Sắc mặt Tiền thị khẽ biến, nhưng dám thêm. Hồ thị , ánh mắt lóe lên, gương mặt vốn giận dữ càng thêm phần tức tối, da thịt : “Đa tạ tiếp đãi. Chỉ là trong nhà việc nhiều trở về gấp, hôm nay xin cáo từ.”
Nói xong, bà Tiền Tiến đang bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ cam tâm Kỷ Đào, giọng nhạt : “A Tiến, cảm ơn thẩm con tiếp đãi về.”
Hồ thị dậy , Phương thị theo sát phía , cha Tiền Tiến lặng lẽ bước theo. Mắt thấy ba đến cửa, thì vẫn luôn trầm mặc ở cửa, Lâm Thiên Dược, bỗng bật mở miệng. Giọng trong trẻo, mang theo chút chua chát của kẻ sách:
“Không ngờ hôm nay dịp tận mắt chứng kiến cảnh tẩu t.ử dẫn nhà đẻ đến ức h.i.ế.p tiểu cô. Trước cứ tưởng đó chỉ là chuyện trong thoại bản bịa mà thôi.”
“Chuyện liên quan gì tới ngươi?” Hồ thị đúng lúc ngang qua , đ.á.n.h giá Lâm Thiên Dược một lượt từ xuống , ánh mắt đầy khinh thường, lạnh .
“Quả thật liên quan tới .” Lâm Thiên Dược nhanh chậm đáp, “Chỉ là gì cũng là chứng kiến. Sau nếu ai tò mò hỏi đến, cũng thể rành mạch mà rõ ràng.”
Hồ thị hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng dây dưa với Lâm Thiên Dược nữa, trực tiếp bước khỏi cửa.
Cuộc đấu khẩu nơi cửa, trong nhà đều rõ.
Thấy bóng dáng mấy Hồ thị khuất hẳn, Tiền thị Tiền Tiến, vẻ mặt đầy hối hận lẫn hiểu, sang Liễu thị :
“Cô nó , Á Tiến thật sự là đứa trẻ tệ, cũng thấy đấy, nó để tâm đến Đào nhi. Nếu hôn sự mà thành, ngày Đào nhi nhất định sẽ dễ chịu hơn nhiều. Hay là… suy nghĩ một chút? Ta cũng sẽ về khuyên nhủ đại tẩu thêm nữa?”
Liễu thị dường như thất vọng đến cùng cực, mặt Tiền thị, ý cự tuyệt quá rõ ràng.
“Thẩm , xin thẩm cho con thêm một cơ hội. Bên nương con, để con ạ.” Tiền Tiến đột ngột lên tiếng, giọng nghiêm túc.
Liễu thị tựa như thấy.
“Đại cữu mẫu, cần .” Kỷ Đào nhàn nhạt , “Mấy ngày đa tạ nhọc lòng. Sau cứ nghỉ ngơi cho . À , biểu tỷ Hương Hương sắp xuất giá, vẫn nên lo chuẩn đồ cưới cho tỷ thì hơn ạ.”
Nhắc đến Liễu Hương Hương, Tiền thị vô cùng hài lòng, mày mắt gần như bay lên, ngoài miệng thì vẫn khiêm tốn: “Của hồi môn thôi mà, Hương Hương tự lo . Con cũng là một trong hai cô nương duy nhất ở đời của nhà họ Liễu , hôn sự của con cũng quan trọng như .”
“Đào nhi, A Tiến thật sự tệ.” Tiền thị tận tình khuyên nhủ, “Ta về sẽ khuyên thẩm con. Hôn nhân là chuyện kết giao hai họ, là đại sự cả đời, thể sơ suất. Không thể vì nhất thời tức giận mà bỏ lỡ lương duyên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-35.html.]
Trong phòng yên lặng như tờ. Chỉ ánh mắt Tiền Tiến ngày càng sáng lên, bầu khí dần trở nên ngưng trệ, cùng với giọng khuyên nhủ dồn dập của Tiền thị.
“Những chuyện đều thể từ từ bàn bạc mà đúng ?” Tiền thị liếc Tiền Tiến một cái, lén kéo một cái.
Tiền Tiến vội vàng gật đầu: “ . Kỷ thúc, nương con gì thì đó cũng chỉ là ý của bà. Con nhất định sẽ đối xử với Đào nhi. Hai nuôi dưỡng Đào nhi dễ dàng, hãy để con nàng hiếu kính hai vị.”
“Nghe thì đấy, ngươi tỏ thái độ?” Lâm Thiên Dược lạnh lùng lên tiếng.
Sắc mặt Tiền Tiến trầm xuống, sang Lâm Thiên Dược đang ung dung xem trò vui ở cửa, nhàn nhạt : “Vị công t.ử , hình như liên quan đến ngươi?”
“Nếu lầm, công t.ử là sách?” Sắc mặt Tiền Tiến càng khó coi, “Đây đều là việc riêng của khác, chẳng lẽ ngươi lễ nghĩa ‘phi lễ vật thính’ ?”
Lâm Thiên Dược lộ vẻ kinh ngạc, liếc sắc mặt khó coi của Kỷ Duy, : “Vị tiểu , ngươi cũng đấy. Kỷ cô nương thường xuyên giúp mẫu xem bệnh, thương nhà nghèo, vẫn luôn lấy bạc.”
“Các ở đây ức h.i.ế.p nhà Kỷ thúc. Không đến ân tình Kỷ cô nương đối với nhà , chỉ riêng việc Kỷ thúc là trưởng thôn, cũng thể để bắt nạt như . Ta đương nhiên ‘phi lễ vật thị, phi lễ vật thính’, nhưng nếu , các ức h.i.ế.p đến mức ?”
Tiền Tiến phục, cao giọng: “Chúng chỉ là…”
Lâm Thiên Dược khoát tay, cắt ngang lời : “Bất luận vì nguyên do gì, Kỷ cô nương rõ là mời khách về . Các vẫn còn dây dưa dứt, chẳng là ỷ Kỷ gia , tiện đuổi khách ? Ngươi tin , chỉ cần bước ngoài cửa hô lớn một tiếng, cả thôn Đào Nguyên sẽ lập tức kéo đến đông đủ…”
Sắc mặt Tiền Tiến càng thêm bất mãn.
Tiền thị vội kéo một cái, rõ ràng cũng dây dưa với Lâm Thiên Dược. Bà sang Kỷ Duy, nở nụ lấy lòng: “Tiểu thúc , đều là chuyện trong nhà chúng cả đừng nên phiền đến trong thôn, đúng ? Dù ngươi thật sự thích đại ca đại tẩu , nhưng cũng chỉ A Tiến và Đào nhi ở thôn Đào Nguyên, một năm cùng lắm cũng chỉ gặp một hai . Nếu Đào nhi thích thì cũng thể qua bên , giống như ngươi bây giờ …”
Kỷ Duy đầu , căn bản bà . Liễu thị dường như quá đỗi đau lòng, những lời xong bắt đầu rơi lệ.
Kỷ Đào thấy , nghiêm giọng : “Không cần thêm nữa. Mời các vị về cho.”