Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 107: Vì Sao Cố Tình Tiếp Cận?

Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:17:08
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàng Mạn nhận lấy, liếc chiếc lọ nhỏ bằng sứ trắng gật đầu.

 

Bàng Thái mỉm : “Đa tạ Mộ Thanh tiểu thư nhọc lòng.”

 

Hoa Mộ Thanh cũng khách sáo đáp : “Không dám, công t.ử khách khí .”

 

Nói xong, nàng hỏi tiếp: “Vậy phương t.h.u.ố.c đưa cho công t.ử, cũng xem qua ?”

 

Bàng Thái còn kịp trả lời, Bàng phu nhân lo lắng: “Không là loại phương t.h.u.ố.c liên quan đến độc d.ư.ợ.c đấy chứ?”

 

Hoa Mộ Thanh khẽ mỉm , lắc đầu: “Chỉ là dùng d.ư.ợ.c thủy ngâm chân lâu dài, đồng thời mời một vị đại phu châm cứu phủ, mỗi ngày xoa bóp hoạt huyết mà thôi.”

 

 

 

Bàng phu nhân thở phào một thật dài: “Vậy thì , thì .”

 

ánh mắt Bàng Thái vẫn rời khỏi gương mặt của Hoa Mộ Thanh.

 

Khi cô nương chuyện, khóe mắt lướt nhẹ, ánh nắng ấm áp đầu xuân từ đỉnh đầu nàng rơi xuống, khiến thể thấy từng sợi lông tơ mịn màng làn da, cả hàng mi cong dài lấp lánh ánh sáng.

 

Hắn chăm chú , mỉm nhẹ: “Phương pháp vẻ đơn giản. Chỉ là, thấy thủ pháp xoa bóp hoạt huyết … hình như dễ thực hiện.”

 

“Ừm.”

 

Hoa Mộ Thanh mặt : “Cho nên, lúc đầu, sẽ đích dạy.”

 

Đôi mắt thật , đuôi mắt nhếch, bẩm sinh mang theo vài phần quyến rũ.

 

Bàng Thái thoáng qua, thuận thế dời ánh mắt, khẽ : “Vừa , trong phủ hiện một vị đại phu ở lâu dài. Không bằng, nhờ Hoa Nhị tiểu thư chỉ dạy ngay bây giờ?”

 

Hoa Mộ Thanh bất ngờ, Bàng phu nhân cũng chút kinh ngạc.

 

khi liếc Bàng Thái, bà lập tức : “Nếu Mộ Thanh bận việc gì, chi bằng thêm một lát? Buổi tối dùng cơm ở Thái sư phủ hãy về?”

 

Hoa Mộ Thanh vốn cũng đến đây để quan sát Bàng Thái, thì thuận nước đẩy thuyền, mỉm : “Vậy thì phiền công t.ử đưa vị đại phu đến đây, sẽ dạy cho . Đợi khi thuần thục, công t.ử thể phối hợp với thảo d.ư.ợ.c để bắt đầu trị liệu.”

 

 

 

Bàng Thái nhẹ, lập tức tiểu đồng phía đẩy xe lăn đưa khỏi viện.

 

Bàng phu nhân theo mấy bước, thì tiếng Bàng Mạn gọi từ phía : “Mẫu .”

 

Bàng phu nhân đầu , thấy Bàng Mạn khẽ lắc đầu.

 

chút ngỡ ngàng.

 

Lại đầu bóng lưng Bàng Thái đang rời , cùng với Hoa Mộ Thanh bước bên cạnh .

 

Đột nhiên, như điều suy nghĩ, bà trở bên cạnh Bàng Mạn.

 

Bàng Mạn lặng lẽ Bàng Thái thật sâu, hồi lâu mới thu ánh , che giấu cảm xúc khó lường nơi đáy mắt.

__

 

Bàng Thái dẫn Hoa Mộ Thanh đến một khu vườn khác, nơi đó trúc mọc rậm rạp và trải dài như một bức tranh thủy mặc.

 

Lối mòn nhỏ uốn lượn dẫn lối , hai bên là những nhánh trúc non đang nhú mầm, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp nơi. Gió khẽ lướt qua, lá trúc xào xạc, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm dịu.

 

Quả thực là một nơi phong cảnh tĩnh lặng, thanh nhã đến tuyệt vời.

 

Đi sâu bên trong, mắt hiện một chiếc hiên mát mấy nổi bật nhưng vô cùng giản dị và thanh sạch.

 

Trước hiên bày sẵn bàn hương án cùng bàn ghế, làn khói nhang mỏng nhẹ vấn vít, tựa như ảo mộng.

 

Ngay chính giữa hiên đặt một cây cổ cầm Giao Vĩ.

 

Chỉ thoáng qua cũng như tiếng đàn ngân nga réo rắt, chậm rãi mà sâu lắng.

 

Hoa Mộ Thanh cúi mắt, khẽ mỉm .

 

Quả là… diễn cho tròn vai một kẻ phú quý nhàn rỗi, Bàng Thái ung dung tao nhã.

 

Chỉ là... tại cố ý để nàng thấy những thứ ?

 

 

 

Nàng khẽ , trong lời mời chào thiện của Bàng Thái, thản nhiên xuống.

 

Bàng Thái thì vòng phía cây cổ cầm, tiện tay khảy nhẹ một dây đàn. Âm thanh vang lên kéo dài, dày dặn, xoáy sâu lòng .

 

Sắc mặt Hoa Mộ Thanh thoáng biến đổi — Hồng Phong Cầm?

 

Đây là cây đàn của nàng, món quà sinh thần phụ tặng khi nàng đến tuổi cập kê.

 

Nó là đồ vật vô giá, thiên hạ khó tìm.

