Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 624: Nhưng người ở bên cạnh ta là chàng

Cập nhật lúc: 2025-12-18 12:50:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Tư chỉ giương mắt .

 

Nàng bĩu môi, ngẫm nghĩ một chút ghé sát gần Kỷ Vân Thư, nhỏ giọng dò hỏi: “A Kỷ, hỏi ngươi, tên tiểu t.ử từng cô nương nào tổn thương ?”

 

Nàng vốn giọng hào sảng, dù cố tình hạ thấp giọng, ngữ điệu cũng chẳng nhỏ là bao. Câu hỏi khéo Cảnh Dung đang ở đuôi thuyền . Hắn liếc mắt một cái, tranh lời khi Kỷ Vân Thư kịp mở miệng.

 

“Hắn chỉ nữ nhân tổn thương, mà còn nam nhân tổn thương nữa .”

 

“Hả?” Đường Tư lập tức che miệng, hai mắt mở to đầy kinh ngạc: “Bị nam nhân tổn thương ? Là ai ?”

 

“Bổn vương.” Hắn nhàn nhã nhả hai chữ, mắt chằm chằm mặt hồ trong veo mắt, cố ý cao giọng : “Nhớ năm đó, Bổn vương cũng gương mặt thư sinh, Đại Lao công t.ử theo đuổi Bổn vương hồi lâu. Bổn vương là kẻ điều, đuổi . Vì thế, liền ngày ngày ngâm trong hũ rượu, uống rượu giải sầu, từ đó mới sinh cái tật thích uống rượu . Ta trộm nghĩ, nếu Bổn vương còn đáp ứng, sớm muộn gì cũng ngày c.h.ế.t chìm trong rượu.”

 

Quả nhiên là bạn nối khố!

 

Một khi dìm hàng khác thì quả thực ai bằng.

 

Ngay đó ——

 

Một bầu rượu từ đầu thuyền ném mạnh về phía đuôi thuyền, nhưng Cảnh Dung một tay bắt gọn.

 

Mộ Nhược nghiến răng căm hận: “Nói hươu vượn.”

 

“Những gì Bổn vương đều là sự thật, chẳng lẽ Đại Lao công t.ử nhà ngươi vẫn luôn chạy theo Bổn vương ?”

 

Phải , ngài gì cũng đúng cả.

 

Mộ Nhược cũng chẳng thể phản bác, rốt cuộc thì cũng là sự thật.

 

Hai chơi với từ nhỏ, vẫn luôn chạy theo m.ô.n.g Cảnh Dung. Cảnh Dung theo đó, Cảnh Dung nấy, tóm là như hình với bóng. Mãi cho đến một ngày, Cảnh Dung thực sự chịu nổi nữa liền mắng một câu. Hắn thương tâm c.h.ế.t, từ đó về còn ngày ngày bám dính lấy Cảnh Dung nữa, ngược thường xuyên ngâm trong rượu, uống đến say như bùn nhão.

 

Nhớ sâu sắc nhất, Mộ Nhược uống say bí tỉ, thế nhưng cởi sạch quần áo ôm Cảnh Dung ngủ, hại Cảnh Dung tức giận đ.ấ.m mấy quyền ngay tại chỗ. Cho nên, hễ cứ uống rượu là Cảnh Dung vô cùng chán ghét, thậm chí là hận.

 

Có thể duy trì tình bạn đến tận bây giờ, tuyệt đối xứng đáng gọi là tình bạn sinh tử.

 

Hai ngừng cãi vã, gian khôi phục vẻ yên tĩnh.

 

Đường Tư tiếp tục truy vấn Kỷ Vân Thư: “A Kỷ, ngươi cho mà.”

 

“Nói cho ngươi cái gì?”

 

Nàng hất cằm về phía Mộ Nhược: “Hắn từng thích ai ?”

 

Ừm…… Nên thế nào đây nhