Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 648: Bị bắt

Cập nhật lúc: 2025-12-20 01:45:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

《Vân Thư Ký》? Do Kỷ Vân Thư ?

 

Lưu Thanh Bình quyển sách cầm tay, thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy hoài niệm :

 

“Chữ cuốn vở đều là do Vân Thư . Trước , nàng cũng nhiều chữ , cho nên liền đem tất cả những chữ lạ đó hết đây. Rất nhiều chữ, nhưng cũng những chữ mà ngay cả bản quan cũng nhận .”

 

Nhắc tới Kỷ Vân Thư, hai mắt ông liền đỏ hoe. Vân Thư Vân Thư, rốt cuộc khi nào con mới trở về đây?

 

Ông thở dài thườn thượt, nâng tay áo lau vệt nước nơi khóe mắt, tiếp tục tìm sách cho Vệ Dịch.

 

Vệ Dịch nâng niu cuốn sổ nhỏ của Kỷ Vân Thư, nhẹ nhàng mở .

 

Những chữ ở trang đầu tiên xiêu xiêu vẹo vẹo, cái cao cái thấp, cái béo cái gầy, so le đều. Thậm chí chữ còn vặn vẹo thành một cục, rốt cuộc là chữ gì.

 

Càng lật về , chữ càng ngày càng tinh tế.

 

Đến trang cuối cùng, chữ quả thực giống như con Kỷ Vân Thư , sạch sẽ và tú lệ.

 

Đây tuyệt đối là một quyển mẫu luyện chữ hảo!

 

Kỳ thật cũng chẳng gì lạ. Hồi Kỷ Vân Thư mới đến, vốn dĩ nàng dùng bút lông chữ, vài chữ thậm chí còn mặt. Có thể luyện từ lúc bắt đầu cho đến khi như trang cuối, là vô cùng xuất sắc .

 

Vệ Dịch , hỏi Lưu Thanh Bình: “Cuốn vở , thể cho ?”

 

“Đương nhiên là , chờ khi nào Vân Thư từ Ngự phủ trở về, ngươi trả cho nàng .”

 

Hắn gật gật đầu, cẩn thận cất cuốn vở trong lớp áo ngực.

 

Một nén nhang , Lưu Thanh Bình liền tìm đầy đủ sách mà Vệ Dịch . Chỉ là bên bám đầy bụi bặm, ông dùng tay vỗ vỗ vài cái lên sách. Bụi bay mù mịt.

 

“Khụ khụ…” Hai sặc đến mức ho khan ngừng.

 

Lưu Thanh Bình gượng vài tiếng, áy náy : “Vệ công tử, ngươi đừng chê , đống sách giờ vẫn luôn là do Vân Thư xử lý, nàng ở đây, cho nên liền…” Hì hì.

 

Vệ Dịch cũng để ý, ôm lấy bộ chồng sách. “Sau nếu , sẽ thường xuyên qua đây xử lý giúp ngài.” Hắn chủ động đề nghị.

 

“Như chẳng phiền toái Vệ công t.ử ?”

 

“Không phiền, phiền , thể ở đây sách, vui vẻ.”

 

“Vậy thì , ngươi rảnh rỗi cứ tới đây, dù trong nha môn cũng vắng vẻ buồn tẻ, ngươi chịu tới, nha môn cũng thể náo nhiệt hơn chút.”

 

Có một ngốc nhỏ ở bên cạnh, đương nhiên là vui . Lưu Thanh Bình vỗ vỗ cánh tay , dặn dò: “Mấy cuốn sách , ngươi cứ từ từ mà xem, nếu chỗ nào hiểu, cứ tới hỏi bản quan bất cứ lúc nào.”

 

“Đa tạ đại nhân, đem sách về đây, xem xong sẽ lập tức mang trả cho ngài.” Vệ Dịch khiêm tốn hữu lễ, chẳng hề thấy dáng vẻ ngốc nghếch đờ đẫn như ngày xưa nữa.

 

“Không vội, vội, khi nào xem xong thì trả cũng .”

 

Vệ Dịch gật đầu: “Vậy , thầy giáo trong phủ còn đang đợi a.”

 

“Vệ công t.ử thong thả.”

 

Vệ Dịch ôm sách rời . Nhìn theo bóng lưng , Lưu Thanh Bình cũng ngẩn tò te. Ông gãi gãi đầu, thầm nghĩ: Người rốt cuộc là ngốc thật giả ngốc a!

 

Từ nha môn trở Vệ phủ, Vệ Dịch liền chui tọt trong thư phòng của , thầy giáo vẫn luôn bên cạnh bồi tiếp. Hắn hễ chữ nào liền hỏi, chỗ nào hiểu thì tiện thể thỉnh giáo luôn.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Vệ Dịch học nhanh, thầy giáo đôi khi mới giảng một nửa lĩnh ngộ. Có mấy chữ khó cũng chỉ cần học một là thuộc, nhắm mắt cũng thể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-648-bi-bat.html.]

