Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 123: Lời Ra Tiếng Vào, Khó Bề Giải Thích
Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:02:47
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phu nhân! Lão gia! Cứu mạng với!!!”
Một tiếng hét ch.ói tai đầy hoảng loạn vang lên từ phía bên hành lang.
Mọi đầu , thì là Thanh Trúc, phát hiện dụ dỗ Hoa Lương Tài và kéo để đ-ánh đến ch-ết.
Nàng tóc tai rối bù, lóc gào thét như ma nữ chạy tới, ít giật kinh hãi.
Ngay cả Trữ Thu Liên cũng thoáng bối rối, sự việc bất ngờ cho phân tâm, kịp ngăn Hoa Mộ Thanh .
Thế là Hoa Mộ Thanh bước trong phòng.
Ngay đó, nàng mặt như ch-ết lặng, hai má đỏ bừng, vội vàng đầu , khẽ : “Phụ , …”
Vừa thốt lời, nàng lập tức nhận điều nên , vội vàng im lặng.
quá muộn, lão phu nhân thấy.
Bà nhíu mày, lập tức bước về phía gian phòng, hỏi: “Lão đại đang ở trong đó ? Rốt cuộc là chuyện gì? Sao mau xem thê nông nỗi gì …”
Và , bà cũng thấy cảnh tượng giường.
Đôi mắt trợn tròn, lảo đảo mấy bước, một chân giẫm thẳng lên chân của Sở Hồng đang đất.
Sở Hồng đau đớn hét lên t.h.ả.m thiết một nữa.
Hoa Mộ Thanh vội vàng đỡ lấy lão phu nhân, nhưng nàng chỉ cúi gằm mặt, dám gian phòng nữa.
Những tiểu thư, phu nhân đang hóng chuyện bên ngoài thì như sắp vỡ tung vì tò mò rốt cuộc trong phòng xảy chuyện gì? Tại Hoa Phong dám mặt?
Rồi sang tình trạng của Sở Hồng, bắt đầu đoán, chăng là Hoa Phong vụng trộm với thông phòng, Trữ Thu Liên bắt gặp nên đ-ánh cho thê t.h.ả.m thế ?
ngay đó, lời của Thanh Trúc chạy tới, còn khiến họ chấn động hơn cả một vở kịch ly kỳ!
“Lão gia! Xin cứu nô tỳ! Rõ ràng là sai nô tỳ kéo dài thời gian với Đại thiếu gia, cho Đại thiếu gia đến đây, để khỏi phát hiện chuyện giữa và phu nhân bên nhà cữu cữu. Thế mà lão phu nhân phát hiện! Bà đ-ánh ch-ết nô tỳ! Đại thiếu gia còn sai đ-ánh nát miệng nô tỳ nữa! Lão gia, cứu mạng với!”
“!!!”
Mọi đồng loạt trợn tròn mắt, ánh mắt tò mò soi mói hướng cả trong phòng, khiến Trữ Thu Liên tức đến suýt ngất tại chỗ!
Còn lão phu nhân thì run rẩy, mắt tối sầm , nhưng vẫn ngất .
Vì… Hoa Mộ Thanh vẫn đang âm thầm bóp c.h.ặ.t cổ tay bà!
Nàng cụp mắt, nở nụ lạnh lẽo, thoát ? Không dễ thế .
Trước đây thứ t.h.u.ố.c nàng cho lão phu nhân uống, chính là để giữ cho tinh thần bà tỉnh táo và sung sức hơn cả trẻ tuổi.
Thuốc hổ lang, gọi là t.h.u.ố.c hổ lang thì trở thành dã thú? Dù chỉ là trong thời gian ngắn, nhưng đối với Hoa Mộ Thanh, như là quá đủ .
Nàng lập tức đầu, hạ giọng quát Xuân Hà: “Còn mau bịt miệng nha đầu đó ! Toàn năng linh tinh! Làm ô uế danh tiếng của phụ ! Thật quá đáng!”
Trong lòng Xuân Hà thầm thở dài, , Thanh Trúc thành nhiệm vụ.
Kế sách của tiểu thư đúng là hiểm hóc vô cùng hiệu quả. mà chỉ cần truyền đạt lý do như , Thanh Trúc thật sự dám cơ chứ?
Xuân Hà rằng, một sắp ch-ết, khi nắm một cọng rơm cứu mạng, thì sẽ bất chấp tất cả.
Nàng lập tức hiệu cho vài nha , bà t.ử xung quanh, vội vàng lao tới bịt miệng Thanh Trúc, cư-ỡng ép kéo nàng .
Mọi ngỡ ngàng theo Thanh Trúc kéo , sang lão phu nhân và Trữ Thu Liên.
Một tức giận đến mức nổi, một thì th* d*c liên hồi như sắp ngất.
Mà từ đầu đến cuối, vẫn hề thấy bóng dáng Hoa Phong, cũng như… ừm, vị phu nhân của cữu cữu bên nhà đẻ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-123-loi-ra-tieng-vao-kho-be-giai-thich.html.]
Tất nhiên, ngay khoảnh khắc Thanh Trúc thét lên, lập tức nhận , Tống Vãn Hương thấy nữa.
Chuyện còn cần đoán ?
