Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 128: Bôi Thuốc
Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:02:52
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng bất chợt ngẩng đầu lên, hít một thật sâu và dồn dập, con ngươi đột ngột co như yêu mị, đó mí mắt khẽ rũ xuống, ngã vật giường.
Bàn tay đang chống má của Mộ Dung Trần lập tức đưa , đỡ lấy khuôn mặt nàng đang lao thẳng chiếc giường cứng.
Sau đó liền dậy, xoay nàng .
Trước mắt là làn da trắng muốt tì vết của tiểu cô nương, một lớn phơi bày mặt mà chẳng lấy chút che chắn.
Chiếc yếm màu xanh lá cây phủ nàng, theo Mộ Dung Trần thấy chẳng che chắn gì cả, trái càng khiến cảm thấy như lộ nhiều hơn che. Trên yếm thêu một đóa thanh liên đang trồi khỏi mặt nước.
Hắn bật khẽ: “Liên hoa ? Nha đầu , nếu ngươi là đóa sen, thì cũng là huyết liên độc nhất vô nhị thế gian, loại tầm thường thể sánh .”
Nói khẽ véo cằm nàng một cái: “Thứ nhỏ bé giỏi giả bộ.”
Sau đó buông tay, tiện tay kéo một chiếc trường bào màu đỏ sẫm của từ giá áo phủ lên cơ thể mềm mại trắng nõn đầy mê hoặc .
Tiếp đó, bước đến bên cửa sổ, gõ nhẹ khung gỗ.
Một bóng đen lặng lẽ đáp xuống.
Quỷ Lục tươi đưa lên một chiếc bình sứ trắng: “Chủ t.ử, mới lấy về từ trong cung.”
“Ừm.”
Mộ Dung Trần nhận lấy, xoay .
Quỷ Lục nhướn mắt định liếc bên trong, kết quả—
“Rầm!”
Cửa sổ bất ngờ đập sập ngay mặt, suýt chút nữa va bẹp mũi .
Hắn hoảng hồn lùi hẳn ba bước.
Quay đầu , thì thấy Quỷ Nhị và Quỷ Tứ đang cách đó xa.
Quỷ Nhị khẽ ho một tiếng bỏ , vẻ nghiêm chỉnh.
Quỷ Tứ thì cợt chanh chua: “Dám lén chủ t.ử, ngươi đáng đời.”
Quỷ Lục xong liền tức điên, nhào đến: “Đồ lòng đen tối! Rõ ràng ngươi xúi đưa t.h.u.ố.c, còn bảo xem chủ t.ử oai hùng , giờ sang đâ-m lưng ! Ta liều với ngươi…”
Hai đ-ánh tới tấp giữa trung.
Còn Quỷ Nhị mấy bước thì bỗng khựng , xoa cằm lẩm bẩm: “Có nên chuẩn ít canh bổ cho chủ t.ử nhỉ?”
Trong phòng Đô Đốc.
Mộ Dung Trần xuống bên mép giường, thiếu nữ đang bất tỉnh.
Ánh mắt quyến rũ như sương khói , thoáng dịu , còn vẻ lạnh lùng như thường ngày đang nghĩ gì.
Một lát , mở nắp bình sứ trong tay, nhỏ một ít t.h.u.ố.c mùi thơm dịu nhẹ lên vết đỏ gương mặt của Hoa Mộ Thanh, nhẹ nhàng thoa đều.
__
Khi Hoa Mộ Thanh tỉnh nữa, trời... vẫn còn sáng. Hơn nữa... là buổi sáng sớm.
Nàng nhớ rõ, lúc Mộ Dung Trần bắt , trời là buổi chiều mà.
Nàng gọi Xuân Hà hỏi, quả nhiên sang ngày hôm .
Nàng cũng chút ngượng ngùng, ngờ khi khai thông kinh mạch , ngủ mê man lâu đến .
Xuân Hà thấy sắc mặt nàng khá hơn, liền mỉm đỡ nàng dậy, vui vẻ: “Là chủ t.ử tự đưa tiểu thư về đó ạ! Tiểu thư cần lo, ai chiều qua ở phủ . Mấy lão gia phái đến đưa đồ và hầu, nô tỳ đều khéo léo đuổi cả . À đúng , còn cái nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-128-boi-thuoc.html.]
Vừa , Xuân Hà ngượng ngùng, chỉ tay về phía vật màu đỏ tươi xếp ngay ngắn bên đầu giường, khẽ : “Chủ t.ử là áo yếm màu thanh liên của tiểu thư... ừm, hợp, nên tiện thể mang cái đến cho . Dặn rằng gặp ngài... thì mặc cái .”
Hoa Mộ Thanh liền thấy .
Quay đầu , chẳng ở đầu giường chính là một chiếc áo yếm đỏ tươi thêu hình song liên !
Song liên? Chẳng là thứ dành cho tân nương mặc đêm tân hôn ư?
Huống hồ đóa sen áo còn đỏ như má-u!
Dù kiểu gì thì cũng thật là... yêu mị, mê hoặc quá mức!
“Mộ Dung Trần!”