 

Thầy giáo trời cao ban cho cái đầu óc , tương lai nhất định thông minh hơn , khác hẳn thường. Nói tóm , ngắn gọn mà , là một thiên tài bừng tỉnh muộn.

 

Đêm nay, sách đến tận khuya, thầy giáo cũng ngủ gật ghế bên cạnh. Một cơn gió từ cửa sổ đang mở ùa , lạnh buốt khiến rùng một cái. Hắn ôm cuốn sách trong tay, dậy đóng cửa sổ.

 

tay mới đặt lên cánh cửa sổ, một bóng đen từ bên ngoài bất ngờ lao .

 

“Ưm!” Tên hắc y nhân lập tức bịt chặt miệng .

 

Vệ Dịch trừng lớn hai mắt, dùng sức giãy giụa, cuốn sách tay rơi xuống đất. Ngay đó, gáy giáng một cú thật mạnh, liền hôn mê ngay tại chỗ.

 

Hắn kẻ đó lôi ngoài qua đường cửa sổ. Cánh tay quẹt một vết nứt khung cửa, rướm máu, lưu vết tích khung cửa và đất.

 

Tuy nhiên, động tĩnh lớn! Đến nỗi thầy giáo cũng hề đ.á.n.h thức, vẫn ghế gỗ hoa lê mà ngủ gật.

 

Không qua bao lâu, Phó thúc bưng một bát mì nóng hôi hổi bước , định cho thiếu gia nhà ăn khuya. bên trong chẳng thấy bóng dáng Vệ Dịch .

 

Chỉ thấy cuốn sách rơi chỏng chơ đất, ánh mắt ông kéo dài đến khung cửa sổ, liền thấy vệt m.á.u đó.

 

“Choang” một tiếng! Bát mì tay rơi vỡ tan tành đất.

 

Thầy giáo giật tỉnh giấc, trong miệng còn mơ màng lẩm bẩm: “Có chữ nào ? Chữ nào a…” Mắt vẫn còn híp híp.

 

Chỉ thấy Phó thúc kinh hô thất thanh: “Mau tới đây, thiếu gia xảy chuyện !”

 

Chẳng mấy chốc, trong phủ bắt đầu khua chiêng gõ trống tìm . Toàn bộ Vệ phủ đều lục tung, chỉ thiếu nước đào ba tấc đất lên mà tìm.

 

Phó thúc vội sai báo quan, Lưu Thanh Bình dẫn theo một đám của nha môn vội vội vàng vàng chạy tới.

 

“Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

“Công t.ử nhà thấy nữa, khung cửa sổ còn vết máu. Đại nhân, ngài nhất định tìm công t.ử nhà a, mệnh hệ gì, ăn với lão gia phu nhân đây.”

 

Lưu Thanh Bình dẫn thư phòng xem xét. Trên mặt đất sách. Trên cửa sổ máu. Chuyện ?

 

Lưu Thanh Bình tìm quanh phòng một lượt, bàn vẫn còn bày những cuốn sách mà hôm nay Vệ Dịch mượn của ông. Ông suy nghĩ một lát, vội sai gọi thầy giáo tới hỏi chuyện: “Lúc , chỉ ông và Vệ công t.ử ở trong phòng, ông xem, rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

Vị thầy giáo ngoài tám mươi, mắt mở còn lên, lắc lắc đầu: “Ta a, lúc tuy rằng chỉ và Vệ công t.ử trong phòng, nhưng ghế nghỉ ngơi, cái gì cũng thấy.”

 

“Lão , ông cũng nên giấu giếm điều gì a! Bằng , bản quan tuyệt đối tha nhẹ .” Uy hiếp!

 

“Đại nhân, từng tuổi, thể cũng thành thế , mà phạm pháp a!” Thầy giáo xong liền ho khan sù sụ.

 

Lưu Thanh Bình vội vàng vỗ vỗ lưng ông, gì thì , cũng là thầy giáo, là bậc đại học giả. Tự nhiên sẽ chuyện hại gì, ông cũng tiện hùng hổ dọa . Lỡ như lão lăn c.h.ế.t ngay mặt , thì đó mới là chuyện lớn a!

 

Ông liền vội vàng đưa tay đỡ lấy thầy giáo: “Tiên sinh, ông đừng kích động, bản quan chỉ là theo quy tắc hỏi ông một thôi, ông xuống .” “Haizz…”

 

Phó thúc tiến lên hỏi: “Lưu đại nhân, công t.ử nhà sẽ chứ?”

 

“Vệ Dịch xảy chuyện, bản quan cũng lo lắng. Ông yên tâm, bản quan hiện tại sẽ sai tìm ngay.”

 

Ông lập tức hạ lệnh: “Lập tức phong tỏa cửa thành, phái lục soát trong thành, cần tìm cho Vệ công t.ử mới thôi.”

 

“Rõ!”

 

Toàn bộ thành Cẩm Giang chỉ trong một đêm liền náo loạn cả lên. Nhà nhà bắt đầu tìm kiếm Vệ Dịch, huyên náo đến dư luận xôn xao…

 

 

Loading...