Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-03-26 08:22:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phảng phất như thể thuộc về sự khống chế của .”
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch nỗ lực mấy , nắm đ-ấm vẫn dừng giữa trung, kinh ngạc chằm chằm nắm đ-ấm của .
Thân thể của ... tại ?!
“Quả nhiên.”
Tiểu Gà Trọc thấy cảnh , lộ vẻ hiểu rõ.
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch t.ử t.ử :
“Có ngươi cái gì ?
Là ngươi?
Hay là Hồng Nguyệt Quang?
Trong các ngươi nhất định hạ độc, hạ chú cho , thao túng thể , đúng ?!
Ha!
Ta ngay, các ngươi đều thứ lành gì!”
“Đều khi nhập ma sẽ trở nên ngu ngốc, vốn tưởng rằng Hắc Trùng T.ử còn chỗ nào để ngu ngốc hơn nữa, ngờ tới, cư nhiên vẫn còn.”
Tiểu Gà Trọc lời , chỉ sâu đối phương một cái, mới :
“Ngươi vẫn phát hiện ?
Ngươi của hiện tại, giống hệt như những tu sĩ đang đấu tranh với tâm ma .”
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch cau mày:
“Ý gì?”
Tiểu Gà Trọc :
“Thử đổi vị trí suy nghĩ một chút, nếu là tu sĩ tâm ma quấn , bản năng của sẽ chống chọi với ý thức tâm ma vặn vẹo, tranh giành quyền kiểm soát thể, mà ngươi —— ngươi chính là cái ý thức tâm ma vặn vẹo , nhưng bản năng của ngươi vẫn ma khí ô nhiễm, vẫn giữ sự thuần khiết, đang tranh đoạt quyền kiểm soát thể với ngươi.”
Nói đơn giản là Tiểu Hắc Trùng phản nghịch chỉ một bộ phận ý thức đọa ma, phần ý thức còn mặc dù chiếm quyền kiểm soát thể nhưng vẫn đang phản kháng, nguyện ý khuất phục bộ phận ý thức đọa ma !
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch vẫn còn cứu !
Tiểu Gà Trọc nhếch môi:
“Ta cược bản năng của ngươi sẽ chiến thắng.”
Giọng điệu Tiểu Hắc Trùng phản nghịch âm trầm:
“Kẻ nhập ma, tuyệt đối khả năng nghịch chuyển!
Ngươi thật sự cho rằng món cơm của Hồng Nguyệt Quang thần kỳ đến mức khiến nghịch chuyển ?”
“Vậy ?”
Tiểu Gà Trọc bỗng :
“Sủi cảo chín .”
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch lập tức nhặt bát đũa đất lên, bắt đầu vớt sủi cảo trong nồi.
Tiểu Gà Trọc mỉm đ-ánh một cái Thanh Trần Thuật lên bộ bát đũa bẩn thỉu:
“...”
Thật sự là nổi.
Hai tay Tiểu Hắc Trùng phản nghịch ngừng vớt sủi cảo, đôi mắt t.ử t.ử trừng Tiểu Gà Trọc, sự trào phúng trong mắt đối phương, nghiến răng nghiến lợi :
“Đừng tưởng như là thể dễ dàng chiến thắng !”
Tiểu Gà Trọc giữ nụ :
“Trước khi ăn sủi cảo nhớ thổi cho nguội, nếu còn giống như nãy ăn hình thù gì thì đừng hòng ăn sủi cảo nấu.”
“Ta ăn thế nào liên quan gì đến ngươi!...
Phù phù phù!”
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch gào xong, sủi cảo đưa tới bên miệng, cư nhiên tự giác mà bắt đầu thổi khí.
Hắn trợn to mắt, mặt đỏ bừng:
“Đáng ch-ết!...
Phù phù!
Sao thể...
Phù phù!
Sao thể chuyện mất mặt như !...
Phù phù phù!
Oàm!”
Đem cái sủi cảo nguội một chút nhét miệng.
Nhân thịt heo cải thảo!
Hương vị kinh điển!
Oa!
“Sủi cảo, thơm thơm!”
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch kìm lòng mà cảm thán, “Tiểu Hồng, giỏi giỏi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-giai-van-den-su-muoi-cam-trum-nghia-dia-than-tien/chuong-83.html.]
Ngữ khí còn âm lãnh mờ mịt như lúc , mà mang theo sự khai lãng rực rỡ như ánh mặt trời.
