảm quá mức, do đưa cho Tứ . Kẻ cào rách mặt Tứ cũng chẳng . Sao bày mưu hãm hại?”

 

Trữ Tư Tuyền nheo mắt, cũng bước đến xuống, trừng trừng nàng: “Quả nhiên giấu ngươi. Ngươi rõ, thì chắc chắn chính ngươi cho Tứ ! Khiến con bé căm ghét , thậm chí còn… bày mưu hại !”

 

 

 

Thì chuyện ngày hôm đó, Trữ Tư Tuyền rõ là Hoa Nguyệt Vân dàn dựng.

 

Cũng thôi, chỉ cần hỏi Tư Không Lam, tự nhiên sẽ ai là dẫn dắt khách khứa đến đúng nơi đó.

 

Hoa Nguyệt Vân là cố ý!

 

Thấy nàng đầy oán hận, Hoa Mộ Thanh chỉ khẽ mỉm , lên tiếng.

 

Lúc , tiểu nhị bưng và điểm tâm lên, Xuân Hà thưởng cho một miếng bạc vụn, tiểu nhị vội vàng cảm tạ lui xuống.

 

Hoa Mộ Thanh liếc khuôn mặt hoảng loạn của tiểu nhị lúc đóng cửa, khẽ .

 

Sau đó đích rót một chén cho Trữ Tư Tuyền.

 

Sau đó nàng tự rót cho một chén , như vô tình, khẽ chạm cây quạt xương xanh vẫn đặt bên cạnh bàn.

 

Chỉ thấy ngón tay còn dính nước của nàng chạm lên mặt quạt, nền xanh của quạt liền hiện một vệt màu xanh đỏ như tơ nhện.

 

Mà màu xanh đỏ chính là dấu hiệu của t.h.u.ố.c độc.

 

Hừ, cần đoán cũng là ai âm thầm tay.

 

Quả nhiên, tất cả những gì xảy hôm nay đều đang diễn đúng như kế hoạch nàng sắp đặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-136-o-lai.html.]

 

Nàng cố ý tiết lộ tin tức cho Vương Phong, để hôm nay sẽ tới Kim Hỷ Lâu. Thứ bẩn thỉu thành công, chắc chắn sẽ bám riết tha.

 

Rồi để lộ chút tin tức mập mờ cho Trữ Tư Tuyền, khiến nàng tưởng rằng Hoa Nguyệt Vân xúi giục. Với tính cách của nàng , chắc chắn sẽ tìm đến để hỏi cho lẽ!

 

Cho nên chỉ cần nàng xuất hiện, nhất định sẽ khiến Trữ Tư Tuyền giữ chân trong chốc lát.

 

Mà với nàng, chỉ cần chốc lát là đủ .

 

Nàng khẽ , cầm lấy cây quạt xương xanh, như đang mân mê chơi đùa, nâng chén lên, lấy mặt quạt che , từ từ uống một ngụm.

 

Từ góc độ của Xuân Hà, thể thấy rõ nước khi miệng nàng, đều lướt qua mặt quạt một bên.

 

 

 

Cúi mắt, nàng vẫn điềm nhiên như .

 

Còn Trữ Tư Tuyền cũng chú ý tới cây quạt trong tay nàng, liền là vật quý hiếm.

 

Ánh mắt lóe lên vẻ thèm thuồng, nhưng ngay đó càng thêm tức giận, lớn tiếng mắng: “Hoa Mộ Thanh, đừng tưởng trò mèo của ngươi! Cho dù Hoa Nguyệt Vân do ngươi xúi giục, thì còn Vương Phong thì ? Hắn rõ ràng là nhắm ngươi, mà ngươi chạy thoát, cuối cùng hại đến ! Chuyện đó của ngươi ?!”

 

Xuân Hà sửng sốt.

 

Hoa Mộ Thanh bật , như thể một câu chuyện buồn đến cực điểm, đôi mắt như nở hoa, từng tầng từng lớp mê hoặc lòng .

 

Trữ Tư Tuyền bất giác ngây nàng, rõ ràng mê hoặc, nhưng trong lòng tràn ngập sợ hãi, lưng nàng bất giác toát mồ hôi lạnh.

 

Còn kịp phản ứng thì Hoa Mộ Thanh mỉm : “Biểu tiểu thư, lời ngươi nghĩa là, Vương Phong tính kế , nên mặc cho tính kế? tránh , cuối cùng hại đến ngươi, nên do gánh chịu, đúng ?”

 

Trữ Tư Tuyền trong nỗi sợ tan, vô thức gật đầu: “… đúng ! Là của ngươi!”

 

Hoa Mộ Thanh chỉ mỉm , lắc đầu đáp: “Nếu là , thì biểu tiểu thư, nếu hôm nay một tên đồ tể gi-ết heo, lỡ tay cắt trúng tay , trách bất cẩn mà sang trách thợ rèn rèn con d-ao , thế thì cũng là chuyện đúng đắn ?”

 

Trữ Tư Tuyền thoáng sững , theo bản năng cảm thấy lời của nàng ẩn chứa hàm ý.

