Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 273
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:04:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tôm hùm đất?
Muội mấy thứ nhỏ xíu ?”
Diệp Lễ Chân chỉ tôm hùm đất, tùy miệng :
“Đ-ập nát cho linh thú ăn.”
Kỷ Thanh Trú:
“...”
Liễu Phù Nhược thấy sắc mặt Kỷ Thanh Trú trong nháy mắt trắng bệch, giống như thấy điều gì đó thể tin nổi, vội vàng giải thích:
“Thanh Trú là hỏi các tỷ nấu tôm hùm đất như thế nào cơ?”
“Hấp, hoặc là luộc.”
Diệp Lễ Chân :
“Bọn tỷ đều xử lý thủy sản như , ăn đồ ăn thì ăn hương vị nguyên bản, tự nhiên nhất chứ!”
Đây là sự đồng thuận của Linh Thú Môn.
“Phí phạm của trời!”
Một giọng đầy bi phẫn vang lên.
Diệp Lễ Chân giật nảy , về phía Kỷ Thanh Trú.
Vừa giọng nữ phẫn nộ suýt nữa xuyên thấu bầu trời , là do vị tiểu sư tóc đen da tuyết, khí chất thoát tục như trích tiên phát ?
“Diệp T.ử tỷ!”
Kỷ Thanh Trú đặt hai tay lên vai Diệp Lễ Chân, tức khắc áp sát, tạo một áp lực vô cùng lớn, “Tôm hùm đất—— để lãng phí như !”
Diệp Lễ Chân:
“!!!”
Kỷ như thật đáng sợ!
Thật dọa !
Vị Kỷ giống như tiên t.ử đó ?
Tiểu Vũ , mau tới cứu sư tỷ của với!
Tu sĩ bên ngoài đáng sợ quá!
“Không , tỷ ở đây .”
Kỷ Thanh Trú cảm thấy, thể để đám Linh Thú Môn tiếp tục phí phạm của trời nữa, nàng ấn c.h.ặ.t Diệp Lễ Chân đang liều mạng giãy dụa thoát khỏi tay , “Hôm nay, tỷ ở ăn trưa với bọn .”
Nói xong, nàng nháy mắt với Liễu Phù Nhược.
Liễu Phù Nhược lôi từ một bó dây thừng, híp mắt tiến gần Diệp Lễ Chân thấp hơn một đoạn, nhẹ nhàng thỏ thẻ:
“Diệp T.ử tỷ, đừng hoảng hốt, nhanh thôi mà...”
Diệp Lễ Chân:
“Muội ... đừng qua đây, ——”
Thấy Diệp Lễ Chân sắp hét lên cứu mạng, Tạ T.ử Dạ bên cạnh lên tiếng lẳng lặng đ-ánh Cấm Ngôn Chú, khóa c.h.ặ.t giọng của Diệp Lễ Chân.
Diệp Lễ Chân:
“!!!”
G-iết !!!!!!
Những là thật đấy!!!!!
Cứu cứu cứu cứu cứu cứu ——
Cơ Tù Vũ ở góc phòng, thu hết thảy tầm mắt:
“...”
Ba các , thật sự là một kẻ g-iết , một kẻ đưa d.a.o, một kẻ hủy xác diệt tích, thuần thục gớm nhỉ.
Chương 206 Nước miếng tiền đồ từ khóe miệng chảy
Sau khi thu dọn xong—— , giữ Diệp Lễ Chân ở xong, ánh mắt Kỷ Thanh Trú chuyển hướng sang mấy thùng tôm hùm đất kích thước đặc biệt lớn, qua là thịt chắc nảy , nước mắt suýt chút nữa từ khóe miệng chảy .
Nàng lấy dụng cụ nhà bếp bày , đ-ánh pháp quyết, vòi rồng nước tức khắc cuốn vô tôm hùm đất lên rửa điên cuồng.
Cảnh tượng khiến Kỷ Thanh Trú nhớ tới kiếp , một sẽ dùng máy rửa bát để rửa tôm hùm đất, chủ yếu là vì tiện lợi nhanh ch.óng, giải phóng đôi tay, còn rửa sạch.
Đám tôm hùm đất vòi rồng nước xoay đến ch.óng mặt hoa mắt, còn kịp phản ứng, liền mấy đạo linh lực màu xanh xuyên thấu trong vòi rồng nước ngắt đầu rút chỉ tôm.
“Ào ào ào...”
