Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 649: Đêm trước ngày hồi kinh

Cập nhật lúc: 2025-12-20 01:45:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không bao lâu , thánh chỉ rốt cuộc cũng truyền tới huyện Ngự phủ. Hồi kinh? Triệu tập thật gấp gáp. Có thể thấy tình cảnh hiện giờ của Kỳ Trinh Đế gian nan đến mức nào.

 

Lang Bạc : “Vương gia, hiện tại Hoàng thượng triệu tập gấp, liệu nên lập tức khởi hành ?”

 

Cảnh Dung cầm đạo thánh chỉ , vẻ mặt như chút hoài nghi. Theo lý thuyết, khi văn thư của gửi đến kinh thành, các đại thần trong triều hẳn đều sẽ về phía Cảnh Diệc. Đáng lẽ thánh chỉ gửi tới cho phép hồi kinh mới đúng. hành động của Kỳ Trinh Đế thật sự khiến khiếp sợ.

 

Thấy hồi lâu lên tiếng, Lang Bạc tiếp tục : “Vương gia, còn đang suy nghĩ gì ? Hiện tại chính là thời điểm thích hợp nhất .”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

—— “Không, hiện tại vẫn là thời cơ nhất.”

 

Cảnh Dung từng , hành động, chỉ là thời cơ tới. đối với Lang Bạc mà , hiện tại chính là thời cơ nhất. Hắn hiểu, Vương gia nhà rốt cuộc còn đang đợi cái gì? Thật đúng là “hoàng đế vội, thái giám gấp”.

 

Trong lòng Cảnh Dung rõ ràng, hiện tại thời cuộc trong triều đang một mảnh hỗn loạn. Các đại thần bên ngoài thì vẫn đang lệnh Hoàng thượng, nhưng ngầm bên trong sớm nghiêng về phía Cảnh Diệc, ý đồ chờ lúc đăng cơ thể thăng quan tiến chức, cho nên lũ sài lang hổ báo sôi nổi ủng hộ lập .

 

Vì thế, bọn họ cũng bức Kỳ Trinh Đế đến mức buộc lập Trữ quân. Vào lúc , duy nhất mà Kỳ Trinh Đế thể nghĩ đến, ngoại trừ vị Vương gia bệnh tật quyền lực , thì chỉ còn Cảnh Dung – đó ông cố ý đẩy rời khỏi kinh thành.

 

Chỉ là —— Hắn rốt cuộc đang đợi cái gì?

 

Lang Bạc thật sự đoán ý , khi lui liền hậu viện ngắm gà một lúc, chạy tới phòng củi đốn củi. Vừa c.h.é.m củi, suy nghĩ xem rốt cuộc cái “thời cơ nhất” mà Vương gia là khi nào?

 

Bang! Cây rìu trong tay vung mạnh xuống, chẻ đôi khúc củi.

 

lúc Mộ Nhược ngang qua, liền bước tới hỏi một câu: “Ây da, đường đường là Lang thị vệ, ngày thường nuôi gà coi như là kỳ lạ , giờ chạy tới đây đốn củi thế ?” Giọng kéo dài đầy vẻ trêu chọc.

 

Lang Bạc thở dài một tiếng, một cái, đó tiếp tục bổ củi. “Hỏi ngươi đó.” Vẫn đáp.

 

Mộ Nhược buồn bực, liền xách bầu rượu trong tay tìm Cảnh Dung. Tên đang mái hiên, hai tay chắp lưng, bộ dạng âu sầu.

 

Mộ Nhược tới : “Tên Lang Bạc nhà ngươi ? Một ở hậu viện bổ củi, lỗ tai như điếc , hỏi chuyện cũng .”

 

Cảnh Dung liếc một cái, gì. “Chủ tớ hai các ngươi chẳng lẽ đều điếc cả ?” “……” “Kỳ kỳ quái quái.”

 

Cảnh Dung lười nhiều với , liền đưa đạo thánh chỉ mới tới cho . “Thánh chỉ?” “Ừ.”

 

Mộ Nhược kỳ quái cầm lấy, mở xem, thực sự nội dung bên cho kinh ngạc, một tay khép thánh chỉ . “Hoàng thượng triệu ngươi hồi kinh? Ngươi mới gửi văn thư kinh ? Số bạc chẩn tai tra , Hoàng thượng c.h.é.m đầu ngươi coi là nhân từ, còn triệu ngươi hồi kinh?”

 

“Bởi vì Cảnh Diệc.” “Diệc Vương?” “Toàn bộ quần thần dâng sớ, Hoàng thượng lập Cảnh Diệc Thái tử.”

 

À! Mộ Nhược hiểu: “Không ngờ Diệc Vương gấp gáp như , rõ ràng là vật trong bàn tay, vì còn điều thừa thãi, kết quả biến khéo thành vụng.”

 

“Ngươi cảm thấy Cảnh Diệc sẽ ngốc như ?” Cảnh Dung đột nhiên hỏi .

 

Lời —— Mộ Nhược cân nhắc: “Quần thần dâng sớ, như là đang đề cử Diệc Vương Thái tử, nhưng kỳ thật, âm thầm khúc chiết, mục đích căn bản vì ủng hộ Diệc Vương, mà là vì dồn chỗ c.h.ế.t.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-649-dem-truoc-ngay-hoi-kinh.html.]

