Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-26 08:22:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hồng Nguyệt Quang” gửi một phong bao lì xì độc quyền.

 

“Đinh đông.”

 

Hồng Nguyệt Quang:

 

“Vừa nãy quên đưa cho , đây là sữa, vị khá ngon, cho các ngươi loại đường.”

 

Tiểu Gà Trọc lập tức nhận lấy phần lì xì độc quyền của , trong tay liền xuất hiện một bầu sữa lớn.

 

“Ngươi thần kinh ?”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch ngờ tới đối phương đang đ-ánh nh-au với mà cư nhiên còn tâm trạng nhận lì xì của Hồng Nguyệt Quang phát?

 

Tiểu Gà Trọc thừa dịp lúc đang ngẩn , một tay bóp lấy mặt , đem vòi ấm chọc thẳng miệng , kế tiếp “ừng ực ừng ực” bắt đầu đổ sữa cho Tiểu Hắc Trùng phản nghịch.

 

“Lý tưởng của , chỉ là mỗi ngày ăn uống no nê phơi nắng, bình an vượt qua mỗi ngày!”

 

Tiểu Gà Trọc gắt gao ấn trụ Tiểu Hắc Trùng phản nghịch, cho cơ hội phản kháng, giọng điệu đặc biệt nghiêm túc:

 

“Bớt lấy những tư tưởng loạn thất bát tao của ngươi vặn vẹo !”

 

“Ngươi...

 

ưm ưm ưm!!”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch thật sự gào lên:

 

“Ngươi bệnh thần kinh !

 

Làm gì yêu quái nào đang đ-ánh nh-au đổ sữa cho đối thủ?!”

 

Tuy nhiên, vòi ấm chọc tận họng , sữa cứ thế “ừng ực ừng ực” đổ miệng, căn bản nên lời.

 

Càng mấu chốt hơn là ——

 

“Ực...

 

ực...”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch vốn định tung một cước đ-á văng Tiểu Gà Trọc để giành thế chủ động, thế nhưng ngay khoảnh khắc sữa tràn miệng, thể cư nhiên chịu khống chế, phảng phất như bản năng, bắt đầu “ừng ực ừng ực” uống sữa!

 

Thần kinh!

 

Thần kinh!

 

Ngay cả chính cũng thần kinh ?!

 

Ta còn đang đ-ánh nh-au mà!

 

Tại bắt đầu uống sữa ?!

 

Thân thể của , ngươi tranh thủ chút khí phách chứ!!!

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch vươn tay gạt cái ấm sữa đang dí sát mặt .

 

Thế nhưng tay chạm ấm sữa, liền theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy nó, giống như sợ ấm sữa bay mất , ôm lấy nó mà uống lớn “ừng ực ừng ực”!

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch:

 

“???”

 

A cái !

 

Không !

 

Ta là vứt nó mà!

 

Ta ôm nó uống !

 

Thân thể của ... thể của ?!

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch cảm thấy trúng tà .

 

chính là ma!

 

Là tà!

 

Làm gì đạo lý thiên ma trúng tà cơ chứ?!

 

“Ực...

 

ực...

 

ợ.”

 

Uống cạn giọt sữa cuối cùng, Tiểu Hắc Trùng phản nghịch thỏa mãn nấc lên một tiếng.

 

Khi nhận gì, mặt lập tức lộ biểu tình dại .

 

“...

 

Ha!”

 

Tiểu Gà Trọc rút ấm sữa , dậy xuống , “Còn lý tưởng của là đọa ma, rõ ràng chính là một kẻ ham ăn!”

 

“...

 

Không thể nào!

 

Chuyện thể nào!”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch hồi thần, giọng của thêm mấy phần run rẩy:

 

“Nhất định là Hồng Nguyệt Quang , ả hạ độc trong sữa!

 

Loại độc khiến thể tự khống chế!”

 

Hắn tin!

 

Hắn chính là thiên ma!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-giai-van-den-su-muoi-cam-trum-nghia-dia-than-tien/chuong-82.html.]

 

Sao thể khu khu sữa dụ dỗ?

