Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 134: Đóa Hoa Dại Không Chịu An Phận

Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:02:58
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một canh giờ , Hoa Mộ Thanh rời khỏi phủ Thái sư.

 

Bàng Thái vẫn thủy tạ, chậm rãi ngắm bàn cờ.

 

Bàng Mạn bước tới, giọng điềm đạm hỏi: “Huynh định thế nào đây? Thật sự cưới nha đầu đó ?”

 

Bàng Thái mỉm , hạ một quân cờ: “Nói chuyện cho lễ phép với tu63 tẩu tương lai của một chút.”

 

Bàng Mạn nhíu mày: “Nha đầu đó quá nhiều bí mật. Hơn nữa, ngay cả Tố Cẩm cũng về tay nàng , lẽ nào Tố Cẩm từng là của Tống Hoàng Hậu ?”

 

Bàng Thái , liếc mắt Bàng Mạn: “Trước cũng là của Tống Hoàng Hậu ? Thì chứ?”

 

Bàng Mạn xuống, nhớ tới chiếc khăn tay mà Hoa Mộ Thanh lén đưa cho nàng lúc , môi khẽ mấp máy nhưng cuối cùng .

 

Chỉ xoay sang chuyện khác, : “Muội vẫn cảm thấy nàng dễ gì bước chân phủ Thái sư . Nếu thực sự nên đại sự, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

 

Bàng Thái lắc đầu, hạ thêm một quân cờ, tiếp: “Nghe Cửu Thiên Tuế xuống phía Nam cư-ớp lấy đội quân riêng của phủ Khai Quốc Hầu? Con cáo già đó, ẩn bao nhiêu năm, nay Tống Hoàng Hậu mất, quả nhiên là nhịn nổi nữa.”

 

Bàng Mạn cau mày, dường như mấy hài lòng khi cứ nhắc tới Tống Hoàng Hậu khuất một cách tùy tiện như .

 

 

 

Ngừng một chút, nàng tiếp: “Thiên hạ sắp loạn, chí lớn, can thiệp. Chỉ cần nhớ rõ lời hứa với , gương mặt của Hoa Tưởng Dung!”

 

Bàng Thái bật khinh miệt: “Chẳng chỉ là ép ch-ết một Tống Hoàng Hậu thôi . Có gì mà các cứ nhớ mãi quên thế. Yên tâm, mạng của ả nữ nhân đó, chắc chắn là của .”

 

Bàng Mạn liếc một cái, xoay rời .

 

Trước căn nhà tre, Bàng Thái hạ quân cờ cuối cùng, thế cờ định, tựa như giang sơn vạn dặm đều trong lòng bàn tay .

 

Trong đôi mắt tuấn mỹ tựa sương khói của , từ từ lan tỏa một nụ mãn nguyện.

__

 

Cách kinh thành hơn trăm dặm, trong một quán trọ cũ kỹ ven đường, một mặc áo dài đen, thắt lưng đai ngọc xanh biếc, tóc đen dài b.úi cao bằng kim quan t.ử kim, hóa thành một công t.ử phong lưu tuấn tú, dung mạo tuyệt thế — chính là Mộ Dung Trần.

 

Hắn cầm một cuộn giấy trong tay, nụ nhàn nhạt nơi khóe môi dần dần lạnh lẽo như băng.

 

Trên gương mặt yêu mị tinh xảo như ngọc , tựa như băng tuyết nứt , từng tia hàn ý lặng lẽ bò khắp .

 

Đỗ Thiếu Quân cầm chén rư-ợu, khẽ né sang một bên, liếc cuộn giấy:“Có chuyện gì xảy ở kinh thành ?”

 

Chỉ Mộ Dung Trần bật lạnh một tiếng: “Tiểu nha đầu , gan cũng to thật! Dám thừa lúc ở kinh thành mà… dám cả gan như …”

 

Hắn đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn, cuộn giấy trong tay lập tức hóa thành bụi phấn.

 

Đỗ Thiếu Quân cái bàn đập nứt thành hai mảnh, khóe miệng giật nhẹ: “Hoa Mộ Thanh gì nữa ?”

 

Mộ Dung Trần hừ lạnh một tiếng.

 

Lúc , Quỷ Lục từ khung cửa sổ lộn ngược rơi xuống: “Chủ t.ử, bọn họ tới .”

 

Đỗ Thiếu Quân thò , thấy ở con đường nhỏ tối tăm, hẻo lánh phía xa một đội nhân mã đang tiến tới.

 

Người đầu chẳng là Tư Không Lam – vị công t.ử phủ Khai Quốc Hầu nổi danh với đôi chân " đ-ánh gãy" đó ?

 

Hắn , lắc lắc hồ rư-ợu, Mộ Dung Trần: “Thiếu gia điện hạ, đến lượt ngươi tay đấy.”

 

 

 

Mộ Dung Trần liếc một cái, cầm lấy chiếc mặt nạ da bên cạnh đắp lên mặt. Dung mạo yêu mị, cao ngạo, lạnh lùng như ma quỷ liền che kín .

 

 

 

Chỉ còn đôi mắt lộ , sâu thẳm như vực băng, khiến ai cũng rùng khi-ếp sợ, tự chủ mà sinh cảm giác phục tùng và sợ hãi.

 

Đỗ Thiếu Quân khẽ bật .

 

Mộ Dung Trần liếc sang Quỷ Lục đang lộ rõ vẻ hào hứng hiếu kỳ, giọng lạnh như băng lệnh: “Giải quyết nhanh gọn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-134-doa-hoa-dai-khong-chiu-an-phan.html.]

