Hoa Thôn Khó Gả - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-01-22 17:28:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vừa bưng , tận tai .” Dương ma ma sợ nàng tin, vẻ mặt nghiêm túc .

Kỷ Đào cầm sách lên, : “Không .”

Kỷ Duy và Liễu thị đều là tinh ranh, bình thường lừa bọn họ hề dễ.

Quả nhiên, đầy một khắc , Triệu Tiền thị về, sắc mặt phần ngượng ngùng. Kỷ Đào liếc qua cửa sổ một cái thu hồi ánh mắt.

Liễu thị bước phòng, : “Đào nhi, mấy hôm nữa là Tết Nguyên Tiêu, con lên trấn dạo một vòng ?”

Ở nước Càn, Tết Nguyên Tiêu thực là ngày hiếm hoi thiếu nam thiếu nữ thể kết bạn cùng khác giới. Con gái nhà nông ít khi lên phố, còn con gái nhà quan hoặc phú hộ thường trưởng cùng.

Từ khi nhà họ Tiền rời , Liễu thị phần uể oải. Lúc thấy trong mắt bà ánh lên vẻ mong đợi, Kỷ Đào gật đầu: “Đi dạo chút cũng ạ.”

Liễu thị mỉm , thấy Kỷ Đào đang cầm sách, liền : “Con sách tiếp .”

Liễu thị giờ việc nhanh nhẹn. Kỷ Đào đồng ý trấn chơi Tết Nguyên Tiêu, ngày mười ba bà mang về một bộ y phục màu xanh nhạt. Màu xanh như sắc xuân, mặc lên càng tôn vẻ dịu dàng, thanh tú của thiếu nữ.

Liễu thị hài lòng. Kỷ Đào y phục xong, thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Tiếng Dương ma ma mở cửa vàn lên, nhanh tiếp tiếng bước chân .

“Cô nương, bên ngoài là Dương Đại Viễn, mời cô nương xem giúp.” Bà dừng một chút, bổ sung: “Trông vẻ gấp.”

Kỷ Đào dậy lấy hòm t.h.u.ố.c, tiện tay mở kiểm tra một lượt. Liễu thị thấy loạt thao tác của nàng, thở dài: “May mà con cần gả . Giống như con đó, nhà nào cho con ngày ngày chạy ngoài như thế…”

Kỷ Đào tới cửa, đầu : “Nương, đừng càm ràm nữa, con sẽ về ngay thôi ạ.”

Ngoài cửa quả nhiên là Dương Đại Viễn, vẻ mặt đầy lo lắng. Thấy Kỷ Đào , thở phào một : “Kỷ cô nương, mau theo xem giúp. Đại tẩu dạo cứ nôn ói liên tục, sắc mặt , ăn gì cũng , nuốt xuống nôn ngay…”

Kỷ Đào khựng bước, nhàn nhạt : “Những triệu chứng đều là bình thường, đến cũng giúp gì.”

Dương Đại Viễn thấy nàng nữa, càng thêm sốt ruột, thúc giục: “Cô nương là đại phu mà…”

Lúc Dương ma ma từ trong sân , hai lời liền nhận lấy hòm t.h.u.ố.c trong tay Kỷ Đào, : “Nhà các ngươi trẻ, rằng m.a.n.g t.h.a.i đều trải qua một thời gian như . Chuyện thấy nhiều , phần lớn đều , qua một thời gian là thôi.”

Dương ma ma với giọng nhẹ nhàng, mặt còn mang theo nụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-39.html.]

Dương Đại Viễn thấy , thở phào nhẹ nhõm.

Kỷ Đào xoay định về nhà, Dương Đại Viễn ngăn : “Kỷ cô nương, cô nương vẫn nên theo xem một chuyến. Nếu đúng như ma ma thì là nhất. Chỉ là đại tẩu thực sự nghiêm trọng, hai ba ngày nay ăn một chút cơm nào, uống nước cũng nôn, chúng đều nghi ngờ nàng ăn trúng thứ gì hợp bụng .”

“Được .” Kỷ Đào xoay theo hướng nhà họ Dương. Nhà họ Dương hiện nay ăn nên , đối với việc mời thầy t.h.u.ố.c cho Phùng Uyển Phù cũng chịu chi, thế nàng với bạc cũng thù oán gì nên cứ thôi.

Nghĩ một chút, nàng : “Ma ma cùng .”

Dương Đại Viễn từ chối. Dù chuyện Phùng Uyển Phù mang thai, Dương ma ma cũng là rõ.

Vừa rẽ qua một con đường nhỏ, chuẩn quẹo con đường dẫn đến nhà họ Dương, thì từ xa một nam t.ử áo xanh tới. Tuổi chừng mười tám mười chín, mày mắt thanh tú, khóe miệng cong, đuôi mắt hếch nhẹ. Dung mạo cũng coi như nho nhã, chỉ là bước chân hư phù, quầng mắt thâm đen, là hạng phóng túng quá độ.

Kỷ Đào liếc một cái thu hồi ánh mắt. Người nàng từng gặp, thể là thích nhà ai đó trong thôn Đào Nguyên.

Kỷ Đào quan tâm là ai, nhưng đối phương chịu buông tha. Khi mấy đến gần, nọ chắp tay thi lễ với nàng, cố tỏ phong thái công t.ử tao nhã, đáng tiếc giả vờ quá mức, ngược trông phần thể thống gì.

Dương Đại Viễn chút mất kiên nhẫn, nhưng tìm , mà là tìm Kỷ Đào, cũng chỉ đành nhịn, xem ý của Kỷ Đào.

“Tiểu sinh Tiền Tương Vũ, bái kiến cô nương.” Giọng khàn.

Âm thanh của khiến Kỷ Đào thấy dễ chịu, như thể trong cổ họng kẹt thứ gì đó, mang theo cảm giác khiến ho khan.

Kỷ Đào sắc mặt đổi, Dương ma ma tiến lên một bước: “Ngươi là ai?”

“Tiểu sinh hỏi đường, xin hỏi cô nương, nhà họ Kỷ thế nào?” Tiền Tương Vũ coi như thấy câu hỏi của Dương ma ma, vẫn cố chấp Kỷ Đào hỏi.

Kỷ Đào đầu, từ xa thấy cổng lớn nhà họ Kỷ, , hỏi: “Ngươi là thích nhà họ Kỷ ?”

Tiền Tương Vũ dường như cảm nhận sự lạnh nhạt trong lời nàng, : “Bây giờ thì , thì chắc.”

Sắc mặt Dương ma ma khó coi. Kỷ Đào gật đầu, : “Ồ, nhà họ Kỷ chỉ một nữ nhi, ngươi là…”

Tiền Tương Vũ lộ nụ hiểu ngầm, mặt còn mang theo vẻ phiền não giả tạo, nhíu mày : “Gia tỷ đối với hôn sự của quá mức để tâm, cũng tiện trái ý nàng, chỉ là cho lệ mà thôi.”

 

 

Loading...