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch nhấn mở nhóm chat, đem Hồng Nguyệt Quang hạ độc mắng cho một trận tơi bời.

 

Tuy nhiên, mở nhóm chat , tin nhắn mới nhất chính là lì xì Hồng Nguyệt Quang gửi tới, cùng với lời giải thích bên trong lì xì là sữa đường.

 

“Xoạt.”

 

Tay của Tiểu Hắc Trùng phản nghịch tự chủ mà nhấn trúng phần lì xì độc quyền của .

 

“Cạch.”

 

Ấm sữa rơi tay .

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch cúi đầu, ấm sữa lớn , sự khát khao và kinh sợ trong mắt đang đ-ánh nh-au kịch liệt.

 

“Không, ...

 

Ta thể...

 

Ta, ...

 

ừng ực ừng ực!”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch kháng cự hét lớn, đôi tay đem ấm sữa đưa tới bên miệng, cho bản cơ hội từ chối, bắt đầu “ừng ực ừng ực” uống thỏa thích.

 

Ở bên cạnh một mặt gào thét “ ”, một mặt hai tay bưng ấm sữa uống lớn, Tiểu Gà Trọc:

 

“...”

 

Nhìn thấy thật là đáng thương.

 

Chương 62 Miệng , thể thành thực

 

Tiểu Gà Trọc cảm thấy, Tiểu Hắc Trùng phản nghịch khi thành ma thật sự t.h.ả.m.

 

Làm ác là bản năng của thiên ma.

 

Ăn cơm là bản năng của c-ơ th-ể.

 

Xem hiện tại, miệng , thể thành thực.

 

“Ngươi... thôi .”

 

Tiểu Gà Trọc gì đó, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, hết thảy đều cần cũng hiểu.

 

Kế tiếp, đem sủi cảo đổ nồi lẩu uyên ương đang sùng sục bốc khói.

 

Lúc khi đ-ánh nh-au với Tiểu Hắc Trùng phản nghịch, Tiểu Gà Trọc lưu một tâm nhãn, bố trí phòng ngự pháp quyết cho nồi lẩu uyên ương, cho nên thức ăn hề tổn hại.

 

Sủi cảo rơi nước lẩu nóng hổi, nhanh ch.óng tỏa hương thơm thèm thuồng.

 

“Xoạt.”

 

Vừa mới “ừng ực ừng ực” uống xong sữa, Tiểu Hắc Trùng phản nghịch liền lắc một cái xổm bên cạnh nồi lẩu uyên ương, đối mặt với Tiểu Gà Trọc.

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch một cước đ-á văng nồi sủi cảo .

 

Tại thơm như chứ?

 

Phiền ch-ết !

 

khi nhấc chân, thể bất động thanh tân.

 

Trong đầu một giọng lớn tiếng bảo :

 

“Sủi cảo chín!

 

Phải đợi sủi cảo chín!”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch:

 

“...

 

Tại đợi sủi cảo chín cơ chứ?!”

 

Hắn đem lời trong lòng gào thét ngoài.

 

Tiểu Gà Trọc liếc một cái, chậm rãi :

 

“Bởi vì sủi cảo chín mới ăn .”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch nghiến răng nghiến lợi:

 

“...

 

Ta mới ăn!”

 

Tiểu Gà Trọc lạnh một tiếng.

 

Ý tứ trào phúng lộ rõ mặt.

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch trừng mắt :

 

“Ngươi tìm đ-ánh?!”

 

Dứt lời, Tiểu Hắc Trùng phản nghịch giơ nắm đ-ấm lên, chuẩn cùng Tiểu Gà Trọc tiến hành hiệp chiến đấu thứ hai.

 

Tiểu Gà Trọc khi kịp động thủ liền nhanh ch.óng mở miệng:

 

“Đây là sủi cảo nấu, ngươi ăn thì đ-ánh .”

 

“Ai quản ngươi chứ?!”

 

Tiểu Hắc Trùng phản nghịch phiền muộn gầm thét, ăn thì cướp!

 

Đ-ánh Tiểu Gà Trọc thì ?!

 

Tuy nhiên, nắm đ-ấm giơ lên thế nào cũng vung .

 

 

Loading...