Hoa Thôn Khó Gả - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-01-21 17:16:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-01-21 17:16:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Bà mối phúc phần sốt ruột. Dương Đại Viễn chắn ngang cửa, bà nhất thời cũng ngoài .
Đưa mắt , cuối cùng vẫn là Dương Đại Viễn lên tiếng :
“Phù nhi, qua hôm nay, nàng sẽ là đại tẩu của . Nàng… hối hận ?”
Một câu mà hàm ý quá nhiều, cũng đầy mơ hồ. Trong phòng đa phần đều là phụ nhân trong thôn, liền rì rầm bàn tán. Kỷ Đào ở phía cùng, vẫn rõ bọn họ xì xào rằng năm xưa giữa Phùng Uyển Phù và Dương Đại Viễn vốn chẳng hề đơn giản.
Giữa những tiếng nghị luận khe khẽ , giọng dịu dàng của Phùng Uyển Phù vang lên từ khăn voan:
“Năm lưu lạc nhiều nơi, trôi dạt đến thôn Đào Nguyên, là Dương gia dốc hết sức trong nhà cứu giúp . Cả nhà các đều là ân nhân của . Ta tự nguyện ở để báo đáp ân tình . Nói cũng buồn , thật chán ghét những điều bẩn thỉu trong các đại gia tộc từ lâu. Cuộc sống ở Đào Nguyên thôn giản dị, hương chất phác, hơn nữa… Đại Thành ca đối với cũng một lòng một , gả cho , hối hận.”
“Phù nhi, nàng yên tâm, sẽ đối xử với nàng cả đời.”
Dương Đại Thành ở cửa từ lúc nào, vẻ mặt cảm động, thâm tình .
Dương Đại Viễn bên cạnh, sắc mặt nửa vui nửa buồn, nhưng chỉ trong chớp mắt thu , nghiêm giọng :
“Được, đây mới là đại tẩu của . Đại ca từ nhỏ nuôi dưỡng và tam , những gian khổ trong đó chúng đều hiểu rõ. Hôm nay đại ca thành , chỉ hỏi tân nương một câu, thật lòng si tâm, hối hận mà gả cho đại ca … Phù nhi quả nhiên khiến thất vọng.”
Nói xong, cất cao giọng hướng về phía :
“Từ hôm nay trở , Phù nhi chính là đại tẩu của . Ta sẽ kính trọng nàng như kính trọng đại ca. Chúng là một nhà. Những chuyện xảy mấy ngày , tin rằng phần lớn ở đây đều . Ta, Dương Đại Viễn, chính là như , ai dám bắt nạt nhà của , nhất định sẽ trả gấp bội.”
Hiện trường lập tức yên tĩnh.
Dương Đại Viễn lời với vẻ chân thành, đều cho rằng những lời đồn đó hẳn là do kẻ cố ý tung . Dương Đại Thành và Phùng Uyển Phù rõ ràng là trong sạch, việc bênh vực cũng chỉ vì tình nghĩa một nhà mà thôi.
Bà mối vội vàng :“Mau mau đại lễ , hôm nay là ngày đại hỉ, lỡ mất giờ lành thì .”
Dương Đại Thành ha hả tiến lên, một tay bế ngang Phùng Uyển Phù. Giữa những tiếng reo hò thiện ý của , lớn về chính phòng lễ bái đường.
Hỉ sự của Dương gia tổ chức vô cùng náo nhiệt, chịu chi tiếc tiền. Mâm cỗ cưới trong thôn Đào Nguyên quả thực là hạng nhất, gà, vịt, cá, thịt đầy đủ, kẹo cưới, lạc rang thiếu, khiến đám trẻ con vui mừng khôn xiết. Không khí náo nhiệt, lời chúc tưng bừng, so với phú hộ trong trấn, thậm chí ở huyện cũng kém là bao.
Ngay cả trưởng trấn cũng đích đến chúc mừng. Kỷ Đào từ xa trông thấy, trong lòng hiểu rõ. Trong nguyên tác cũng , trưởng trấn của trấn Cổ Kỳ tình cờ quen Dương Đại Thành, coi trọng , thêm khâm phục sự rộng rãi, khí chất của Phùng Uyển Phù, về giúp đỡ hai ít, xem như là quý nhân của họ.
Sau bữa tiệc, Liễu thị ở Dương gia phụ giúp thu dọn. Kỷ Đào dứt khoát về nhà , nàng vốn thích những nơi ồn ào náo nhiệt như .
Vừa tới cửa nhà họ Kỷ, thấy Lâm Thiên Dược vẻ mặt lo lắng mở cửa bước . Vừa trông thấy Kỷ Đào, liền :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-thon-kho-ga/chuong-30.html.]
“Đào nhi, mau xem mẫu giúp với!”
Trong giọng tràn đầy lo âu và hoảng hốt.
Nghe , Kỷ Đào phần kinh ngạc. Trong ấn tượng của nàng, Lâm Thiên Dược xưa nay luôn là thư sinh nho nhã, điềm đạm, từng thấy dáng vẻ như thế . Nàng vội theo phòng của Điền thị.
Trong căn phòng tối, Điền thị nhắm c.h.ặ.t hai mắt giường, nét mặt bình thản, môi mím c.h.ặ.t. Tấm chăn sẫm màu càng gương mặt bà trông trắng bệch.
“Thẩm ?” Kỷ Đào thuận miệng hỏi.
Lâm Thiên Dược tiến gần giường, nhẹ nhàng vén chăn lên một chút. Kỷ Đào liền thấy cổ Điền thị những vết đỏ ch.ói mắt, kéo dài gáy, to bằng ngón tay, liền là…
Nàng đưa tay thăm thở của Điền thị, tuy yếu nhưng vẫn còn, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ta lấy hòm t.h.u.ố.c.” Kỷ Đào dậy.
Lâm Thiên Dược ngoài, chỉ để một câu lơ lửng trong trung: “Để .”
Không bao lâu , Lâm Thiên Dược trở . Kỷ Đào nhận lấy hòm t.h.u.ố.c, mở , lấy một lọ t.h.u.ố.c mỡ bôi lên những chỗ sưng đỏ cổ Điền thị, sang bàn phối t.h.u.ố.c, :
“Thẩm phát hiện kịp thời, hẳn là còn nguy hiểm. Huynh sắc t.h.u.ố.c cho thẩm uống, đợi tỉnh là thôi.”
Lâm Thiên Dược liên tục đáp lời. Kỷ Đào thu dọn hòm t.h.u.ố.c, cuối cùng vẫn nhịn mà :
“Thẩm thế rõ ràng là trong lòng khúc mắc. Nếu chịu khuây giải, cứu , chắc sẽ kịp.”
Lâm Thiên Dược bên giường, , thật lâu đáp.
Kỷ Đào cũng thấy quá, dù nàng và nhà họ Lâm cũng quá thiết. Vì thế nàng đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng, định rời .
“Cảm ơn .” Lâm Thiên Dược bỗng lên tiếng.
Bước chân Kỷ Đào khựng : “Không gì.”
“Muội… sắp định ?” Trước khi Kỷ Đào khỏi cửa, Lâm Thiên Dược hỏi.
Kỷ Đào ngạc nhiên, ngờ ít ngoài như cũng , liền hỏi : “Huynh ai gì ?”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.