Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 127: Thư

Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:02:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Mộ Thanh khẽ thở một — hừ, thật là một khó chiều. Cuối cùng cũng khiến tâm trạng dịu một chút, nếu thì còn hà-nh h-ạ kiểu gì nữa.

 

Nàng mỉm , về phía chiếc giá sách lớn đặt trong phòng. Tưởng rằng đó sẽ là sách trị quốc an bang, hoặc tấu chương, tấu sớ gì đó.

 

Không ngờ, khi gần xem thì thấy đầy những cuốn du ký, dã sử, thậm chí còn cả mấy quyển truyện yêu ma quỷ quái thú vị, và cả loại thoại bản mà đây nàng cực kỳ yêu thích!

 

Rất nhiều cuốn, dường như là những thứ nàng từng qua.

 

Nàng bật , nhịn , đưa tay rút một cuốn , lật mở xem thử.

 

Sau đó mỉm lắc đầu, tiếp tục lật giở từng trang.

 

 

 

Mộ Dung Trần bên cạnh nàng, chợt như trông thấy nữ nhân giữa giá sách trong ngự thư phòng.

 

Ánh nắng từ cửa sổ rọi , từng tia sáng xen kẽ bụi lơ lửng trong khí chiếu lên gương mặt nàng, yên bình mà ấm áp.

 

Hắn ở bên giá sách, nàng ở phía bên , cúi đầu chăm chú lật giở từng trang sách với vẻ mặt dịu dàng.

 

Lúc thì nhíu mày, lúc vui mừng, khi đượm buồn, lúc trầm ngâm cảm khái.

 

Nàng sách, còn thì ngắm nàng.

 

Đó là thời gian yêu thích nhất.

 

, lặng lẽ mua hoặc chép tất cả những cuốn sách nàng từng , từng quyển một đặt lên giá sách của riêng .

 

Trong ba năm nàng Hoàng Hậu, giá sách của chất đầy kín kẽ.

 

Mỗi ngày, khi thấy những cuốn sách , trong lòng luôn trào dâng niềm vui khôn tả. niềm vui, là nỗi phẫn uất và đau đớn cách nào nguôi ngoai.

 

Ba năm , nàng cô đơn đến mức nào, mới thể mãi ẩn trong thế giới của sách, mượn những trang sách để giấu nỗi uất ức và buồn khổ sâu thẳm trong lòng như thế?

 

Mỗi nghĩ tới, gi-ết ch-ết tên cẩu hoàng đế ! Tên nam nhân đáng ch-ết !

 

Thế nhưng… nếu gi-ết tên đó , nàng sẽ ?

 

 

 

Sẽ… đây?

 

“Kiều Kiều…”

 

Giọng của Mộ Dung Trần khàn khàn, trầm thấp, giống tiếng the thé cao v.út thường thấy ở hoạn quan. Âm điệu như nam như nữ, trầm lạnh mơ hồ khó lường.

 

Tiếng gọi nhẹ nhàng đến bất ngờ khiến tim Hoa Mộ Thanh khẽ run lên, suýt nữa cầm chắc cuốn sách trong tay.

 

Sau một thoáng ngẩn , nàng ngẩng đầu mỉm : “Ừm… Hửm? Điện hạ chuyện gì ?”

 

Mộ Dung Trần mấp máy môi, khuôn mặt đoan trang thanh nhã của nữ nhân bỗng chồng lên gương mặt mềm mại dịu dàng mắt.

 

Cuối cùng, chính hình ảnh khiến tỉnh táo trở .

 

Lông mày khẽ động, đó bật nhẹ lắc đầu, xoay bước thẳng nội thất bên trong: “Theo .”

 

Hoa Mộ Thanh thở phào — trời ơi, gọi bất ngờ thế nàng giật cả .

 

Nàng đặt cuốn sách xuống, khóe mắt bất chợt liếc thấy một góc khuất của giá sách, lộ một cuốn sách với tấm thẻ đ-ánh dấu nhô .

 

Đầu thẻ in một dấu nhỏ màu đỏ với hoa văn tinh xảo, trông giống với loại thẻ mà nàng từng dùng .

 

Nàng sững , định cúi rút thẻ xem thì…

 

Phía , Mộ Dung Trần đầu giục: “Còn mau tới đây?”

 

Hoa Mộ Thanh dừng , liếc tấm thẻ mờ mờ thêm nữa, thầm nghi ngờ lẽ nhầm , nên đành theo .

 

Nội thất của Mộ Dung Trần cũng khác mấy so với ký ức của nàng mấy năm .

 

Khi ánh mắt nàng vô tình lướt qua khu vệ sinh ở góc phòng, khỏi đỏ mặt, khẽ ho một tiếng vội vàng .

 

 

 

Ngay đó, nàng thấy Mộ Dung Trần lười biếng nâng cằm, lệnh: “Lên giường, cởi y phục, hôm nay sẽ khai thông kinh mạch cho ngươi.”

 

“Hửm?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-127-thu.html.]

Hoa Mộ Thanh ngơ ngác: “Không … ngày mai ?”

