HOÀN KHỐ NỮ - 8

Cập nhật lúc: 2026-01-04 07:36:07
Lượt xem: 3,084

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa cơn run rẩy kinh hoàng của ,

 

càng thêm thâm trầm, đắc ý:

 

“Chuyện Vệ Hành cần ngươi lo. Đến giờ Tý, tự sẽ tính sổ với .”

 

Tựa như đến lúc , Tạ Yến mới thực sự hiểu rõ dã tâm và toan tính của .

 

Đôi mắt sưng vù chỉ còn một khe nhỏ, tràn đầy kinh hãi và câm lặng.

 

Một lúc lâu , khàn giọng hỏi:

 

“Chẳng lẽ từ đầu đến cuối, từng một ngày nào nàng thật lòng với ?”

 

Ta nhạt, hỏi :

 

“Ta xuất hoàng thất, theo Hoàng tổ phụ học đế vương chi thuật. Một khi tay, g.i.ế.c hoàng thúc thì cũng là trưởng — kẻ nào chẳng là cốt nhục chí ? Ngươi hỏi chân tình? Không nên ngươi ngây thơ, mắng ngươi ngu xuẩn.”

 

Giữa con đường đêm tĩnh mịch, chỉ còn sự trầm mặc như tro tàn của Tạ Yến.

 

“Ta tin. Rõ ràng cũng từng đối với nàng dụng tâm như thế, nàng thể động lòng. Nói dối — nàng đang dối!”

 

Giọng run rẩy, trong cơn điên loạn mang theo van xin:

 

“Nàng chỉ là đầu. Ta thể bỏ qua tất cả, cùng nàng nối tình xưa. Ta thể bỏ Nhược Tuyết, vứt bỏ tín nhiệm của bệ hạ, thậm chí thiên hạ chọc gãy xương sống — chỉ cần nàng thừa nhận từng động lòng với . Vệ Tranh, nàng , nàng từng động lòng ! Dựa mà nàng từng động lòng? Rốt cuộc nàng đùa bỡn cuộc đời của ai! Ta phục, tin! Nàng — nàng chỉ cần đầu!”

 

Đáng tiếc .

 

“Khi ngươi định dựa Vệ Hành để áp một đầu, con đường của ngươi chỉ còn c.h.ế.t. Ta cần ngươi đầu gì? Đều là vật chờ xẻ thịt cả, gì khác ?”

 

Năm xưa, vì cầu sống mới đội lên tiếng nhạo của cả kinh thành mà cưới một nữ khố.

 

rằng — gả cho một kẻ nhu nhược như , cũng chỉ là thế cục bức ép.

 

Khi , Thành vương lập Thái t.ử, từng bước ép sát phụ vương .

 

Để xóa bỏ nghi kỵ của phụ t.ử Thành vương, mới thuận nước đẩy thuyền, gật đầu với cuộc hôn nhân nực — thứ vốn đủ để hủy thanh danh phụ vương , đẩy hai cha con đường cùng.

 

Chân tình ư?

 

Hắn diễn nhập tâm.

 

Ta cũng vui vẻ diễn cùng đến cùng.

 

Giờ đây, ngay cả diễn cũng chẳng buồn diễn nữa — cũng còn hứng thú trêu đùa trái tim .

 

Tình nghĩa ư?

 

Thứ hoàng thất , cũng chẳng dư dả — đương nhiên ban cho kẻ lang tâm cẩu phế.

 

Tạ Yến chịu nổi việc mười năm hôn nhân và cả đời chơi đùa trong lòng bàn tay, rốt cuộc phát điên.

 

Suốt đường gào, điên cuồng thét gọi.

 

Đáng tiếc, tiếng xe ngựa quá lớn, từng vòng bánh xe nghiền nát tất cả.

 

Tứ hoàng thúc là thông minh, sớm sẽ đến, đợi cổng từ lâu.

 

Dẫu thủ đoạn tàn nhẫn, khi thấy Tạ Yến mặt mày còn hình dạng, vẫn nhịn hít một lạnh.

 

“Đừng nổi lòng thương hại. Ta đến xem đường của , tiện để phu quân c.h.ế.t cho yên tâm.”

