Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 119: Vạch Trần Truyện Xấu

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:14:14
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi trong lòng khỏi thầm thán phục.

 

Thì Hoa Phong tâm tính như , trách thăng tiến nhanh ch.óng đến thế.

 

Chẳng hợp với ý chỉ của Hoàng Thượng hiện nay !

 

Mỗi nảy sinh những suy nghĩ riêng, khi chuyện với lão phu nhân, những vị phu nhân vốn còn giữ vẻ kiêu kỳ nay cũng tỏ thiết hơn vài phần.

 

Lão phu nhân thấy , còn tưởng họ ý mắt với Hoa Phong, trong lòng càng thêm hài lòng.

 

Bà liền dẫn sâu trong vườn : "Chư vị cần khách khí, cứ xem nơi như nhà . Con cả nhà vốn tính hiếu khách, hẳn cũng sẽ vui lòng khi thấy các tiểu thư ở đây uống chuyện trò."

 

 

 

Lời quả thật lộ liễu.

 

Các tiểu thư từng trải qua chuyện nam nữ thì , nhưng vài vị phu nhân ngấm ngầm suy xét.

 

Nhất là gần đây lời đồn về sự bất hòa giữa Trữ Thu Liên và phủ Thượng Đô Hộ cùng Hoa phủ, mấy lanh lợi lập tức hiểu ý đồ thật sự.

 

Những dẫn nữ nhi đến dự liền thấy giận trong lòng, mụ già thật to gan!

 

Hoa Phong thì bao nhiêu tuổi chứ!

 

Thế mà còn dám nhòm ngó các cô nương xuất giá!

 

Thật là già mà hổ!

 

Tức giận thì tức giận, nhưng lúc thể bộc phát, chỉ thể lạnh nhạt mà phụ họa cho qua.

 

Lão phu nhân nhận điều đó, chỉ mải mê với ma ma bên cạnh: “Phải , ngươi xem thử lão đại đang ở ? Hôm nay trời thế , kêu nó đến gảy khúc đàn tặng mừng thọ, cũng là thêm phần ý nghĩa…”

 

Lời dứt, phía một hòn giả sơn gần đó nơi mà đoàn ngang qua, bỗng vang lên tiếng r*n r* của một nữ nhân.

 

Tựa như đang lóc, như đang van xin.

 

kỹ , âm thanh chút bất thường.

 

Lão phu nhân liếc , nơi đó vốn một lối , hướng thẳng về viện của đích t.ử Hoa Lương Tài, cũng là cháu đích tôn của bà.

 

Trong lòng tức giận, còn tưởng là bọn hạ nhân trong viện Hoa Lương Tài lười biếng, trốn giả sơn đùa giỡn.

 

Bà lập tức trừng mắt, cao giọng quát: “Là thứ gì mà dám loạn ở đây! Người , mau kéo hết lũ nô tài lười biếng ngoài! Để khách quý nghĩ rằng Hoa phủ quản giáo nghiêm, chẳng là trò !”

 

Bà cố ý thể hiện Bàng Thái nghiêm khắc của nắm quyền trong phủ.

 

Ngay lập tức, mấy ma ma lực lưỡng theo phía xông lên, lôi hai đang ẩn giả sơn .

 

Mọi thấy cảnh đó liền đồng loạt giật kinh hãi, ít tiểu thư xuất giá la hét thất thanh.

 

Có một vị phu nhân vội vàng che mắt nữ nhi , cuống quýt tránh .

 

 

 

Người kéo ngoài là một nam một nữ, quần áo xộc xệch, rõ ràng đang chuyện mờ ám chẳng gì!

 

Lão phu nhân sững , lập tức hổ đến cực điểm!

 

Ban đầu chỉ định xử lý nghiêm minh để dựng lên hình tượng uy nghiêm, ai ngờ xảy chuyện khó coi đến thế !

 

Bà tức giận đến nỗi chỉ tay hai mà mắng to: "Đồ súc sinh! Đám nô tài đê tiện! Dám giữa ban ngày ban mặt, ở Hoa phủ của chuyện dơ bẩn thế ! Người , lôi ngoài, lập tức..."

 

Chưa kịp hô xong hình phạt, thì nam chợt ngẩng đầu lên, hấp tấp kêu lên: “Tổ mẫu! Là con đây mà!”

 

Thì là Hoa Lương Tài!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-119-vach-tran-truyen-xau.html.]

Lão phu nhân ch-ết lặng, một lúc , bất ngờ loạng choạng suýt ngã.

 

vội vàng đỡ lấy bà, nhưng đúng lúc là ai trong đám hầu lẩm bẩm một câu: “Ủa? Không ... đó là Thanh Trúc từng hầu hạ lão gia ? Sao ở đây... với Đại thiếu gia…

Mọi lúc đó mới bừng tỉnh.

 

Một nha từng hầu h* th*n cận Hoa Phong, đang cùng Đại thiếu gia của Hoa phủ…

 

Chậc chậc.

 

Thì Hoa phủ buông thả, phóng túng đến mức ! Ngay cả nữ nhân cũng thể để phụ t.ử cùng dùng chung?

