Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 131: Trúng Độc
Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:02:55
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông lắc đầu tỏ vẻ hài lòng: "Thái y gì chứ! Ta thấy bọn họ là hạng chuộng hư danh! Lần chẳng trị khỏi bệnh cho mẫu , đến lừ-a nữa! Nhị nha đầu, con xem thử !"
Hoa Mộ Thanh cũng rõ, trong lòng Hoa Phong thật chẳng mấy coi trọng y thư của nàng, thậm chí còn cho rằng dù nữ nhân y thuật thì cũng chỉ là chút kiến thức hời hợt, chẳng qua là một kỹ năng như bao việc nữ công thường nhật.
Giống như việc nữ nhân thêu thùa, chỉ cần cầm cây kim lên, để nha vài mũi, là khác tâng bốc lên tận mây xanh.
Hoa Mộ Thanh vốn cũng mong ông sẽ coi trọng y thuật của đến mức nào.
Nàng chỉ gật đầu, bước trong phòng, tiến đến bên giường của lão phu nhân. Nhìn thấy sắc mặt bà tái nhợt, tinh thần vốn nhờ t.h.u.ố.c mà tỉnh táo đó giờ cũng biến mất, chỉ còn dáng vẻ thoi thóp, hấp hối.
Hoa Mộ Thanh đặt tay lên cổ tay bà để bắt mạch, dần dần cụp mắt xuống vẫn còn thiếu một chút thời cơ.
Thời cơ để buộc Hoa Phong từ bỏ Trữ Thu Liên.
Đã đến lúc vạch trần tất cả.
Ngay đó, nàng thấy tiếng bước chân của Hoa Phong : "Thế nào ?"
Hoa Mộ Thanh khẽ nhíu mày, tỏ vẻ như dọa sợ, siết c.h.ặ.t cổ tay lão phu nhân để bắt mạch thêm nữa, cúi vén mí mắt bà lên kiểm tra, ngửi cả thở từ miệng bà, ánh mắt nàng lập tức mở to, đầy kinh ngạc dám tin.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, nàng rụt tay đầy hoảng hốt, Hoa Phong, như thôi.
Thái độ đó khiến Hoa Phong cũng giật .
Ông cau mày: "Sao ? Cứ , phụ trách con ."
Lúc , Hoa Mộ Thanh mới rụt rè lên tiếng: "Phụ … tổ mẫu… là…"
"Thế nào?"
"Trúng độc !"
"……Cái gì?!"
Sắc mặt Hoa Phong lập tức biến đổi, bước nhanh đến giường bệnh, gần như là giận dữ mà trừng mắt Hoa Mộ Thanh: "Con cái gì?"
Hoa Mộ Thanh co , như thể dọa cho khi-ếp đảm, nước mắt gần như trực trào.
Hoa Phong thấy khuôn mặt nàng rõ ràng là đang thương, càng thêm thương xót, cố gắng nén giận, hỏi tiếp: "Con lão phu nhân trúng độc ?"
Hoa Mộ Thanh vẫn tỏ sợ hãi, khẽ gật đầu: "Vâng… đây mạch của tổ mẫu tròn đầy, dễ phát hiện. Bây giờ cơ thể yếu , hư , mới lộ dấu hiệu khác thường. Lẽ nào… thái y phát hiện ?"
Hoa Phong nhíu mày, lúc mới nhớ thần sắc và thái độ của vị thái y … dường như thật sự điều gì đó che giấu.
Chẳng lẽ…
Lúc , Hoa Mộ Thanh dậy, vội vàng : “Phụ , chất độc trong tổ mẫu e rằng tích tụ từ nhiều năm, dần dần thấm sâu mạch má-u. Y thuật con nông cạn, chỉ lờ mờ nhận tình hình . Người… vẫn nên nhanh ch.óng mời một vị đại phu thật đáng tin đến xem thì hơn!”
Hoa Phong lúc kinh ngạc nghi ngờ, cơn giận càng bốc lên.
Ông sang hầu bên cạnh quát lớn: “Mau! Mau đến Nhất Phẩm Lư, mang theo vạn lượng vàng, mời thần y Hồ Đắc Tiên đến đây cho !”
Trong lòng Hoa Mộ Thanh chỉ lạnh.
Hồ Đắc Tiên? Vị thần y nổi danh, dùng cả vạn lượng mới mời đó ?
Tiếc … , danh tiếng thần y e là sắp phá hỏng .
Nàng liền vẻ lo lắng, khẽ khom nhân ngưo lui.
Còn về phần lão phu nhân…
Nếu d.ư.ợ.c liệu mãnh liệt do Hoa Mộ Thanh dùng, e rằng bà sống sót nổi từ lâu .
Cũng thôi.
Coi như là cuối cùng gặp mặt .
Trong sân, Hoa Phong đang nổi trận lôi đình, gào thét: “Điều tra cho ! Rốt cuộc là ai! Ai dám hạ độc lão phu nhân! Tra cho !”
Sự sụp đổ của Hoa phủ…Từ đây mới bắt đầu.
Hoa Mộ Thanh khẽ , bước thong thả về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-131-trung-doc.html.]
Xuân Hà đỡ lấy tay nàng, còn Kim Linh thì lặng lẽ theo .