Những chiếc đuôi tôm xử lý rơi trong chậu gỗ, nhanh ch.óng chất thành một ngọn núi nhỏ.
Có một phần tôm hùm đất giữ một phần nhỏ phần đầu, rơi một chậu gỗ khác.
Cùng lúc đó, Kỷ Thanh Trú bắc nồi đun nóng dầu, giơ tay dùng một đạo linh lực cuốn lấy đuôi tôm, thả trong nồi.
Đuôi tôm màu xanh khi qua dầu nhanh ch.óng nhuộm lên sắc đỏ tươi tắn, Kỷ Thanh Trú chia hai phần, đặt trong hai chậu gỗ sạch khác để dự phòng.
Nàng đồng thời điều khiển ba cái nồi lớn, linh lực quanh múa may điên cuồng, xử lý các loại nguyên liệu khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-giai-van-den-su-muoi-cam-trum-nghia-dia-than-tien/chuong-273.html.]
Diệp Lễ Chân trói bên cạnh tảng đ-á đến hoa cả mắt.
Nấu, nấu cơm mà cũng cần màu mè hoa lá hẹ như ?
Chẳng một cái nồi, một bình nước, là xong ư?
Hấp, luộc, nướng, mới thể nếm hương vị tươi ngọt vốn của thủy sản chứ?
Nhiều gia vị như ...
“Hắt xì!
Hắt xì!
Hắt xì!”
Diệp Lễ Chân ngửi thấy một mùi cay nồng, hắt ngừng, thấy Kỷ Thanh Trú đổ cả một hũ lớn cốt lẩu dầu bò cay tê trong nồi lớn, tỷ kinh hãi trợn to mắt, cái miệng hạ Cấm Ngôn Chú thét gào thành tiếng:
“Đây đây đây...
đây là liều lượng gây ch-ết ?!”
Ớt!
Thật nhiều ớt quá!
Đây là liều lượng mà con thể chịu đựng ?!
Ngay đó, một mùi tỏi kích thích xộc mũi Diệp Lễ Chân.
Tỷ thấy Kỷ Thanh Trú đổ cả một chậu tỏi băm thái sẵn một cái nồi lớn khác.
Diệp Lễ Chân:
“!!!”
Không ——đợi một lát đợi một lát đợi một lát!
Tại cho nhiều tỏi như ?
Thật sự sẽ ——
“Hắt xì!
Hắt xì!
Hắt xì!”
Sặc ch-ết ?!
Diệp Lễ Chân đầu váng mắt hoa Kỷ Thanh Trú lấy một đống gừng băm, bột ngũ vị hương và các gia vị khác, cái nồi lớn thứ ba.
Những thứ , đều là thứ lát nữa tỷ ăn ?
Diệp Lễ Chân chạy, nhưng chạy thoát.
Trời đ-ánh thật!
Bó dây thừng là linh khí thượng phẩm!
Nhà giàu mới nổi nào mà mua cái thứ chứ?!
Vào lúc Diệp Lễ Chân sắp mùi vị kích thích cho sặc đến ngất xỉu, tại các ngõ ngách của Thiên Thượng Phong, một đống sinh vật lông xù thò đầu , hắt ngớt, lông tơ bay đầy núi.
“Hắt xì!”
Cơ Tù Vũ bỗng nhiên cảm thấy khó chịu.
Tại dị ứng nữa ?
Cùng lúc đó——
“Ái chà ái chà...
Đây là ?”
Đạo nhân lông xù vốn đang ôm lạc đà bướu ngủ gật một con gấu lớn lông đen trắng túm lấy cổ áo , kéo về phía nguồn gốc của mùi thơm.
Hắn lập tức bừng tỉnh, tùy tay vén mớ tóc rối loạn, hít sâu một , khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo tức khắc đỏ bừng:
“Hắt xì!”
Cái cái cái...
Cái mùi vị khủng khiếp từ tới ?!
Đạo nhân lông xù còn kịp phản ứng, con gấu lớn kéo chạy thục mạng suốt chặng đường, trong tầm mắt xuất hiện một dãy nhà xây bằng đ-á đen, đây là nơi Thiên Thượng Phong dùng để tiếp đãi khách khứa.
“Chẳng lẽ là nhóm bạn nhỏ ngày hôm qua ?”
Đạo nhân lông xù mùi vị kích thích đến mức còn chút buồn ngủ nào.
Thật cay!
Thật nồng!
Thật hăng!
Thật...
Thật là thơm quá .