 

Ngay lập tức, một vị phu nhân vốn đoán tâm tư của lão phu nhân, mang theo nữ nhi đến, trong lòng vốn khó chịu, nay liền lấy tay che miệng, vẻ kinh ngạc mà : “Chuyện ... bây giờ? Lẽ nào nha đầu vốn tâm quyến rũ, trèo lên giường Hoa đại nhân, đó nắm cả thiếu gia của Hoa phủ? Ôi chao, chẳng Hoa phủ sẽ thành đồ chơi trong tay một đứa nha nhỏ bé ?”

 

 

 

Lời tuy chua chát, tục tĩu, nhưng rõ ràng chứa đầy ác ý.

 

Thế nhưng, những vị phu nhân ban nãy còn đang vây quanh tâng bốc lão phu nhân ai can ngăn, trái còn vài đồng cảm với lời , cùng phụ họa lên tiếng.

 

“Phải đó, tưởng Hoa phủ sang trọng là thế, ngờ lưng d-â-m loạn buông thả đến ! Chậc chậc, Hoa đại nhân và Hoa công t.ử đúng là cùng hưởng phúc ‘tề nhân’!”

 

“Ôi chao, tỷ tỷ gì mà ‘tề nhân chi phúc’ chứ? Vậy là sai ! Muội thấy là Hoa đại nhân xót nhi t.ử còn hiểu chuyện đời, nên mới cố ý để nha từng hầu hạ đến dạy thiếu gia đấy chứ!”

 

“Phải , haha, nhà Hoa phủ quả nhiên giữ ‘phong cách cổ nhân’, thật khiến khâm phục!”

 

Chỉ trong chốc lát, cả đám rộ lên bàn tán xôn xao.

 

Lão phu nhân tức đến hoa mắt ch.óng mặt, nhưng bà vẫn tuyệt đối thể ngất xỉu lúc .

 

Bà gắng gượng hít một , hung hăng trừng mắt Thanh Trúc, mắng lớn: “ ! Con tiện tỳ , ngươi quyến rũ cả phụ lẫn t.ử Hoa gia nhà ? Tâm địa độc ác thật! Phụ t.ử bọn họ đều là đơn thuần, hiểu chuyện đời, con tiện tỳ như ngươi lợi dụng! Người ! Lôi nó ngoài đ-ánh ch-ết cho ! Đ-ánh ch-ết ngay tại chỗ!”

 

Bề ngoài là nổi giận trừng phạt nha dám quyến rũ cả hai phụ t.ử nhà họ, nhưng kỳ thực đang sức bảo vệ phụ t.ử Hoa Phong.

 

Nói cái gì mà “tâm tư đơn thuần, hiểu đúng sai”?

 

sự việc rành rành đó, cho dù là gài bẫy chăng nữa, thì trò cũng rơi mắt thiên hạ.

 

Có một ma ma già tiến lên, định túm lấy tóc Thanh Trúc.

 

Thanh Trúc run rẩy, sợ hãi đến mức bật , chẳng còn quan tâm đến quần áo xộc xệch đủ che , cuống cuồng níu lấy tay Hoa Lương Tài: “Thiếu gia! Thiếu gia! Cứu nô tỳ với! Rõ ràng là hứa…”

 

“Câm miệng!”

 

Không ngờ Hoa Lương Tài đột nhiên quát lớn, giận dữ trừng mắt nàng, mắng to: “Tiện tỳ vô liêm sỉ! Tất cả là do ngươi! Nếu ngươi lấy cớ mang canh đến bỏ t.h.u.ố.c , đó lấy chuyện đó uy hi-ếp, nào ... thể ngươi ép buộc! Ngươi đúng là…”

 

 

 

Nói , sang lão phu nhân, vẻ mặt đầy ăn năn: “Tổ mẫu! Là cháu sai ! Cháu nên vì nhất thời mềm lòng và sợ hãi mà dung túng loại nữ nhân độc ác như , tất cả là của cháu! Làm tổ mẫu tức giận, xin cứ trách phạt cháu !”

 

Một màn diễn “nạn nhân vô tội” quả thật trơn tru.

 

Ngoài cổng vòm trăng, Hoa Mộ Thanh khẽ cong đôi môi đỏ thắm, bật khẽ một tiếng.

 

Còn phía bên , Thanh Trúc dám tin mà Hoa Lương Tài, ban nãy còn dịu dàng tình ý với nàng , nay trở mặt: “Thiếu gia, rõ ràng hôm đó là …”

 

“Còn dám bậy nữa !”

 

Lão phu nhân hiểu rõ tính cách của nhi t.ử và cháu trai ruột .

 

Không cần tiếp cũng Thanh Trúc định gì. lúc xung quanh , hơn nữa ít kẻ đang chực chờ chế giễu, mong cơ hội giẫm đạp Hoa phủ thêm mấy cái.

 

Nếu để bọn họ Hoa Lương Tài dám động đến cả nữ nhân của phụ , thì thanh danh sẽ ? Hoa phủ còn trông cậy đứa cháu đích tôn cưới tiểu thư quyền quý, vinh hiển tổ tông!

 

Tuyệt đối thể để Thanh Trúc điều đó!

 

Loading...