Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 112: Lừa Gạt
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:14:07
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về , nàng nhiều cất công tìm đến một bậc thầy điêu khắc ngọc sống ẩn dật để nhờ khắc nên bức Huyết Ngọc Quan Âm và dâng tặng cho tổ mẫu của , khiến ai nấy trong thiên hạ đều ngưỡng mộ vô cùng.
Thế nhưng, chính khối ngọc nàng liều mạng bảo vệ , cuối cùng rơi tay của Hoa Tưởng Dung – tiến cung khi nàng lấy Đỗ Thiếu Lăng.
Tống gia vì cầu lấy một chỗ dựa vững chắc cho nàng, liền đem Huyết Ngọc Quan Âm dâng lên cho mẫu phi của Đỗ Thiếu Lăng, bà từ lâu thèm khát bức tượng .
Đó chính là đương kim Thái Hậu La Đức Phương – mụ già lòng độc ác, tham lam và ghê tởm ai sánh kịp!
Có lẽ đến ch-ết, tổ mẫu cũng thể ngờ rằng khi La Đức Phương nhận Huyết Ngọc Quan Âm, việc đầu tiên mụ là khoe khoang khắp nơi, rằng Tống gia hạ cầu cạnh để xin bảo hộ.
Đó là một cú tát mặt Tống gia, cũng là cú tát chính nàng!
Chỉ là...
Nếu Huyết Ngọc Quan Âm vốn trong tay mụ độc phụ , thì tại giờ xuất hiện ở Kỳ Trân Các?
Hoa Mộ Thanh thu cảm xúc trong đáy mắt, cuối cùng cũng mở miệng: “Nếu nhớ lầm, Huyết Ngọc Quan Âm lẽ đang ở trong hoàng cung, đúng ? Chưởng quầy, chẳng lẽ ông đang định dùng đồ giả để lừ-a ?”
Chu chưởng quầy sững , hạ giọng, : “Là hàng thật đấy ạ, nào dám qua mặt tiểu thư.”
Hoa Mộ Thanh liếc ông một cái.
Ánh mắt , dù mang theo nét quyến rũ mê , lạnh lẽo như băng giá, khiến vô thức khuất phục.
Chu chưởng quầy lạnh cả sống lưng, suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất.
Chỉ Hoa Mộ Thanh nhạt tiếp: “Ta tin. Nếu chưởng quầy rõ nguồn gốc món đồ , cũng chẳng dám đem về dâng lên tổ mẫu. Lỡ vạ đến cả họ hàng chín đời thì ?”
Chu chưởng quầy giật run rẩy.
Há miệng định gì đó, lúc mới nhận , cứ tưởng thể lợi dụng sự ngây thơ của một tiểu thư mềm yếu để kiếm một món hời. Ai ngờ cô nương mặt hề như lời đồn, yếu đuối, vô dụng, mà ngược còn thông minh và sắc bén!
Ông gượng, liếc hai nha cạnh Hoa Mộ Thanh.
nàng ý định cho họ lui xuống.
Không còn cách nào khác, chuyện cũng đến nước , giấu giếm cũng nữa.
Chu chưởng quầy đành hạ giọng hơn nữa, : “Tiểu thư chớ lo, món đồ là do chính Thái Hậu trong cung vì thiếu tiền nên âm thầm sai mang ngoài bán. Dù thể công khai, nhưng tiểu thư cứ yên tâm, nguồn gốc tuyệt đối sai .”
Trong lòng Hoa Mộ Thanh âm thầm lắc đầu, chưởng quầy nghĩ rằng nếu là đồ của Thái Hậu bán thì sẽ chắc chắn an ư?
Ông rằng, đời , kẻ độc ác nhất, tâm địa đen tối nhất… chính là đám trong hoàng tộc!
Nàng khẽ mỉm , suy nghĩ thoáng chốc gật đầu: “Bao nhiêu bạc?”
Chu chưởng quầy vui mừng mặt, thầm nghĩ: “Quả nhiên là một nha đầu ngốc!”
Thứ vốn dĩ ông định lừ-a bán cho mấy kẻ nhà giàu từ nơi khác đến rõ sự tình, chẳng ngờ gặp Hoa Mộ Thanh.
Vừa nãy nàng cho sợ hết hồn, ông thậm chí còn hối hận vì mang món đồ .
Giờ thấy nàng vẻ mua, liền lập tức vui vẻ giơ con : “Tám vạn lượng bạc trắng!”
Sắc mặt Xuân Hà biến đổi, còn Phúc T.ử thì như con khổng lồ đó cho choáng váng.
Chỉ thấy Hoa Mộ Thanh ung dung : “Tám nghìn lượng.”
“……”
Chu chưởng quầy còn tưởng nhầm: “Tiểu thư, là tám vạn lượng cơ mà.”
Hoa Mộ Thanh mỉm điềm tĩnh gật đầu: “, trả giá tám nghìn lượng. Bán thì tùy ông.”
Chu chưởng quầy lập tức nổi giận: “Nếu tiểu thư thành ý mua bán, thì xin mời…”
“Phúc Tử, báo với phủ Kinh Triệu Doãn, trong tiệm Kỳ Trân Các một tượng Huyết Ngọc Quan Âm, là đồ của trong cung…”
Phúc T.ử nhận lệnh định thì lập tức Chu chưởng quầy chặn .
“Hoa Nhị tiểu thư, ý nàng là gì đây?”
Hoa Mộ Thanh nhướng mày: “Thì chưởng quầy nhận từ lâu .”