Hoa Mộ Thanh lập tức đỏ bừng cả mặt, vớ lấy cái áo yếm ném mạnh xuống đất: “Quá đáng! Vô liêm sỉ! là... đúng là hổ mà!”
Xuân Hà bật , vội vàng nhặt áo yếm lên, đặt cẩn thận tủ áo bên giường: “Điện hạ chỉ đùa với thôi mà, tiểu thư đừng tức giận. mà nô tỳ thấy màu thật sự hợp, tiểu thư da trắng, mặc chắc chắn sẽ .”
“Không để trong đó! Mang ngoài đốt cho !”
Hoa Mộ Thanh tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Xuân Hà vẫn tươi , đóng tủ áo , đỡ nàng về phía bàn trang điểm, đổi chủ đề: “Phải , tiểu thư, chủ t.ử xuất thành , là ba đến năm ngày mới về. Người dặn nô tỳ chuyển lời: nếu cần gì, cứ giao cho ám vệ.”
Hoa Mộ Thanh xong, vẻ mặt hổ giận dữ cũng dịu ít.
Không hiểu vì , nàng đột nhiên trở nên lạnh nhạt, khẽ gật đầu: “Biết .”
Rồi giễu một : “Thì là vì cái thứ đó nên mới đưa về nhà.”
Xuân Hà ngẩn một lúc, hiểu nàng là ý gì.
điều mà Hoa Mộ Thanh nghĩ tới là việc Mộ Dung Trần bảo nàng cứ tùy ý sai khiến ám vệ, chẳng qua là nàng mau ch.óng hành động, sớm khống chế Đỗ Thiếu Lăng trong tay.
Còn chuyện tặng nàng chiếc yếm , chẳng qua vì thấy nàng dung nhan khuynh thành, là một nhan sắc hiếm đời, mang khí chất quyến rũ bẩm sinh, đúng là một đóa yêu mị khiến thể rời mắt.
Nếu nàng mặc chiếc yếm đó để Đỗ Thiếu Lăng thấy, thì dù bao nhiêu tâm tư nghĩ đến Hoa Tưởng Dung, e rằng cũng khó mà giữ .
Thì Mộ Dung Trần... chẳng qua chỉ xem nàng như một quân cờ.
Hoa Mộ Thanh xuống bàn trang điểm, trong lòng chút lạnh lẽo. Quân cờ thì quân cờ, chỉ cần thể khiến Đỗ Thiếu Lăng và Hoa Tưởng Dung, cùng những kẻ hại cả phủ Tống gia hơn bốn trăm mười hai nhân mạng, đều sa địa ngục A Tỳ, chịu lửa nghiệp thiêu đốt, để họ nếm trọn mối hận và dòng má-u độc trong lòng nàng, là đủ .
Đôi mắt khẽ nâng lên, thấy bản trong gương, nàng khỏi sững sờ.
Chớp chớp mắt vài cái, nàng đưa mặt gần gương, nghiêng trái nghiêng , ngạc nhiên thốt lên: “Vết thương mặt ?”
Xuân Hà cũng ngẩn , mỉm đáp: “Hôm qua chính tay chủ t.ử thoa t.h.u.ố.c cho tiểu thư, là t.h.u.ố.c trị thương do ngài tự bào chế đấy ạ. Thứ đó quý lắm, đến cả Hoàng Thượng cũng cầu mà ! Hiệu quả thì khỏi , tiểu thư xem, mới qua một đêm mà vết thương mặt còn dấu tích gì !”
Hoa Mộ Thanh tức đến mức suýt nữa hất đổ cả gương.
Nàng dở dở .
Nàng ôm mặt, nổi giận, nhưng chẳng hiểu phát chút lửa nào.
Chỉ thể nghiến răng ken két: “Mộ Dung Trần, cái đồ ch-ết tiệt nhà ngươi! Ngươi chẳng lẽ cố tình để thương là vì cái gì ? Giờ thì , ngươi chẳng khiến chịu đau vô ích ? Thật là...!”
Xuân Hà thấy dáng vẻ tiểu thư như thế , khỏi chút ngạc nhiên dường như mỗi khi gặp Cửu Thiên Tuế, tính cách vốn lạnh nhạt, xa cách của tiểu thư liền trở nên sinh động hơn nhiều, như tiên nữ trong tranh bỗng hóa thành thật .
Sau đó nàng Hoa Mộ Thanh lắc đầu, than thở: “Giờ thì , để Hoa Phong thấy, còn tưởng chẳng cả, kế hoạch kỹ lưỡng của thế là uổng phí. Tên đó đúng là chẳng bao giờ nên chuyện gì cả, chỉ giỏi phá hoại thôi, lúc nào cũng thế!”
Xuân Hà đến đó thì hiểu gì, ngơ ngác hỏi: “Tiểu thư đang trách điện hạ tự ý bôi t.h.u.ố.c cho ? t.h.u.ố.c đó thật sự là do ngài đích điều chế, vô cùng quý giá! Nghe còn thể mọc thị-t liền xư-ơng, hồi phục dung nhan, tên là gì nhỉ... , Linh Lung Thủy?”