Đợi khi , sẽ cho đóa "hoa dại chịu an phận" tay!

__

 

Hôm đó, Hoa Mộ Thanh đang trong phòng sách. Phúc T.ử từ nhà bếp mang điểm tâm về rón rén tiến gần, vẻ mặt đầy bí hiểm xen lẫn tò mò, thì thầm hỏi: “Tiểu thư, dạo gần đây trong kinh thành đang bàn tán gì về Hoa phủ ?”

 

Cái cô nàng chuyên "mò tin" bao nhiêu chuyện thị phi nữa .

 

Hoa Mộ Thanh vẫn chăm chú sách, khẽ hỏi: “Họ bàn tán thế nào?”

 

Thấy tiểu thư tỏ vẻ hứng thú , Phúc T.ử lập tức rướn gần hơn, : “Ôi chao, Hoa phủ bên ngoài thì hoa lệ rực rỡ, bên trong thì thối nát hỗn loạn! Nào là phụ t.ử cùng chung một nữ nhân, nào là dám động cả tẩu tẩu bên nhà thê chung là chuyện gì cũng !”

 

 

 

Xuân Hà bưng tới, thì lắc đầu: “Nha đầu , bậy gì mặt tiểu thư thế? Toàn bẩn tai .”

 

Phúc T.ử vẫn tít mắt, trông như tâm trạng đang vui.

 

Hoa Mộ Thanh đặt sách xuống, nhấp một ngụm , nàng một cái đột nhiên hỏi: “Không ai bàn xem phủ Thượng Đô Hộ phản ứng gì ?”

 

Phúc T.ử ngẩn , lắc đầu: “Không ai … nhưng… cũng bàn rằng, Tống Vãn Hương thì là xuất tướng môn, ai ngờ chẳng kiêng dè gì cả, đến cả cô gia cũng dám… khụ khụ.”

 

Nhận những lời phần thích hợp mặt Hoa Mộ Thanh, Phúc T.ử liền dừng , bỏ qua luôn phần đó, tiếp tục: “Mọi đều , mẫu thế nào thì con thế . Ngay cả Trữ Tư Tuyền cũng lôi bàn tán một lượt. Nói chung, là những lời cực kỳ khó .”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm , đặt chén xuống, nhưng cầm sách lên nữa. Nàng khẽ dùng đầu ngón tay với móng tô vẽ tỉ mỉ, điểm xuyết cánh hoa đào màu hồng phấn, nhẹ nhàng vạch vài đường lên mặt bàn phát tiếng cào cào nhỏ.

 

Đây là một thói quen từ kiếp của nàng, mỗi khi suy nghĩ.

 

Tố Cẩm bưng áo mùa hạ mới đến, thoáng thấy hành động đó thì ngẩn .

 

Chỉ Hoa Mộ Thanh khẽ : “Phủ Thượng Đô Hộ im lặng, càng chứng tỏ bên trong sóng ngầm dữ dội. Hoa Phong… chắc là thể yên nữa .”

 

Nàng bật , ánh mắt long lanh mê : “Có lẽ… đến lúc nữ nhi mặt .”

 

Nàng sang Tố Cẩm: “Bộ cần nữa, lấy giúp chiếc áo lụa mỏng viền tuyết màu xanh trứng ngỗng .”

 

Tố Cẩm đáp lời, ánh mắt khẽ dừng từng cử chỉ, phong thái ngày càng quen thuộc của nàng.

 

Một lát , nàng y phục.

 

Vừa tới cửa thì thấy Phúc Duyên chạy đến gọi: “Tố Cẩm tỷ tỷ, của lão gia tới , mời tiểu thư đến thư phòng gặp ngài.”

 

Tố Cẩm chấn động, trong lòng ngỡ ngàng, ngờ cô nương chỉ mới mười sáu tuổi nhạy bén và thấu việc đến . Thậm chí... khi còn thua gì cố Tống Hoàng Hậu!

 

 

 

Trong lòng nàng chẳng những nghi ngờ, mà còn âm thầm vui mừng, chỉ kiểu như thế, mới thể đối đầu với cặp đôi cẩu nam nữ Hoa Tưởng Dung và Đỗ Thiếu Lăng !

 

Nàng : “Ừ, ngươi cứ với họ là tiểu thư y phục xong sẽ đến ngay.”

 

Phúc Duyên thấy nàng trong bẩm báo, liền cau mày: “Tỷ tỷ nên với tiểu thư một tiếng ?”

 

Lời còn dứt, Phúc T.ử từ trong phòng bước , lạnh lùng : “Bảo thì , lắm lời cái gì.”

 

Phúc Duyên tủi , nhưng cuối cùng vẫn đầu thông báo.

 

Sau một nén nhang, Hoa Mộ Thanh dẫn theo Xuân Hà, rời khỏi Thấu Tương Viện, đến thư phòng của Hoa Phong.

 

Khoảng một canh giờ , nàng viện. Trên gương mặt xinh lộ nụ quyến rũ đến rợn .

 

“Phúc Tử, chuẩn chiếc xe bảo mã hương xa mà Trưởng Công Chúa ban thưởng. Ta… đến gặp một , vị Thượng Đô Hộ đại nhân nổi danh .”

 

Trữ Hậu Lục.

 

Kẻ từng đẩy gia tộc Tống thị rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.

 

Ác quỷ trở về từ má-u và nước mắt, hãy chờ — oan hồn mang theo phẫn nộ và cam lòng … sẽ từ từ lôi ngươi xuống địa ngục!

 

 

 

Loading...