Mặt Chu chưởng quầy đỏ bừng, ông nghiến răng nghiến lợi : “Đã thế tiểu thư thấy món , thì cũng mặc cả nữa, năm vạn lượng, vật là của nàng!”
Hoa Mộ Thanh vẫn chịu nhường bước, khẽ lạnh: “Năm nghìn lượng. Nếu bán, chưởng quầy, đừng trách giữ miệng kín.”
“Nàng…!”
Chu chưởng quầy tức đến mức suýt ngửa , Hoa Mộ Thanh mà run rẩy cả .
nàng chẳng hề sợ ông dám gì cả.
Thực nàng cũng đoán ông dám hành động, dù nàng cũng là tiểu thư nhà quan còn ông chỉ là một thương nhân thấp kém.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-112-lua-gat.html.]
Dám coi thường nàng, biến nàng thành kẻ lừ-a gạt?
Nàng tất nhiên sẽ khiến ông "chảy má-u".
Chu chưởng quầy nghiến răng kèn kẹt một hồi, cuối cùng lẩm bẩm rít từng chữ: “Ba vạn lượng.”
Hoa Mộ Thanh mỉm : “Ba nghìn lượng.”
Chu chưởng quầy hoa mắt ch.óng mặt, vịn bàn bên cạnh mới vững .
Trong lòng đúng là tiêu .
Một lúc , ông lắc đầu: “Một vạn lượng. Nếu tiểu thư thì cứ việc báo quan, Chu mỗ cũng đành chịu!”
Hoa Mộ Thanh khẽ , gật đầu với Phúc Tử: “Đưa tiền cho ông .”
Xuân Hà lập tức bước lên, cầm lấy chiếc hộp đựng tượng Huyết Ngọc Quan Âm, ôm c.h.ặ.t trong lòng.
Chu chưởng quầy nhận lấy tờ ngân phiếu mỏng manh trị giá một vạn lượng bạc, trong lòng như đang nhỏ má-u.
Ông hận chính sơ ý, nhẹ cả tin mấy lời đồn đại.
Bức tượng Huyết Ngọc Quan Âm , ông mua với giá ba vạn lượng cơ mà!
Để cho ông chủ một ăn lỗ đến hai vạn lượng, chẳng sẽ lộ-t d-a ông !
Bất kể chưởng quầy Kỳ Trân Các lúc đang run sợ thì Hoa Mộ Thanh dẫn theo Phúc T.ử và Xuân Hà, xoay rời khỏi cửa tiệm, tiến về phía Tửu lâu Kim Hỷ, cách đó xa.
Ngay cả hộp đựng bức tượng Huyết Ngọc Quan Âm cũng kịp đặt xuống.
Nàng đưa thiệp khách quý mà Hạ Hương lén tặng từ , suôn sẻ đưa trong lầu.
Vừa bước cửa, hương thoang thoảng liền phả mặt, âm thanh đàn khẽ ngân vang ngớt.
Trong đại sảnh, khách qua đều là ăn mặc lộng lẫy, chỉ qua cũng phận tầm thường.
Có những nữ nhân xinh đang nhẹ nhàng hầu hạ bên cạnh, giống mấy ả lẳng lơ chốn phong trần, mà giống tiểu thư khuê các nuôi dạy kỹ lưỡng.
Chẳng trách nơi xưng là lâu nhất kinh thành.
Hoa Mộ Thanh đưa mắt quanh, lập tức nhận nhiều ánh mắt đang dõi theo nàng.
Nàng cũng rõ gương mặt thu hút.
Thế nên liền khẽ xoay , kín đáo hướng lên tầng, thẳng về phía các phòng riêng.
Dù gì nếu Đỗ Thiếu Lăng đến nơi , tất nhiên sẽ ngoài đại sảnh cùng nhàn thoại uống .
Bởi trong đám khách ở đây, cũng ít là quan trong triều.
Nếu để khác phát hiện Hoàng Thượng đang cải trang vi hành, e rằng sẽ gây chuyện lớn.
Bóng dáng nàng, trong bộ y phục thêu hoa và váy quý phái, dần khuất nơi lối lên cầu thang.
Ngay lập tức, đại sảnh rộ lên những tiếng xì xào bàn tán khe khẽ.
“Cô nương đó là ai ?”
“Quả thật là tuyệt sắc!”
“Không ngờ thế gian mỹ nhân như thế!”
“Không là tiểu thư nhà nào…”
Ở một góc khác.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, Đỗ Thiếu Quân khuất trong góc, khẽ , liếc Mộ Dung Trần đang uống rư-ợu bên cạnh.
“Thế nào? Ta nàng sẽ đến mà. Ngươi xem, liệu nàng quyến rũ Đỗ Thiếu Lăng ?”
Mộ Dung Trần đáp, chỉ hờ hững ném ly rư-ợu trong tay.
Đỗ Thiếu Quân : “Ngươi đừng hành động l* m*ng. Cẩn thận nếu để Đỗ Thiếu Lăng sinh nghi, thì cái mạng của nha đầu sẽ giữ !”
Mộ Dung Trần nheo mắt đầy âm hiểm, lạnh lùng liếc Đỗ Thiếu Quân một cái.
Đỗ Thiếu Quân ánh mắt đó khiến sống lưng lạnh toát, lập tức im bặt.
__
Kim Hỷ Lâu tổng cộng ba tầng.
Tầng hai là nơi xa hoa và kín đáo nhất, chia thành mười hai phòng, đặt tên theo mười hai địa chi.
Khách đến bàn việc hoặc chuyện riêng tư, đều chọn chỗ .