HOA TUYẾT TRONG CUNG CẤM - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:14:28
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

"

 

Ta đầu liếc một lượt, chọn lấy một chiếc trâm ngọc hình hoa lan: "Ta thích cái ."

 

Thấy chọn xong, Hoàng hậu nở nụ hài lòng, lên tiếng an ủi: "Chuyện của Đào Đào, bổn cung cũng đau lòng, nhưng bổn cung hẹp hòi, bao giờ để bụng chuyện cũ."

 

"Dẫu chỉ là một con mèo, nhưng bổn cung đó là vật mẫu Quý phi tặng nàng, bổn cung tự nhiên sẽ tra rõ chuyện , trả công đạo cho Quý phi."

 

Nghe những lời nàng , tay cầm chiếc trâm lan ngọc, đột nhiên hiểu tại nàng tìm đến .

 

Nàng đại khái là rằng những lời đồn đại trong cung đều sự thật, nàng hề động Đào Đào.

 

Cuối cùng, sự hiệu của Xảo Nhi, vẫn nhận lấy chiếc trâm đó tạ ơn.

 

Thực nàng sẽ tra xét , đến đây cũng chỉ là cho khác xem, để cho thiên hạ thấy rằng giữa chúng hề hiềm khích.

 

Ngay lúc Hoàng hậu định rời thì Tần Lễ tới.

 

Lúc đến, dáng vẻ vội vã, bước Hòa Húc Cung mà thở còn , vặn chạm mặt cùng Hoàng hậu đang chuẩn rời .

 

Ta thấy ánh mắt đảo qua đảo giữa và Hoàng hậu, vội vàng che giấu cảm xúc nơi đáy mắt.

 

Cuối cùng, ánh mắt dừng Hoàng hậu, tiến lên nắm lấy tay nàng , nụ phần gượng ép: "Hoàng hậu tới đây? Cũng với trẫm một tiếng."

 

Hoàng hậu mỉm ung dung, tự nhiên thoát khỏi bàn tay của Tần Lễ: "Thần chỉ tới thăm Quý phi thôi, Bệ hạ cần lo lắng."

 

Tần Lễ trầm mặc gật đầu, gì thêm, dắt tay Hoàng hậu rời khỏi Hòa Húc Cung, suốt cả quá trình thậm chí thèm thẳng lấy một .

 

Lòng chút buồn bã, nhưng phần ngưỡng mộ.

 

Tình cảm của bọn họ thật , dường như dù Hoàng hậu ở , cũng thể tìm thấy nàng đầu tiên.

 

Ta bất giác nghĩ, nếu gả cho Thượng thư ca ca là , nhất định cũng sẽ hạnh phúc như Hoàng hậu tỷ tỷ .

 

Khi tiết trời chớm đông, bắt đầu thấy nhớ nhà, nhớ tỷ tỷ, nhớ phụ và cả Thượng thư ca ca nữa.

 

Dẫu từ khi nhập cung đến nay bọn họ từng thăm , nhưng vẫn ngăn nỗi nhớ thương dành cho họ.

 

Ta với Xảo Nhi rằng về nhà xem thử, nhưng Xảo Nhi đều tìm đủ lý do để thoái thác.

 

Ta nghĩ, lẽ là họ về để dây dưa với Thượng thư ca ca nữa.

 

giờ là Quý phi của Tần Lễ , đương nhiên sẽ .

 

Ta chỉ là nhớ họ thôi, giống như nỗi lòng mong ngóng giữa những lâu ngày gặp.

 

Sau đó, trời càng ngày càng lạnh, thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, ngủ là ngủ cả ngày trời, thời gian tỉnh táo ít.

 

Ta cũng ngày càng nhớ phụ và tỷ tỷ, nhớ thuở nhỏ họ thường dắt bờ sông ngoại ô bắt cá mò tôm.

 

Trong ký ức, đó là những chuyện xa vời, nhưng đôi khi khiến cảm thấy như mới xảy ngày hôm qua.

 

Cuối cùng, thứ tám mươi tám đề nghị về nhà, Tần Lễ đồng ý.

 

Chuyện lạ lùng là còn sắp xếp thời gian để cùng .

