Thông báo
🔥[SỰ KIỆN ĐẶC BIỆT] CHÀO HÈ – NHÂN ĐÔI GIẢI THƯỞNG ĐUA TOP 🔥 Xem chi tiết

Hóa Ra Thần Tượng Tôi Thích Cũng Thích Tôi - Chương 129: Hóa Ra Thần Tượng Tôi Thích Cũng Thích Tôi

Cập nhật lúc: 2025-07-04 02:26:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qXel6Vjon

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

**

Hội sở cách biệt thự một đoạn khá xa.

Dù Cố Húc lái nhanh tới đâu thì về đến nhà cũng là chuyện của nửa tiếng sau. Lúc này, trời đã tối hẳn. Anh tắt máy xuống xe thì thấy một con xe BMW mini màu trắng dừng ngay phía sau. Sợ cô chờ lâu, anh vội cầm theo áo khoác để đi sang chỗ xe kia. Nhưng đúng lúc cửa xe đóng lại thì trong sân vang lên tiếng gọi: “Cố Húc.”

Giọng nói nghe nhẹ nhàng, đáng yêu, âm cuối câu dường như hơi run lên, có vẻ do đứng chờ trong gió lạnh quá lâu nên âm thanh bị đông lạnh tới run rẩy.

Cố Húc dừng bước, quay đầu nhìn vào trong sân nhà mình. Chỗ bậc cầu thang có bóng hình một người.

Nguyễn Tinh Trầm mặc chiếc áo khoác lông vũ màu trắng ngồi chờ ở bậc cầu thang thứ ba. Ánh đèn bật ban đêm hắt lên người cô, soi sáng khuôn mặt nhỏ bị gió thổi lạnh tới trắng bệch. Tay cô ôm một cái hộp gì đó. Thấy anh đi qua, gương mặt tái nhợt ấy nở nụ cười tươi rói.

Bỗng dưng, tim anh bị bóp nghẹt.

Thậm chí không chờ Cố Húc phản ứng lại, chân anh đã tự động bước về phía cô.

Đến trước mặt, Cố Húc bắt lấy cánh tay người đang cười, thấp giọng nói: “Không phải anh bảo em chờ trong xe sao?” Vừa nói anh vừa đưa tay cảm nhận thử nhiệt độ trên mặt cô. Lạnh như băng, chẳng có chút hơi ấm nào. Sắc mặt anh càng lúc càng khó coi, mày nhíu chặt.

“Em chờ ở bên ngoài bao lâu rồi?”

Hỏi xong, không chờ Nguyễn Tinh Trầm trả lời anh đã ôm cả người cô vào trong lòng rồi kéo cô vào nhà.

Dáng vẻ Cố Húc khiến Nguyễn Tinh Trầm không dám lên tiếng.

Cô rất ít khi thấy Cố Húc như vậy.

Để mặc người đàn ông kéo cô vào phòng, mở đèn, bật lò sưởi… Ở bên ngoài đợi khá lâu nên cô không thấy lạnh lắm, chắc do c.h.ế.t lặng rồi.

Giờ bỗng được đón một luồng gió ấm áp, cô hắt xì mạnh một cái.

Vừa hắt xì xong, Nguyễn Tinh Trầm để ý sắc mặt người đàn ông bên cạnh trông càng khó coi hơn. Sợ anh tức giận, cô vội vàng che miệng lẫn mũi lại, chỉ để lộ đôi mắt nhìn anh.

Cặp mắt long lanh nước của cô chớp chớp liên hồi, mặc ai nhìn vào cũng bị dập tắt lửa giận.

Tuy trong lòng Cố Húc vẫn trách mắng cô gái nhỏ vì cô không nghe lời mình, đợi bên ngoài đón gió lạnh, vẫn muốn “cẩn thận dạy dỗ” lại ai đó nhưng biểu cảm của cô khiến lòng anh mềm nhũn. Anh không dạy dỗ cô ngay tại chỗ mà cúi người lấy dép cho cô đổi, treo áo mình đang cầm trong tay lên giá treo đồ, nói: “Em ra sofa ngồi trước đi, anh đi lấy cho em cốc nước.”

