Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 653: Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi

Cập nhật lúc: 2025-12-20 01:45:19
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỷ Vân Thư xong lời , trong lòng cũng cân nhắc. Chỉ là —— Nàng một điểm rõ: “Lại Bộ tham tấu , là bất lợi cho Diệc Vương; hiện tại quần thần dâng sớ, cũng là bất lợi cho Diệc Vương. trong đó, là đang giúp .”

 

Giúp? Cảnh Dung lắc đầu, sắc mặt càng thêm ngưng trọng, và Kỷ Vân Thư suy nghĩ trái ngược. “Bản vương cho là như .” “ ít nhất mật chỉ của Hoàng thượng cho phép hồi kinh. Mặc kệ kẻ màn là ai, đều đang giúp .”

 

“Đây cũng chính là điều bản vương lo lắng. Vô luận mục đích của kẻ đó là gì, thể chứng minh là đ.á.n.h sập Cảnh Diệc, nhưng giúp thì chắc là bản vương.”

 

“Nói thế là ?” “Trai cò đ.á.n.h , ngư ông đắc lợi!”

 

Ách! Kỷ Vân Thư giật , hai mắt vô thức mở to. Nàng hiểu những chuyện triều cương, càng hiểu đảng tranh đảng tranh, nhưng lời của Cảnh Dung cùng câu “Trai cò đ.á.n.h , ngư ông đắc lợi” khiến nàng khỏi rùng . Sống lưng lạnh toát!

 

Đề tài cũng theo đó mà dừng ! Sau khi xe ngựa lên đường quan đạo, con đường bằng phẳng hơn nhiều. Gần đây thời tiết như , thích hợp để lên đường!

 

“Oa!” Đường Tư giống như đóa hoa nở bung, thò đầu khỏi cửa sổ xe ngựa, mặt hướng về ánh mặt trời, lộ hàm răng trắng bóng, hở cả lợi. Thị vệ đ.á.n.h xe bên cạnh giật , con ngựa háng cũng run rẩy một cái.

 

Thị vệ oán giận : “Ta Đường cô nương, cô cứ trò giật gân như dễ dọa , nếu ngựa kinh sợ thì lúc đó phiền toái lắm.”

 

“Ta chẳng chỉ thò đầu thôi ? Sao dọa đến ngươi? Sao dọa đến ngựa của ngươi?” Miệng lưỡi sắc bén!

 

Thị vệ đầu hàng. “Đường cô nương, coi như gì.”

 

Hừ! Nàng còn định tiếp tục gây sự thì một bàn tay to đột nhiên túm lấy cổ áo phía , lôi tuột nàng trong xe ngựa.

 

“Á!” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết như chọc tiết heo vang lên.

 

Mộ Nhược đang bên trong nhắm mắt dưỡng thần, bên tai ồn ào nhốn nháo. “Cô thể yên tĩnh một chút ?” “Dạ.”

 

Đường Tư như khai sáng, thật sự ngậm miệng . Nàng c.ắ.n cắn môi, liếc mắt đưa tình, trộm Mộ Nhược một cái, đó dịch m.ô.n.g sát gần , ngón tay dáng hoa lan khẽ móc góc áo . “A Mộ, ăn nho ? Ta mang theo nhiều lắm.” “Không .” “Không , đừng ngại, chuyên môn mang cho ăn mà. Chàng xem, môi khô hết kìa, thật đáng thương a.” Vừa lời đau lòng, nàng còn quên đưa tay định chạm .

 

Bốp! Một cái tát gạt phắt ! Mộ Nhược trừng mắt nàng: “Đừng động tay động chân.”

 

“Không động động, chỉ mời ăn nho thôi.” “Đã bảo là ăn.” “Chàng cứ nếm thử xem, nếu thích chẳng hơn ?”

 

Đường Tư là cố chấp, lôi từ hòm gỗ xe một thùng nho nàng mang theo. Vừa mở , bên trong là những trái nho đen to tròn. Nàng xách lên một chùm, ngắt một quả định nhét cái miệng đang mím chặt của Mộ Nhược.

 

“Chàng há miệng a!” Không há. “Có há ?” Đánh c.h.ế.t cũng há.

 

Đường Tư nổi cáu, rốt cuộc vứt bỏ cái vẻ dịu dàng thẹn thùng , một tay bóp chặt hai má , mạnh mẽ cạy . Ném một quả nho . Ức một tiếng. Nuốt xuống . Suýt chút nữa Mộ Nhược nghẹn c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-653-trai-co-danh-nhau-ngu-ong-dac-loi.html.]

