Hoàn Hồn Trâm - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:06:14
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Thế nhưng con gái thể đợi ba ngày. Quy Tức châm pháp tuy diệu kỳ, nhưng nếu phong bế đứa trẻ quá mười hai canh giờ sẽ nguy cơ tổn thương tâm mạch. Ta nhanh ch.óng giải châm cho con!

Ta "mời" một khách viện hẻo lánh nhưng canh phòng nghiêm ngặt ở góc Tây Bắc Vương phủ. Ngoài hành lang cửa, hai tên thị vệ đeo đao gác. Trà nước và điểm tâm đưa đến, đụng dù chỉ một chút.

Thời gian từng chút trôi qua, trăng lên đến giữa trời. Ta b.úng ngón tay, đưa mê d.ư.ợ.c "Như Mộng Tán" ngoài cửa sổ. Chưa đầy nửa tuần , bên ngoài vang lên hai tiếng động trầm đục.

Ta nhanh ch.óng kéo một tên thị vệ trong phòng. Chỉ trong vài đường cơ bản, cải trang thành dáng vẻ của "Sái Diêm La", để co quắp trong góc. Sau đó, võ phục thị vệ, bôi đen gò má, xách đao khép cửa bước .

Mượn bóng đêm che phủ, lập tức lao về phía Thính Tuyết Viện. Trong ngăn tủ bí mật, tất cả ngân phiếu tích cóp bấy lâu đều chuẩn sẵn. Ta nhét chúng , viện t.ử ở suốt hai năm qua cuối cùng.

Trong viện, hoa hải đường đang nở rộ rực rỡ, đó là cây trồng khi mới đến đây. Cũng chính ngày hôm đó, đầu tiên trong đời thêu một đôi uyên ương xí với đôi cánh thắt nút để tặng cho Tạ Tranh.

Hắn đón lấy, trực tiếp đeo nó bên hông. Cẩm bào màu đen tuyền phối với mớ chỉ thêu hình thù gì đó trông thật nực . Thế nhưng đến mức đôi mắt sáng rực: "Đồ A Lạc thêu, ngàn vàng đổi."

Hắn còn , chỉ thích cái "sự xí độc nhất vô nhị" thêu.

Nhớ xa hơn nữa, giữa đống x.á.c c.h.ế.t nơi biên thùy năm . Ta đang thoi thóp mà mở miệng: "Cứu ngươi, một nghìn lượng."

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Hắn thở thều thào nhưng vẫn khẽ: "Sao mà... rẻ thế."

Sau đó bình phục, thực hiện lời hứa và đưa thêm một nghìn lượng nữa để về doanh trại y quan cho

Cho đến một đêm tập kích, lao chắn cho , lưng trúng tên nhưng vẫn liều c.h.ế.t đẩy lùi quân địch. Khoảnh khắc , chợt thấy một nghìn lượng bạc dường như chẳng còn quan trọng đến thế.

Giờ đây mới chợt tỉnh ngộ, tình yêu thật đáng sợ. Nó thể khiến một kẻ vốn chỉ yêu tiền, cam tâm tình nguyện dâng lên cả trái tim nóng bỏng, thậm chí còn cảm thấy đưa bấy nhiêu vẫn là đủ.

 

Khi rời khỏi biệt viện, xõa tung mái tóc, giật rách vạt áo. Dùng móng tay vạch lên cổ mấy vết đỏ ch.ót. Ta chân trần, điên cuồng lao về phía thư phòng.

Ta ngã nhào xuống bậc thềm đá, đầu gối ngay lập tức rướm m.á.u. Đám thị vệ dáng vẻ điên dại của cho khiếp sợ, nhất thời dám tiến lên. Cửa thư phòng mở toang, Tạ Tranh sải bước , y phục xộc xệch, rõ ràng là vẫn nghỉ ngơi.

Noãn Các ngay gần đó, chắc chắn là đang túc trực bên cạnh Mạnh Vãn Từ. Nhìn thấy , đồng t.ử co rụt , vội vàng tiến lên đỡ lấy:

"A Lạc! Sao nàng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoan-hon-tram-mqyi/3.html.]

"An Nhi ? An Nhi của !"

Ta nhào tới, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo , móng tay gần như khảm da thịt, nước mắt tuôn rơi như suối: "Vương gia... gặp ác mộng, mơ thấy An Nhi đầy m.á.u, gọi ..."

Ta ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên, diễn đến mức chính cũng tin là thật: "Thiếp cầu danh phận nữa, thật sự cầu nữa... Chàng cho gặp con bé , chỉ một thôi... ... Con bé từ nhỏ từng rời xa nửa bước..."

Hắn cúi đỡ , đáy mắt thoáng qua một tia áy náy, thở dài một tiếng: "A Lạc, quả đúng là con liền tâm. An Nhi hôm nay... con bé đột phát ác tật, thái y cũng cứu nổi."

Ta ngơ ngác , giống như hiểu những lời đó nghĩa là gì. Ta lắc đầu điên cuồng: "Không thể nào! Rõ ràng sáng nay con vẫn còn khỏe mạnh! Chàng lừa ... lừa !"

Ta túm lấy áo , từng lời như rỉ m.á.u: "Chàng lừa đến quân doanh, lừa theo về kinh, lừa sẽ cưới ... Bây giờ ngay cả đứa con mà cũng lừa mất !"

Ta buông tay , lảo đảo lùi phía , : "Tạ Tranh, chân tâm của ... rốt cuộc đáng giá mấy lượng bạc?"

Hắn mạnh bạo kéo lòng, vòng tay siết c.h.ặ.t đến nghẹt thở:

"A Lạc, nàng đừng như ... đây là một ngoài ý , chúng sẽ còn những đứa con khác..."

Ta run rẩy trong lòng , nước mắt thấm đẫm vạt áo . Một lúc lâu , khẽ đẩy , lẩm bẩm lặp lặp : "Thiếp gặp An Nhi... đưa con về nhà..."

Hắn cuối cùng cũng mủi lòng, sai đưa "thi thể" của con gái đến gian phòng bên cạnh. Cơ thể nhỏ bé phủ một lớp vải trắng, trong chiếc nôi trải gấm hoa, khuôn mặt tím tái. Ta lao đến ôm lấy con, áp mặt khuôn mặt lạnh lẽo của con bé, thành tiếng:

"An Nhi... An Nhi của ..."

Tạ Tranh mặt chỗ khác. Ngay khoảnh khắc xoay gọi chuẩn hậu sự, bế c.h.ặ.t đứa trẻ lao v.út khỏi cửa phòng.

"A Lạc!" Hắn đuổi theo.

Thế nhưng phía vang lên tiếng kêu đầy mừng rỡ của thị nữ: "Vương gia! Lâm tiểu thư mở mắt ! Cô đang tìm ngài!"

Bước chân khựng . Chỉ một khoảnh khắc do dự thôi, biến mất sâu trong màn đêm.

Tại bến tàu, gió biển mang theo vị mặn chát tạt mặt. Ta chui khoang thuyền chuẩn sẵn từ . Người lái thuyền đặt định ngay khi từ ngôi miếu hoang trở về gặp Tạ Tranh.

Sau khi chốt c.h.ặ.t cửa khoang, đầu ngón tay run rẩy đ.â.m kim châm tim con gái. Ba nông một sâu, nghịch chuyển Quy Tức châm.

"Khụ... Oa ——!!!"

 

Loading...