Dứt câu, anh xoay người đi vào phòng bếp.

Nguyễn Tinh Trầm thấy anh đi xa rồi mới dám buông tay.

Phòng bếp cách đây hơi xa. Cô nhìn theo đến tận khi Cố Húc vào bếp mới thu hồi tầm mắt. Sau đó, cô cúi đầu ngắm đôi dép mình đi. Vẫn là đôi dép lông dê cô từng đi, nãy còn được đặt cạnh dép của Cố Húc.

Không hiểu sao, lòng cô có chút vui vẻ. Nhìn qua hộp trong tay, phần lớn vui vẻ lại hóa thành khẩn trương… Liệu Cố Húc có thích món quà này không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-ra-than-tuong-toi-thich-cung-thich-toi/chuong-129-hoa-ra-than-tuong-toi-thich-cung-thich-toi.html.]

Chắc… sẽ thích nhỉ.

“Meo…” Không biết Bình An đã đi qua đây lúc nào, đang vây quanh lấy cô ngửi. Ngửi một lúc nó ngừng lại trước mặt cô, ngẩng đầu nhìn.

Thấy cô nhìn lại.

Nó dùng “cục thịt nhỏ” mềm mại của mình quặp lấy chiếc dép lông dê của cô, kêu meo meo không ngừng.

Mê Truyện Dịch

Nguyễn Tinh Trầm khom lưng ôm nó vào lòng, vừa xoa bụng nhỏ vừa nói: “Tiểu Bình An, em có nhớ chị…”

Hai chữ “chị gái” chưa nói xong, cô bỗng nhiên nhớ tới lời Cố Húc từng nói.

Mặt đỏ lựng.

Cái tay đang xoa bụng nhỏ cũng khựng lại.

Cố Húc cầm cốc nước đi ra thấy cô đứng nguyên tại chỗ ôm Bình An, cúi đầu không biết nghĩ gì, nói: “Còn không lại đây?”

Anh vẫn tức nên nghe giọng hơi cục cằn.

Trời lạnh thế mà cô lại không sợ rét. Nếu anh về muộn thêm chút nữa, chẳng biết cô sẽ đứng đó bao lâu.

Nghĩ vậy, mày kiếm nhíu lại.

Thật ra, Nguyễn Tinh Trầm rất ít khi thấy Cố Húc nói chuyện bằng giọng điệu cục cằn. Bình thường, anh khá lạnh lùng với người khác, còn với cô lại đặc biệt bao dung.

Nhưng cô không hề sợ hãi, thậm chí còn thấy lòng mềm mại.

Bởi cô biết vì sao Cố Húc tức giận. Thật ra, cô chờ bên ngoài không lâu lắm, chừng năm sáu phút thôi.

Lúc đầu, cô cũng định ngồi trong xe chờ nhưng tim đập thình thịch quá mãnh liệt nên muốn mượn chút gió lạnh để bình phục cảm xúc. Vì vậy, cô xuống xe.

Chỉ là cô không ngờ…

Cố Húc sẽ tức giận như thế.

Cô ôm Bình An đến sofa, ngồi đối mặt với Cố Húc, không nói chuyện ngay mà cầm lấy cốc nước, nhẹ nhàng nói tiếng: “Cảm ơn.” Xong, cô bắt đầu uống nước.

Nước ấm vừa đủ.

Cô đứng bên ngoài hứng gió lạnh một lúc, miệng lưỡi khô đắng, uống gần nửa cốc nước mới thấy môi mềm mại hơn.

Bình An đang nằm trong lòng cô chẳng biết nhảy sang đùi Cố Húc từ khi nào, quà cô đặt cạnh chân. Nguyễn Tinh Trầm siết chặt cái cốc, cảm xúc khẩn trương vốn tan biến quay về.

Loading...