 

Mộ Dung Trần nghiêng giường, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Chiều nay ngoài thành, ngày mai chắc về kịp. Qua đây.”

 

Mọi chuyện đến quá bất ngờ, Hoa Mộ Thanh chuẩn tinh thần.

 

Nàng chần chừ một lúc, trừng mắt một cái mới uể oải bước tới, liếc tư thế nghiêng của .

 

“Điện hạ, ngài định… để thần nữ ngài đấy chứ?”

 

Chứ còn gì nữa!!!

 

Hắn nghiêng, một tay chống má, chỉ chừa một trống nhỏ bên cạnh. Nếu nàng xuống, chỉ thể cánh tay và trong lòng , y như đang sủng hạnh !

 

Chuyện gì thế chứ!

 

Cho dù đây trêu đùa đến thế nào nữa, nhưng mỗi gặp kiểu "mới lạ" như nàng vẫn thể nào chịu nổi!

 

Nàng c*n m** d***.

 

Mộ Dung Trần khẽ nhếch môi , giọng thì nghiêm túc mà ý thì chẳng nghiêm túc chút nào: “Không ngươi bảo Bổn Đốc đừng đùa giỡn ngươi nữa ? Tư thế thế ngươi thích? Vậy ngươi thích kiểu nào, thử xem?”

 

Vừa nãy Hoa Mộ Thanh còn tưởng dễ chịu hơn chứ, giờ những lời , rõ ràng là cố tình chọc ghẹo nàng .

 

Nàng mím môi, nhỏ giọng: “Vậy… xin điện hạ thẳng một chút…”

 

Chưa kịp hết câu, thấy lông mày Mộ Dung Trần khẽ nhướng, ánh mắt sắc lướt sang.

 

Hoa Mộ Thanh lập tức im bặt, như ngọn cờ giương thu .

 

 

 

Uể oải cởi áo khoác ngoài, liếc Mộ Dung Trần một cái, xoay lưng , c** ** l*t, đưa tay che ngự-c, lặng lẽ bước tới bên giường.

 

Nàng nghiêng , từng chút từng chút một tiến lòng , sấp giường, y phục cũng cởi bỏ, vẫn chỉ mặc một chiếc yếm mỏng manh.

 

Chỉ khác là đổi sang màu xanh lục nhẹ như lá non.

 

Ánh mắt Mộ Dung Trần dần trở nên sâu thẳm, làn da nàng trắng mịn, phủ một lớp lông tơ mảnh, ửng hồng nhè nhẹ.

 

Dưới sự run rẩy khe khẽ của nàng, trông như một cánh đồng cỏ non mềm mại ngày xuân, khẽ lay động trong làn gió nhẹ.

 

Hắn khẽ nhếch môi , giơ bàn tay vốn đặt bên hông lên, chỉ dùng một ngón tay chậm rãi lướt dọc theo chiếc cổ mảnh mai, men theo hõm vai như cánh bướm, trượt xuống xương quai xanh.

 

Đầu ngón tay lạnh buốt, mang theo hàn khí thấm sâu của Thiên Âm Chi Công, dọc theo đường lướt đó, từng chút từng chút thấm d-a thị-t nàng, len xương cốt, xiết c.h.ặ.t mạch má-u, như thể nắm c.h.ặ.t lấy trái tim nàng đang run rẩy yên.

 

Nàng khẽ hé môi, phả một làn trắng rõ ràng.

 

Trong cổ họng phát tiếng rên nhẹ như mèo kêu, chẳng rõ là vì thoải mái vì khó chịu.

 

Mười ngón tay như bám víu lấy gì đó, nhưng giường trống trơn, bàn tay nàng chạm vạt áo tím của Mộ Dung Trần, liền siết c.h.ặ.t lấy.

 

Mộ Dung Trần lười biếng mỉm , động tác tay ngày càng chậm rãi nhưng rõ ràng.

 

Tựa như đang thưởng thức một đóa hoa bé nhỏ đang ngoan ngoãn trong vòng tay , nhẹ nhàng mà tinh tế.

 

Nghe nàng kìm khẽ rên, thấy nàng khẽ run ngừng.

 

Thân thể nàng căng lên, nhưng d-a thị-t mềm mại đến lạnh lẽo.

 

Nàng thoát , trốn chạy, từ chối.

 

vẫn thoát khỏi chiếc lưới do một tay giăng , như con mồi dính bẫy, chỉ còn chờ đợi một yêu ma đội lốt tiên nhân tiến đến, quấn lấy và nuốt chửng.

 

Cuối cùng.

 

Ngón tay trắng ngần như ngọc của Mộ Dung Trần dừng ở phần hõm lưng của Hoa Mộ Thanh.

 

 

 

Nàng như chịu nổi, ngẩng cằm lên.

 

Không ngờ, ngón tay đột nhiên ấn xuống một cái, chỉ dùng ba phần lực.

 

cơn đau nàng cảm nhận mãnh liệt hơn bất cứ nào gấp vạn !

 

Như thể tất cả hàn khí tiềm tàng trong mạch má-u bỗng hóa thành ngàn vạn mũi kim, nhất loạt xuyên tận linh hồn nàng!

 

Loading...