 

Hắn đỏ mặt tía tai, căm tức phụ nữ đắc ý dào dạt mặt: “Cái con điên , cô bệnh ?”

 

, chính là bệnh mới nửa đêm hôm qua chạy hái nho, chính vì thích ăn. Dù mang theo , ăn cũng ăn hết cho .” “Cô…”

 

Mới há miệng, trong miệng nhét cả nắm. Toàn bộ xe ngựa rung lắc dữ dội, chao đảo trái . Người bên ngoài vẻ mặt ngơ ngác. “Mộ công t.ử và Đường cô nương đang cái gì ? Kích động thế?” “Ngươi xem gì?” “Ây da, thật là hổ a.”

 

Mọi mang theo ánh mắt đầy ẩn ý chằm chằm chiếc xe ngựa .

 

Tiếp mấy ngày , đoàn xe tới Cổ Kinh, cũng chính là nơi thư viện Minh Sơn. Bất quá , Cảnh Dung quấy rầy, hạ lệnh đẩy nhanh lộ trình, dừng chân tại một khách điếm trong rừng.

 

Lúc , trời tối đen. Đội xe ngựa dừng , tiểu nhị nhiệt tình của khách điếm liền chạy vội đón. Từ xa thấy tiếng tiểu nhị mời chào. “Các vị khách quan tới thật khéo, quán chúng một đám rời , lúc trống mấy gian phòng.” Cười tít mắt! Cứ như gặp vàng .

 

Người nọ lúc khom bên cạnh Kỷ Vân Thư, nàng vô tình liếc mắt một cái, tầm mắt dừng nơi cổ tay gã tiểu nhị, đôi mắt nàng khỏi căng thẳng, trong lòng dấy lên nghi hoặc. cũng nghĩ nhiều!

 

Mọi theo tiểu nhị , chốt mấy gian phòng, đem xe ngựa và ngựa kéo chuồng ngựa phía .

 

Khách điếm còn nhiều , kẻ ăn, uống, cũng mấy gã đàn ông thô kệch đang vung tay múa chân. Mấy tên tiểu nhị chạy ngược chạy xuôi tiếp đãi. Khi bọn họ bước , đám đông đều dừng tay, từng đôi mắt đều chằm chằm đây. Nhìn đến sởn gai ốc!

 

Kỷ Vân Thư còn cố ý quan sát một vòng. Ngoài những kẻ đang ăn uống, trong khách điếm còn mấy bàn khách ăn gì, cũng uống rượu. Bọn họ đó, mày nhíu sâu, khác hẳn những kẻ đang ăn uống ồn ào . Dù thấy động tĩnh cũng chẳng thèm sang, ngược ánh mắt chỉ chăm chăm ống đũa bàn. Theo lý thuyết giờ , ai cũng đang ăn uống, nhưng mặt họ bàn trống trơn, ngay cả một ấm cũng . Kỳ quái! Trong lòng Kỷ Vân Thư dâng lên cảnh giác.

 

Lúc lên lầu, nàng vô tình va một , mu bàn tay đụng chỗ nào của nọ, đau điếng. Cảm giác như… chạm một khối sắt . Người nọ mặc một bộ áo vải thô, trông như khách qua đường bình thường, khi va chạm cũng một tiếng liền bỏ .

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Cảnh Dung hỏi nàng: “Làm ?” Lắc đầu. “Không việc gì.” Nàng lên lầu về phòng .

 

Mộ Nhược dọc đường đều nấc cụt, sắc mặt cực kỳ khó coi. Lúc Cảnh Dung chân phòng, cũng vội vàng lẻn theo, đóng sầm cửa . Như là gặp ma !

 

“Này , đây là phòng của bản vương.” Cảnh Dung bày tư thế chủ nhân.

 

Mộ Nhược qua giấy dán cửa sổ ngoài, thấy Đường Tư phòng nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa thở phào xong, nấc lên một cái no nê. Hắn đặt m.ô.n.g xuống liền bắt đầu uống nước. Uống liền mấy ly.

 

“Ngươi rốt cuộc ?” “Ta sắp c.h.ế.t .” Hắn vẫn hồn.

 

Cảnh Dung thể hiểu nổi , tên chẳng lẽ trúng tà?

 

Mộ Nhược chỉ miệng , vuốt bụng, khổ sở : “Ngươi , mấy ngày nay, cái ả đàn bà nhét bao nhiêu nho mồm, giờ nấc lên cũng mùi nho. Cũng cái tin thích ăn nho, ngươi xem, ả bệnh a?” Nước mắt sắp trào đến nơi.

 

 

Loading...