Nàng chỉ cảm thấy Hoa Mộ Thanh, còn như kẻ điều khiển chuyện trong tay, nay điềm tĩnh như , nhưng tựa như đang mang theo bóng ma khổng lồ lưng.
Quả thực, nàng chính là ác quỷ phục thù, hung dữ đến mức khiến má-u trong Kim Linh run rẩy thôi.
__
Buổi chiều.
Hoa Mộ Thanh che khăn lụa mỏng mặt, dẫn theo Xuân Hà và Tố Cẩm, xe ngựa rời khỏi Hoa phủ bằng cửa hông.
Chiếc xe ngựa lắc lư chậm rãi, đến phủ Thái sư.
Lần nàng gửi mời , cứ thế đến thẳng — thực là chút thất lễ.
Thế nhưng, khi giữ cửa báo tin, chẳng bao lâu , Bàng phu nhân đích đón, phía còn cả Bàng Mạn cùng.
Trên mặt vẫn che khăn, rõ dung mạo hiện giờ thế nào.
Bàng phu nhân thì nét mặt rạng rỡ, tiến lên kéo tay Hoa Mộ Thanh thiết, lớn :
“Nha đầu , đến mà báo một tiếng để còn chuẩn tiếp đón cho t.ử tế! Quản gia, quản gia! Mau đem long tỉnh Hoàng Thượng ban mấy hôm , với điểm tâm Quý phi nương nương thưởng, chuẩn cả lên!”
Quản gia lập tức vội vàng chuẩn .
Trong lòng Tố Cẩm chút kinh ngạc, nhưng thấy sắc mặt Xuân Hà vẫn bình thường, bèn cúi đầu, lời nào.
nàng nhận , phía … Bàng Mạn đang lặng lẽ nàng thật lâu.
Đi theo Bàng phu nhân đến chính phòng, bà mới cho lui hết hầu, gọi Bàng Mạn gần.
Bà đưa tay định vén khăn che mặt của nàng, : “Mộ Thanh, con mau xem, bộ dạng con bé bây giờ thành thế , liệu gì nghiêm trọng ?”
Khăn che mặt vén lên.
Khuôn mặt của Bàng Mạn, gần như đầy những vết thương loang lổ, lộ rõ ràng.
Bàng phu nhân chỉ liếc mắt kìm đau lòng, vội dùng khăn tay chấm mắt, nước mắt lưng tròng.
Bàng Mạn thì dửng dưng, chẳng mảy may bận tâm.
Hoa Mộ Thanh kỹ, thấy bộ khuôn mặt Bàng Mạn, những vết sẹo chằng chịt lúc giờ đều nứt toác, dù thấy má-u nhưng rỉ một lớp dịch đặc sệt.
Có thể thấy cẩn thận lau rửa, nhưng vẫn ngăn nổi thứ chất lỏng màu đen tiếp tục chảy . Thấp thoáng còn ngửi mùi hôi thối thối rữa ghê , tựa như cả khuôn mặt bắt đầu mục rữa từ bên trong.
Bàng phu nhân chịu nổi nữa, nghiêng mặt , dám tiếp.
Hoa Mộ Thanh thì lường chuyện .
Nàng mở cuộn vải mang theo, trải từng lớp , bên trong là các loại kim châm bằng vàng và bạc đủ hình dạng.
Nàng lấy một cây kim bạc dài một đốt ngón tay, to cỡ kim thêu, hề để tâm đến mùi hôi tanh bốc lên nồng nặc.
Nàng tiến gần khuôn mặt Bàng Mạn, nhẹ nhàng vạch một vết nứt , cẩn thận quan sát, đó mỉm sang Bàng phu nhân: “Phiền phu nhân cho mang đến ít nước nóng và loại gạc mềm nhất, sẽ giúp Bàng tiểu thư sạch vết thương.”
Bàng phu nhân vẫn hiểu, liền hỏi: “Không mỗi ngày vẫn vệ sinh ?”
Hoa Mộ Thanh mỉm dịu dàng: “Cách chút sai lầm, nên mới dẫn đến mưng mủ. phu nhân yên tâm, đây là dấu hiệu . Độc trong cơ thể Bàng tiểu thư loại bỏ .”
Bàng phu nhân mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dậy. Nghĩ một lúc : “Trong kho của còn tấm giao sa do Nam Hải tiến cống năm ngoái, mềm mại vô cùng. Con đợi chút, lấy ngay!”
Dùng cả giao sa đáng giá ngàn vàng chỉ để lau mặt cho nữ nhi cũng đủ thấy Bàng phu nhân thật sự mực yêu thương con.
Khi bà rời khỏi phòng, trong phòng chỉ còn Bàng Mạn và Hoa Mộ Thanh.
Hoa Mộ Thanh cầm kim bạc tiến đến, tiếp tục nhẹ nhàng mở lớp vảy khô mặt nàng, để mủ chảy nhanh hơn.
Quá trình thực chất đau đớn, nhưng Bàng Mạn ngoài việc nhíu mày, thì nét mặt gần như đổi.
Hoa Mộ Thanh bật khẽ, động tác trong tay càng thêm dịu dàng.
Bỗng thấy Bàng Mạn đầu liếc nàng một cái, giọng mang chút cảm xúc nào, hỏi: “Ngươi cố ý đuổi mẫu ngoài là vì chuyện gì?”