 

Tứ thúc vội mời phủ.

 

Còn Tạ Yến, tứ thúc đang do dự khó xử.

 

Ta liền phất tay:

 

“Kéo .”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ngựa kéo kéo — khác biệt chẳng lớn.

 

Ta là lương thiện,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-kho-nu/8.html.]

 

đến cả đường c.h.ế.t, cũng để Tạ Yến ít hơn hai bước.

 

15

 

Trình Nhược Tuyết treo lên cọc gỗ, cổ chân rạch một vết lớn, m.á.u chảy ròng ròng.

 

Máu đỏ tươi nhỏ giọt ngừng, thấm đẫm cả mảnh đất chân.

 

“Đây là…”

 

“Lấy m.á.u!”

 

Tứ thúc trừng mắt Trình Nhược Tuyết, hận đến nghiến răng ken két.

 

“Năm đó, nàng thừa lúc say rượu bò lên giường, lừa ba nghìn lượng bạc cũng thôi , còn dám đổ cái nghiệt chủng của ai lên đầu . Mấy năm nay, phu nhân vì chuyện sinh oán, bao phen cãi cọ với .”

 

động nàng . Nàng mà xảy chuyện, ngoài chỉ vu cho phu nhân g.i.ế.c diệt khẩu. Phu nhân là con gái Tế t.ửu Quốc T.ử Giám, coi danh tiết còn hơn cả mạng, nếu mang tiếng nhơ, nàng thà đập đầu c.h.ế.t để giữ trong sạch.”

 

“Ta tiến thoái lưỡng nan, thật sự uất ức lắm. Tranh nhi, con thấu hiểu nỗi khó của tứ thúc.”

 

Thật giả quan trọng, thứ cần chỉ là thái độ.

 

Rõ ràng, tứ thúc cho thấy.

 

Nhìn Trình Nhược Tuyết thoi thóp sắp c.h.ế.t, bật .

 

Mặt nàng trắng bệch, tựa như vớt lên từ vũng m.á.u, nhuộm đỏ.

 

Đâu còn dáng vẻ ngạo mạn, hống hách từng chỉ mặt gọi tên năm xưa.

 

Ta liền “nhân từ” mở miệng:

 

“Ta thích khó nữ nhân. Ném nàng rừng sâu cho sói đói ăn, cũng coi như tận dụng triệt để.”

 

Mi mắt Trình Nhược Tuyết khẽ động, nhưng quá suy yếu, đến cả trừng một cái cũng nổi.

 

Nàng kéo khỏi viện như kéo một con ch.ó c.h.ế.t.

 

Ngô ma ma vì báo thù cho Hồ ma ma, lén lút theo .

 

Tứ thúc thấy, khẽ :

 

“Không nghi ngờ tứ thúc xuống tay , chỉ là đều ân oán. Nàng báo thù của nàng , cản nổi.”

 

Tứ thúc liên tục gật đầu xưng .

 

Dưới đất, Tạ Yến thoi thóp mở miệng, thở mong manh:

 

“Giúp Trụ* ác, mưu sát cháu ruột, ngươi… ngươi sẽ c.h.ế.t t.ử tế!”

(*Trụ (Trụ Vương – bạo chúa thời Thương))

 

Ánh mắt tứ thúc lạnh hẳn , hàm răng nghiến c.h.ặ.t.

 

Ta liền ghé sát, “nhã nhặn” đề nghị:

 

“Nghe tứ thúc nuôi hai con mãnh hổ? Xương cứng như , hẳn hổ sẽ thích lắm.”

 

Đồng t.ử tứ thúc chấn động.

 

trong nụ bình thản của , ông thấy sát ý lạnh lẽo.

 

Ông hiểu ngay.

 

C.h.ế.t một Trình Nhược Tuyết, đủ để ông hẳn về phía .

 

Tâm phúc của Vệ Hành, Định An Hầu đương triều, c.h.ế.t trong An Vương phủ, hổ trong hậu viện nuốt sống.

 

Dù tứ thúc lên thuyền của , cũng còn đường lui.

 

“Người , mở l.ồ.ng hổ!”

 

 

Loading...