 

Sau sinh t.ử nàng cũng từng rời xa nó, cho đến khi tiến cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-107-vi-sao-co-tinh-tiep-can.html.]

 

Thế mà chỉ vì Đỗ Thiếu Lăng lấy lòng Thái sư, để khi lên ngôi sự hậu thuẫn, liền đem cây cổ cầm tuyệt thế của nàng dâng lên .

 

Ngón tay đặt đầu gối nàng khẽ run lên, co rút .

 

nhanh, nàng tự ép bản thả lỏng.

 

Cúi mắt trong chớp mắt, khi ngẩng đầu trở , vẫn là nụ nhè nhẹ, dịu dàng như cũ.

 

Bàng Thái chỉ khảy dây đàn một chút dừng , liếc Hoa Mộ Thanh, phát hiện sự thất thần thoáng qua của nàng .

 

Hắn mỉm : “Hoa Nhị tiểu thư đ-ánh đàn ?”

 

Hoa Mộ Thanh liếc Hồng Phong Cầm.

 

Khẽ mỉm : “Chưa từng học qua.”

 

Câu trả lời đúng với phận ban đầu của Hoa Mộ Thanh. Xuất nông thôn, Hoa phủ nhiều năm mà từng ai dạy dỗ, những tài nghệ chỉ tiểu thư khuê các mới học?

 

Bàng Thái cũng hỏi thêm, chỉ điều khiển xe lăn đến bên bàn đá ngoài hiên, tự rót hai chén .

 

Hắn hiệu mời Hoa Mộ Thanh.

 

Nàng dụng ý gì, nhưng vẫn khẽ cảm tạ đưa tay định cầm lấy chén .

 

Không ngờ, còn chạm , Bàng Thái bất ngờ đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh về phía .

 

 

 

Hoa Mộ Thanh giật , suýt ngã lòng , vội vã vịn lấy mép bàn đá.

 

Ngẩng đầu lên, nàng thấy Bàng Thái vẫn giữ nụ nơi khóe mắt.

 

Chỉ là, trong ánh mắt , nụ sớm tan biến, chỉ còn băng giá âm thầm.

 

Hắn vẫn giữ vẻ ôn hòa, như thể kiên nhẫn hỏi: “Hoa Nhị tiểu thư, vì tiếp cận phủ Thái sư?”

 

Quả nhiên là kẻ tâm cơ sâu sắc! Xem sớm thấu.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ xoay chuyển ý nghĩ, mặt lộ vẻ hoảng hốt giả vờ trong chốc lát, nhẹ nhàng dịch , rút tay .

 

Nàng khẽ xoa cổ tay, như thể còn chắc chắn chuyện gì đang xảy .

 

Một lát , nàng khẽ thở dài, dịu giọng : “Chỉ … tìm một nơi thể nương .”

 

Bàng Thái biểu lộ cảm xúc, vẫn mỉm : “Nơi nương ?”

 

Hoa Mộ Thanh tin, do dự một chút, cuối cùng gương mặt cũng hiện chút thẹn thùng, nàng đầu , ánh mắt dừng ở những rặng trúc tầng tầng lớp lớp che khuất thế giới bên ngoài quanh hiên.

 

Giọng nàng khẽ khàng: “Công t.ử hẳn cũng , là nữ nhi của một thê t.ử bỏ. Ở Hoa gia… địa vị chẳng khác gì hạ nhân. Người ngoài còn truyền tai rằng chủ còn bằng tỳ.”

 

Bàng Thái vẫn tin rằng một cô nương như nàng thật sự rơi cảnh khốn cùng đến trong Hoa phủ.

 

Hắn chỉ , gật đầu: “Vậy, ý định của Hoa Nhị tiểu thư khi tiếp cận phủ Thái sư là gì?”

 

Hoa Mộ Thanh mím môi, động tác nhỏ mang theo chút bối rối và bất lực, vô tình để lộ một dáng vẻ đáng thương mà nay nàng từng thể hiện.

 

 

 

Trong lòng Bàng Thái khẽ lay động.

 

Chỉ nàng : “Nữ nhi của một thê t.ử bỏ, chuyện hôn nhân … e là khó thành…”

 

Tim Bàng Thái đang chút rung động thì bỗng khựng . Một lúc lâu , thần sắc chút kỳ lạ nàng: “Nàng… là gả cho ?”

 

Tuy rằng ở nước Đại Lý phong tục giữa nam nữ khá cởi mở, nhưng chuyện nữ nhi trực tiếp bàn bạc hôn sự với nam t.ử như , vẫn là từng .

 

Hai gò má vốn ửng hồng của Hoa Mộ Thanh, giờ dâng thêm một tầng đỏ ửng.

 

Nàng nữa, chỉ mím môi, xoắn nhẹ mấy ngón tay.

 

Dáng vẻ thẹn thùng e lệ khiến cơn xao động trong lòng Bàng Thái càng rõ rệt hơn, như thứ gì đó đ-ánh động, chỉ lặng lẽ nghiêng khuôn mặt nàng, thể dời mắt.

 

Một lúc .

 

Chỉ Hoa Mộ Thanh khẽ, như lẩm bẩm: “Công t.ử… chẳng chân chút bất tiện ? E là… các gia đình danh giá chẳng ai gả nữ nhi cho như … nên…”

 

Lý do quả thật hợp lý!

 

Bàng Thái thực hơn hai mươi, sớm qua tuổi kết hôn nhất. Cũng chính vì đôi chân tiện , mà nhiều gia đình môn đăng hộ đối đều gả nữ nhi cho .

 

Trong khi đó, phủ Thái sư thể hạ cưới nữ nhi từ những nhà thấp kém, sợ mất thể diện.

 

Xét như thì…

 

Loading...