Cảnh Dung gật đầu: “Không sai, phụ hoàng đa nghi, đại thần tập thể dâng sớ bàn luận chuyện trữ quân, kỳ thật căn bản chính là đang ép phụ hoàng.”

 

“Cho nên, Hoàng thượng chính là lo lắng thế lực của Diệc Vương ngày càng bành trướng, lúc mới hạ lệnh cho ngươi hồi kinh. Ý là lợi dụng ngươi… để chống Diệc Vương?”

 

Cảnh Dung: “Không sai.” Mộ Nhược: “Vậy ngươi tính ?” “Chờ.” “Chờ cái gì?” “Chờ đạo thánh chỉ thứ hai.”

 

Đạo thứ hai? Mộ Nhược can dự việc triều đình nên hiểu lắm.

 

Mà việc , Kỷ Vân Thư cũng nhanh . Nàng hỏi nhiều, Cảnh Dung quyết định của riêng . “Ngươi đưa quyết định gì cũng , đều sẽ về phía ngươi.” Nàng .

 

Cảnh Dung nắm lấy tay nàng, mỉm ôn nhu.

 

Quả nhiên, Cảnh Dung hề đoán sai, nhanh, từ kinh thành gửi tới đạo thánh chỉ thứ hai. Vẫn là mật chiếu! Cũng là triệu tập khẩn cấp!

 

“Thời cơ tới .” Cảnh Dung hạ lệnh, tức tốc xuất phát!

 

Đêm khi xuất phát, Kỷ Vân Thư ở trong phòng thu dọn đồ đạc, Xảo Nhi và Trang Nhi cũng giúp đỡ thu dọn. Chờ đồ đạc xếp xong xuôi, hai tiểu nha đầu liền bật .

 

“Kỷ , ngài , chắc chắn sẽ trở nữa, chúng em đều luyến tiếc ngài.” “ , Kỷ , chúng em đều luyến tiếc ngài.”

 

Kỷ Vân Thư cũng đỏ mắt. Trong thời gian , hai nha đầu dốc lòng chăm sóc nàng, nàng cũng nảy sinh sự ỷ đối với các nàng. Nếu thật sự rời , quả thực chút luyến tiếc.

 

—— “Xảo Nhi, Trang Nhi, thời gian qua đa tạ các em chăm sóc.”

 

“Có thể chăm sóc là phúc khí của chúng em.” Xảo Nhi , “Tiên sinh, là ngài mang bọn em theo , đường kinh thành , bọn em cũng thể tiếp tục chăm sóc ngài.”

 

Mang theo? Thực Kỷ Vân Thư từng nghĩ tới, nhưng nàng hồi kinh sẽ xảy chuyện gì. Con đường phía , tất cả đều là ẩn ! Hơn nữa nàng cũng sợ. Cái c.h.ế.t của Loan Nhi năm xưa còn rõ mồn một mắt, nàng nha đầu theo bên cạnh mà gặp chuyện.

 

Trang Nhi cũng vội vàng : “Tiên sinh, ngài cứ mang theo em và Xảo Nhi , chúng em sẽ mang phiền toái cho ngài .”

 

“Ta tấm lòng của các em, nhưng nơi đó là kinh thành, bản còn cẩn thận từng chút, thì lấy năng lực mà mang theo các em?”

 

Nàng lấy hai tay nải chuẩn sẵn, một phần giao cho Xảo Nhi, một phần giao cho Trang Nhi. “Sau khi rời , các em cũng đừng về nha môn nữa. Đây là hai túi bạc, nhiều lắm, nhưng chắc cũng đủ để các em sắm sửa chút của hồi môn, tìm một gia đình mà gả .”

 

“Tiên sinh, cái … chúng em thể nhận ?” “Đương nhiên thể nhận, đây là tấm lòng của , coi như cảm ơn các em thời gian qua chăm sóc. Các em nếu từ chối, chính là cự tuyệt ý của , cũng an lòng.”

 

Xảo Nhi và Trang Nhi , đành nhận lấy. Xảo Nhi nước mắt lưng tròng: “Tiên sinh, chính ngài nhất định chăm sóc thể. Em để trong rương của ngài một ít t.h.u.ố.c trừ hàn, đều phơi khô và chia thành gói nhỏ, ngài nhớ ngâm nước uống nhé.” “Ừ.” “Còn , em khâu một đôi bao tay, chờ đến mùa đông ngài thể dùng.” “Ừ.” “Còn …”

 

Xảo Nhi dặn dò nhiều chuyện, Kỷ Vân Thư đều dụng tâm ghi nhớ.

 

“Ca ca.” Tiểu Tịch Nguyệt từ bên ngoài chạy ùa , ôm chặt lấy eo nàng. “Tịch Nguyệt, tới đây?” “Ca ca sắp ?” “Ừ.” “Muội tới tiễn .” Cô bé chớp chớp đôi mắt đầy vẻ luyến tiếc, “Ca ca , còn sẽ trở về ?”

 

Nàng , kéo Tiểu Tịch Nguyệt ngoài sân.

 

 

Loading...