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch:
“...”
Tiểu Gà Trọc ở phía đối diện thấy, khi Tiểu Hắc Trùng phản nghịch câu , hắc khí trong mắt rút như thủy triều, trở nên đen trắng rõ ràng.
Chỉ là mắt trái vẫn một mảnh đen kịt như cũ, con ngươi dựng màu vàng giãn , tràn đầy sự thể tin nổi.
“Nhập ma... thật sự nghịch chuyển .”
Mặc dù dự liệu từ , nhưng khi chuyện xảy mắt, Tiểu Gà Trọc vẫn chút xuất thần.
Tuy nhiên, lời Tiểu Gà Trọc dứt, con mắt đen trắng rõ ràng của Tiểu Hắc Trùng phản nghịch một nữa bóng tối bao phủ.
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch lạnh lùng lặp lời lúc :
“Kẻ nhập ma, tuyệt đối khả năng nghịch chuyển!”
Chỉ là, ngữ khí của còn kiên định như nữa.
Sự biến hóa trong khoảnh khắc khiến sinh nỗi sợ hãi.
Tiểu Gà Trọc thấy khôi phục bộ dáng nhưng hề thất vọng, chỉ sâu một cái:
“Ngươi uống phần sữa của , ăn phần sủi cảo của , nhớ trả tiền cơm cho Hồng Nguyệt Quang.”
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch phản bác:
“Dựa cái gì?!
Khu khu phàm nhân, ả xứng ?!”
Tuy nhiên, nhạo Kỷ Thanh Trú xong, mắt trở nên đen trắng rõ ràng, trong miệng hô lớn:
“Không Tiểu Hồng như !
Tiểu Hồng và là thiên hạ nhất !
Không ở lưng bạn bè như !”
Dứt lời, mắt bóng tối bao phủ, Tiểu Hắc Trùng phản nghịch phảng phất như tâm thần phân liệt, túm lấy vạt áo của , gầm thét:
“Bị thần kinh !
Ngươi bạn với phàm nhân?
Cái gì mà thiên hạ nhất , chẳng qua là ngươi đơn phương tình nguyện thôi!
Ả mới thèm thiên hạ nhất với ngươi!
Ả chẳng qua là đang dỗ dành ngươi thôi!”
Nói xong, giống như để chứng minh lời , Tiểu Hắc Trùng phản nghịch mở nhóm chat , gửi tin nhắn:
“Tiểu Hồng, ngươi thể trả linh châu và gậy xối nước cho ?”
Hồng Nguyệt Quang , mỗi lời êm tai chẳng qua là lấy chỗ từ tay thôi!
Nếu đòi những thứ đó, Hồng Nguyệt Quang tuyệt đối sẽ lộ bộ mặt xí thật sự!
“Đinh đông.”
Kỷ Thanh Trú trả lời ngay lập tức:
“Bây giờ ?”
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch thấy tin nhắn , khóe miệng nhếch lên một nụ trào phúng, tự lẩm bẩm:
“Nhìn , ả lời với ngươi chỉ là kiếm chỗ từ ngươi thôi, thực sự bảo ả trả là ả bắt đầu do dự ngay!”
Lúc lời , mắt hề biến hóa.
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch càng thêm đắc ý, gửi tin nhắn trong nhóm chat:
“, bây giờ, ?”
Hừ, phàm nhân tham lam, khẳng định là nguyện ý ?
“Đinh đông.”
“Hồng Nguyệt Quang” gửi một phong bao lì xì.
Kỷ Thanh Trú:
“Đây là gậy xối nước, linh châu luyện hóa, trả cho ngươi cần xóa bỏ ấn ký của , bây giờ bên cạnh đang , ngươi đợi một chút, tìm nơi kín đáo sẽ lấy linh châu trả cho ngươi.”
Nàng trả lời tin nhắn nhanh.
Nhanh đến mức mắt đều thể nàng đối với những chân bảo quý hiếm cư nhiên một chút lưu luyến nào.
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch trợn mắt:
“Ngươi dối ——”
Tuy nhiên, lời còn dứt, mắt của trở nên đen trắng rõ ràng, hướng về phía nhóm chat gào thét:
“Không !
Tiểu Hồng trả linh châu cho !
Đó đều là tặng cho ngươi mà!
Ngươi trả cho !
Chúng là thiên hạ nhất !
Đồ tặng ngươi, ngươi trả !”