Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 129: Linh Lung Thủy
Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:02:53
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Linh Lung Thủy?” - Hoa Mộ Thanh khựng , đầu Xuân Hà.
Xuân Hà vội vàng gật đầu chắc nịch, tấm lòng của chủ t.ử tuyệt đối thể để tiểu thư hiểu lầm .
Nào ngờ, Hoa Mộ Thanh lặng lẽ, nhưng cực kỳ khinh thường đảo nhẹ mắt một vòng, , vỗ nhẹ lên mặt gương trang điểm, lẩm bẩm: “Thì là cái đó … gì quý giá chứ…”
Sở dĩ nàng , là bởi vì kiếp , lúc còn ở trong cung từng vì một chuyện nhỏ mà nàng tranh cãi với Hoa Tưởng Dung.
Hoa Tưởng Dung khi chỉ lóc, giả bộ oan ức. Đỗ Thiếu Lăng nổi giận, mà tát nàng một cái.
Khuôn mặt nàng lập tức sưng vù, khóe miệng còn rách toạc, rớm má-u.
Mà ngày hôm chính là đại lễ tế thần, nếu nàng xuất hiện với bộ dạng đó thì chắc chắn thể tham gia, và Hoa Tưởng Dung, với phận Quý phi sẽ thế.
Không ngờ tối hôm , Mộ Dung Trần đích đến Phượng Loan Cung, ném cho nàng một lọ t.h.u.ố.c, là nhặt từ đó bên ngoài, tên là "Linh Lung Thủy", t.h.u.ố.c trị thương ngoài da, bảo nàng dùng cả trong lẫn ngoài.
Nói xong thì bỏ mất.
Khi đó tất cả cung nhân đều ngăn cản, cho nàng dùng, nhưng nàng vẫn kiên quyết thử.
Không ngờ sáng hôm , khuôn mặt nàng hồi phục! Thậm chí làn da còn mịn màng, trắng sáng hơn !
Ngày hôm đó, nàng để Hoa Tưởng Dung xiêm y màu hồng mai, chuẩn sẵn sàng tham gia tế lễ.
Thay đó, chính nàng khoác lên long bào cửu thiên màu đỏ rực, bước lên đài tế thần cao ngất với thần khí uy nghi.
Chuyện đó gây chấn động triều đình, khiến nhân kinh ngạc. Hoa Tưởng Dung giận đến ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khi , Đỗ Thiếu Lăng lập tức bỏ mặc nàng, ôm Hoa Tưởng Dung về hậu cung, chỉ để mặc nàng một tế đàn cao rộng, lạnh lẽo, ánh soi mói của trăm quan ngàn dân.
Mọi đều nàng như đang xem một trò .
Chỉ Mộ Dung Trần, đạp lên tấm t.h.ả.m đỏ như vực sâu, bước từng bước tiến gần nàng nắm tay nàng, cùng thành nghi lễ.
Rõ ràng sẽ mắng là nghịch thần, rõ ràng sẽ chỉ trích phạm thượng khi quân.
Vậy mà vẫn bước đến bên nàng.
Hoa Mộ Thanh nhớ chuyện xưa, bất giác chìm hồi ức.
Đằng , Xuân Hà : “Tiểu thư đấy thôi, Linh Lung Thủy là chế từ Nam Khuê thảo mọc nơi vực sâu vạn trượng của núi Vô Nhai. Nô tỳ từng một tiền bối trong Ty Lễ Giám kể : năm đó, hình như Tống Hoàng Hậu thương, điện hạ thúc ngựa đến ch-ết mấy chục con tuấn mã, cuối cùng tự nhảy xuống vực Vô Nhai để hái thảo d.ư.ợ.c , chế thành Linh Lung Thủy để cứu Tống Hoàng Hậu…”
“Cửu Thiên Tuế là kẻ t.ử địch với Tống Hoàng Hậu ?”
Hoa Mộ Thanh bất ngờ hỏi: “Sao liều hái t.h.u.ố.c, điều chế t.h.u.ố.c cho Tống Hoàng Hậu?”
Xuân Hà khựng , nghĩ ngợi một lát : “Nô tỳ năm đó hình như đại lễ tế thần? Có lẽ là điện hạ để việc nước chậm trễ?”
Phải , chắc là như .
Nếu thì vì Mộ Dung Trần đối với nàng… tận tâm đến thế?
Suy cho cùng, đời Hoa Mộ Thanh tin tưởng đến thế cũng là bởi vì nàng luôn tin rằng, nam nhân , tuyệt đối sẽ tổn thương giang sơn mà nàng dốc hết tâm huyết mới giành .
Còn vì tổn thương?
Hoa Mộ Thanh cũng suy nghĩ quá sâu, chỉ khẽ v**t v* gò má trong gương, thầm nhíu mày:
“Giờ còn vết thương nữa …”
Bỗng Xuân Hà tiếp: “Tiểu thư, trong đám hầu mà hôm nay quản gia đưa đến cho , một là do đích điện hạ sắp xếp, nàng giỏi cải trang và may vá nữ công đấy ạ.”
“Hử?”