Không ít bắt đầu cảm thấy hả hê, Hoa Phong gan to thật đấy, đến cả nữ nhân chỗ dựa mà cũng dám đụng tới! Còn sai nha thông phòng quyến rũ nhi t.ử nữa chứ. Chậc chậc!
Từ nay về , Hoa phủ chắc chẳng còn trông mong gì sự che chở của phủ Thượng Đô Hộ nữa , sớm muộn gì cũng lụn bại!
Thế là những còn dè chừng như , ai nấy đều hiện rõ vẻ khinh thường và giễu cợt mặt.
Cảnh đó khiến má-u trong Trữ Thu Liên như trào ngược.
Thế nhưng, Hoa Mộ Thanh chẳng màng đến những cảm xúc “đục nước thả câu” . Nàng vẫn giữ dáng vẻ thanh thuần như hoa sen mới nhú, nhẹ nhàng đỡ lão phu nhân xuống.
Chỉ là, nàng vẫn dám bên trong gian phòng.
Nàng cúi thấp đầu, vươn tay kéo cánh tay của Sở Hồng đang co quắp đất, mồ hôi lạnh đầy trán, đau đến mức thần trí mơ hồ.
Trong mắt Hoa Mộ Thanh thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo, nàng rõ ràng thấy Sở Hồng đổ hết tội lên đầu .
May mà nàng vốn dĩ cũng chẳng định tin lời nàng .
Nàng bắt mạch cho Sở Hồng, một lát , sắc mặt khẽ biến ngẩng đầu lên, tỏ vẻ khó xử Trữ Thu Liên.
Tựa như liếc trong gian phòng, nhưng cố gắng kìm nén bản .
Trong mắt ngoài, dáng vẻ chẳng chính là một nữ nhi đang cố gắng che giấu chuyện xa mà phụ gây trong phòng ?
Lại vài âm thầm ghi nhận trong lòng cách xử trí khéo léo của Hoa Mộ Thanh khi nãy, khéo léo đúng mực, giữ lòng thiện và hiếu đạo.
Tuy ngoài mặt về phía Hoa Phong, nhưng trong lòng nàng lạnh, đầy khinh bỉ.
Sau đó, nàng sang lão phu nhân với vẻ khó xử, giọng run run : “Tổ mẫu, Sở Hồng… là sảy t.h.a.i .”
“Cái gì?!”
Lão phu nhân lập tức bật dậy!
Còn Sở Hồng, gần như sắp ngất vì đau, cũng thấy câu , kinh hoảng trừng to mắt, khuôn mặt trắng bệch đẫm mồ hôi lạnh, cuối cùng cũng bừng tỉnh.
Nàng hét lên một tiếng thất thanh “Aaaa!!!”
Rồi giãy giụa bò dậy, chỉ tay về phía Trữ Thu Liên: “Ngươi thật độc ác! Đến mức dung nổi như ?!”
Nói xong quỳ bò về phía gian phòng: “Lão gia! Đó là cốt nhục của ngài mà! Ngài chủ cho nô tỳ!”
Má-u nàng vẫn ngừng chảy, vết má-u nàng kéo lê một đường dài mặt đất khiến nhiều tiểu thư xuất giá chứng kiến mà suýt ngất tại chỗ.
Lão phu nhân vội sai giữ c.h.ặ.t Sở Hồng , dù cũng che giấu cảnh tượng bên trong gian phòng, liền lớn tiếng : “Ngươi là nha , sảy t.h.a.i thì tìm kẻ gây chuyện ! Gọi gì lão gia? Ông ở đây!”
Một xem trò vui suýt nữa bật thành tiếng, Hoa phủ đúng là náo nhiệt thật đấy!
Hôm nay rõ ràng chẳng tiệc mừng thọ gì cả, mà là một vở đại hí kịch! Còn đặc sắc hơn cả gánh hát diễn nữa!
Trữ Thu Liên lão phu nhân , lập tức nổi giận, định lên tiếng.
Thì Hoa Mộ Thanh đột nhiên cất giọng, nặng nhẹ, kiêu ngạo cũng chẳng hèn mọn, vô cùng ôn hòa lễ độ: “Thưa các vị khách quý, hôm nay vốn là đại thọ của tổ mẫu , nào ngờ trong phủ xảy những chuyện đáng hổ do đám hạ nhân gây , ảnh hưởng đến nhã hứng của . Mộ Thanh xin mạo mặt phụ , gửi lời tạ đến chư vị. Nếu điều gì thất lễ, mong các vị lượng thứ. Chuyện hôm nay là sai sót của Hoa phủ, nhất định sẽ đích đến tận cửa để xin .”
Nói xong, nàng sang Xuân Hà căn dặn: “Đi, bảo quản gia mang và bánh điểm tâm mà đầu năm nương nương ban từ trong cung , dâng lên các phu nhân, tiểu thư.”
Sau đó sang , mỉm : “Xin mời các vị phu nhân, tiểu thư hãy di chuyển sang tiền sảnh và mang theo một ít về phủ. Đây là chút tấm lòng của Hoa phủ, mong đừng khách sáo.”
Mà lời , chẳng khác nào là ngụ ý tiễn khách một cách khéo léo.