 

06.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-tuyet-trong-cung-cam/chuong-4.html.]

Bước xuống xe ngựa, ngước đầu lên hai chữ "Từ Phủ" rành rành cánh cổng cao lớn, đột nhiên khựng .

 

"Đây nhà của ."

 

Ta cửa, thần sắc đột nhiên trở nên ngẩn ngơ.

 

Ta bỗng nhớ họ Từ, họ Thẩm, tên là Thẩm Tuệ.

 

An Nhu Truyện

"Tuế Tuế." Tần Lễ đột nhiên nắm lấy tay , giọng mang theo vẻ lo lắng cắt ngang dòng suy nghĩ của .

 

Ta đôi mắt thâm tình của , lắc đầu, trong lòng bỗng thấy hoang mang vô định.

 

Nhà của mất , đây nhà của .

 

Ta hất tay , đầu định chạy nhưng tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay.

 

Ta ngoảnh , liền va ánh mắt hung bạo của , lòng kinh hãi, lớn tiếng gọi Xảo Nhi cứu .

 

Xảo Nhi chỉ đó, cúi đầu, hề nhúc nhích.

 

Ta sợ hãi tột độ, ánh mắt cầu cứu đầy hoảng loạn lướt qua những xung quanh, bọn họ đều từ xa, cúi gầm mặt, dường như chẳng thấy gì hết.

 

Ta , bọn họ là cùng một phe.

 

Sức lực của lớn, căn bản thể vùng thoát, trong lúc kinh sợ, đột nhiên lộ vẻ mặt dữ tợn, một nhát kéo lòng, lạnh giọng cảnh cáo: "Nàng nhất nên ngoan ngoãn một chút, trẫm nàng thương!"

 

Khi câu , nghiến răng nghiến lợi, gân xanh trán nổi lên, siết c.h.ặ.t trong vòng tay.

 

Ta gần như cưỡng ép bế trong Từ phủ.

 

Hắn dễ dàng bế ngang lên, một chân đá văng cửa phòng, sải bước trong ném lên sập mềm.

 

Hắn phớt lờ sự vùng vẫy và gào thét của , áp xuống, chỉ cảm thấy mắt tối sầm, cả bóng dáng của bao trùm lấy.

 

Hắn dễ dàng khóa c.h.ặ.t hai tay đỉnh đầu, ngoài việc lóc, chẳng thể gì.

 

Nỗi sợ hãi từng tràn ngập tâm trí, tài nào kiểm soát cơ thể đang run rẩy của , định hét lên, nhưng âm thanh phát trở thành tiếng nấc nghẹn yếu ớt.

 

Hắn khống chế , thấy còn vùng vẫy nữa, mà cũng gì thêm, cũng chẳng lời nào, chỉ dùng một ánh mắt mà tài nào hiểu nổi để .

 

Lúc rời , giọng lạnh băng cảnh cáo: "Đây chính là nhà của nàng, đừng ý nghĩ kỳ quái gì, ngoan ngoãn ở đây, sáng sớm mai sẽ về cung."

 

Cánh cửa phòng đóng sầm , trong căn phòng tối tăm, chỉ còn cuộn tròn chiếc giường lớn.

 

Trong đêm sâu, thừa dịp lính canh đổi ca, lén lút trèo qua cửa sổ trốn ngoài.

 

Đến khi Tần Lễ phát hiện, một tới phố lớn.

 

Gió lạnh thấu xương xen lẫn những bông tuyết lả tả, tung hoành ngang dọc con phố một bóng .

 

Ta quấn c.h.ặ.t y phục , dẫm lên con phố tích một lớp tuyết mỏng, bước vô cùng gian nan.

 

Hết đến khác trượt ngã lên, thể dừng , những đó nhà của .

 

Ta thể để bọn họ bắt về.

 

Dẫu khoác áo ngoài dày cộp, tay chân vẫn đông cứng, mỗi thở hít dường như đều mang theo những mảnh băng sắc lẹm cổ họng.

 

Bốn bề một lớp tuyết dày bao phủ, trắng xóa một vùng.

 

 

Loading...