Hoa Mộ Thanh mặt , chút bất ngờ Xuân Hà.
chỉ thấy nàng bật khe khẽ: “Hồi nãy thấy tiểu thư tức giận, nô tỳ quên khuấy mất nhắc. Sau mới hiểu , chắc là điện hạ cũng từng chuyện với tiểu thư.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-129-linh-lung-thuy.html.]
Thì ban nãy nàng hiểu vì Hoa Mộ Thanh thấy vết thương lành thì vui mà nổi giận.
Cửu Thiên Tuế sớm chuẩn sẵn đường lui cho nàng . Không nỡ để nàng chịu đớn đau, cũng nàng giằng co giữa hai bên.
Thế nên mới cố ý chọn một từ Lâm Lang Các, kẻ từng hoàng đế Quý phi thu nạp đưa đến bên cạnh nàng để phục vụ.
Với nàng mà , cũng quá đủ chân tình .
Xuân Hà sắc mặt Hoa Mộ Thanh, chỉ thấy nàng lấy khăn che nửa khuôn mặt, hàng mi dài khẽ rũ xuống.
Xuân Hà khẽ mỉm , xoay dặn Phúc T.ử bảo quản gia đưa đám hầu chuẩn sẵn đến gặp.
Không ai thấy, lưng nàng, Hoa Mộ Thanh khẽ nhíu mày.
Mộ Dung Trần… rốt cuộc là ý gì?
__
Trong sân.
Hơn bốn mươi hầu và tỳ nữ thành ba hàng, quản gia của Hoa phủ, Vương Phúc khom lưng cúi đầu, niềm nở với Hoa Mộ Thanh: “Nhị tiểu thư, ý của lão gia là thế . Những hầu đây của tiểu thư đều mất, phu nhân thường đau yếu, thành kịp sắp xếp hầu hạ.”
“Theo quy củ, hầu bên cạnh tiểu thư nên bố trí giống như Tứ tiểu thư. Cụ thể là, hai nha hạng nhất, bốn nha hạng nhì, sáu nha hạng ba, ngoài còn sáu gia đinh phụ trách quét dọn và các việc nặng ngoài viện.”
Nói xong, ông lùi về một chút, : “Nhị tiểu thư xem thử trong ai hợp ý ạ?”
Hoa Mộ Thanh liếc mắt qua một lượt, ánh mắt lập tức khựng , nàng ngờ thể thấy thuộc hạ cũ ở Lâm Lang Các — Tố Cẩm!
Khó trách Xuân Hà Mộ Dung Trần sẽ sắp xếp một giỏi cải trang và thêu thùa đến cho nàng.
Tố Cẩm , ở Lâm Lang Các, chính là giỏi nữ công nhất! Những món thêu nàng , ít đem bán với giá trời!
Cũng vì mà từng mang về cho Lâm Lang Các một khoản lợi nhỏ!
Một như … Mộ Dung Trần dễ dàng giao cho nàng thế ?
Trước nàng cũng cô nương còn tài cải trang.
Xem , Mộ Dung Trần chính là kẻ Lâm Lang Các mà nàng vẫn luôn nghi ngờ.
Không chỉ là hiểu rõ thực lực từng thành viên bên trong hơn cả nàng, mà đến giờ, một năng lực như thế cũng thể tùy ý điều động theo ý .
Thật nực , suốt bao năm qua, nàng vẫn ngỡ bản là kiểm soát mạng lưới tình báo ngầm và dòng tiền mạnh nhất triều Đại Lý.
Không ngờ, ngay cả chính nàng… cũng chỉ là một quân cờ trong tay Mộ Dung Trần, bày bố và thao túng mà thôi.
Hai kiếp … nàng đều thoát khỏi hoặc thể là chủ động rơi tay .
Mộ Dung Trần, rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì? Muốn gì?
Hoa Mộ Thanh khẽ nở nụ , liếc Xuân Hà một cái.
Xuân Hà lập tức bước lên phía : “Vương Quản gia, tiểu thư nhà vốn quen sống giản dị. Lần phu nhân cũng sắp xếp nha và gia nhân , phần gia nhân việc nặng thì cần thêm nữa. Còn về nha thì…”
Xuân Hà mỉm đầy hàm ý: “Ngài cũng chuyện của T.ử Lan và Thanh Trúc đấy…”
Vương quản gia lập tức cúi đầu, vẻ mặt đầy sợ hãi: “Xin Nhị tiểu thư yên tâm, đều là những thật thà, tuyệt đối tâm phản chủ như ạ!”
Hoa Mộ Thanh khẽ , gật đầu, giơ tay chỉ Tố Cẩm, đang rụt rè trong đám đông, hề nổi bật chút nào: “Vậy thì chọn nàng .”
Xuân Hà thoáng sững sờ, rõ ràng còn cho tiểu thư ai là ai, mà nàng chỉ đúng ?
Tiếp đó, Hoa Mộ Thanh chỉ thêm ba nha khác: “Còn thêm mấy nữa. Còn , phiền quản gia dẫn về giúp.”
Vương Phúc gượng: “Nhị tiểu thư, thế ít quá… Hay là để nô tài tự ý chọn thêm hai nữa cho nhé?”