 

thấy nàng chỉ khẽ lắc đầu, mỉm nhẹ giọng : “Làm thể trách thợ rèn? Dù cho lớn chuyện đến quan phủ, thậm chí là mặt Thánh thượng, e rằng kết quả cuối cùng cũng chỉ gói gọn trong một câu…”

 

Hoa Mộ Thanh bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt trong veo, lạnh lẽo mang chút cảm xúc nào, thẳng Trữ Tư Tuyền, chậm rãi : “Tự tự chịu.”

 

Trữ Tư Tuyền như sét đ-ánh, cả cứng đờ, tim đập như trống trận, suýt nữa ngã lăn khỏi ghế!

 

Trong đầu chỉ còn vang vọng một ý nghĩ, thì Hoa Mộ Thanh sớm chuyện hôm đó là do âm thầm xúi giục Tư Không Lưu dùng Vương Phong để bày mưu hại nàng!

 

 

 

Giờ đây, nàng đang trực tiếp thẳng mặt — Trữ Tư Tuyền, ngươi tự tự chịu!

 

Nàng hoảng loạn tránh ánh mắt của Hoa Mộ Thanh, cuống cuồng bưng chén mặt lên, hấp tấp uống một ngụm, tay cũng run rẩy khi đặt xuống bàn.

 

Cố tỏ bình thản, mặt , : “Ta… hiểu ngươi đang gì.”

 

Hoa Mộ Thanh nàng uống xong chén , liền mỉm nhẹ nhàng: “Ta cũng chỉ là thuận miệng bừa. Chỉ là lời vớ vẩn, khiến biểu tiểu thư chê .”

 

Trữ Tư Tuyền dám nàng thêm nào nữa.

 

Nha đầu tuổi tuy còn nhỏ hơn cả nhưng mà nàng đáng sợ quá!

 

Chỉ bằng một ánh mắt, cũng thể khiến khác lạnh sống lưng đến thế ? Không thể nào! Rõ ràng nàng chỉ là một nữ nhi quê mùa nghèo hèn, thể mang khí thế như ?

 

Đang còn nghi ngờ trong lòng, đột nhiên đầu nàng choáng váng, kịp khống chế liền ngã lăn sang bên cạnh.

 

Nha bên cạnh hoảng hốt, vội nhào lên đỡ lấy nàng , nhịn lớn tiếng trách mắng Hoa Mộ Thanh: “Hoa Nhị tiểu thư, thể dồn tiểu thư nhà đến mức , thật là quá đáng—”

 

Chưa hết câu.

 

Hoa Mộ Thanh cũng bất ngờ ngã xuống, Xuân Hà chuẩn sẵn từ lập tức bước lên đỡ lấy, hoảng hốt hét lên: “Tiểu thư! Tiểu thư, ?”

 

Nha của Trữ Tư Tuyền cũng ngẩn .

 

Lúc mới rõ, sắc mặt của cả hai đều ửng đỏ khác thường.

 

Nàng sững tại chỗ.

 

Xuân Hà thầm lườm một cái, nhưng vẫn giả vờ như vô tình nhắc nhở: “Không xong ! Bánh… bánh ngọt độc! Mau, mau tìm lão gia của các !”

 

Nha lập tức rối loạn, gì!

 

Vội vã đặt Trữ Tư Tuyền dựa mép bàn, đó đầu chạy một mạch về phía phòng Trữ Hậu Lục!

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu, khẽ lạnh, bộ như dậy, sang hỏi: “Biểu tiểu thư, ngươi chứ?”

 

 

 

Đồng thời âm thầm nhéo Xuân Hà một cái.

 

Xuân Hà lập tức phối hợp, lo lắng : “Làm bây giờ? Tiểu thư, để nô tỳ dìu hồi phủ …”

 

Vừa đỡ Hoa Mộ Thanh ngoài cửa, ngẩng đầu thấy Trữ Hậu Lục và Tư Không Lưu đang vội vã từ hành lang bên tới.

 

Tư Không Lưu thấy Hoa Mộ Thanh, liền thoáng sững , đó gương mặt chợt hiện lên một tia phấn khích giống như vui mừng.

 

Hoa Mộ Thanh chỉ khẽ nghiêng mắt, coi như thấy.

 

Thế nhưng nàng vẫn vẻ mệt mỏi, th* d*c ngừng, gương mặt đỏ bừng như chịu đựng nổi, hổ tựa vai Xuân Hà, để khác rõ dung mạo lúc .

 

Trữ Hậu Lục trông thấy bộ dạng đó thì tim chợt giật thót một cái, vội đầu trong phòng.

 

Chỉ thấy Trữ Tư Tuyền mất kiểm soát, gần như lột tung y phục !

 

Ngay lập tức hiểu chuyện, hạ d.ư.ợ.c Hoa Mộ Thanh, nhưng ngờ Trữ Tư Tuyền, nữ nhi ruột của ông , cũng dính bẫy!

 

Cơn giận bùng lên trong lòng, ông suýt nữa nhịn mà gầm lên tại chỗ.

 

ngay đó, một ý nghĩ khác chợt lóe lên trong đầu ông ...

 

Loading...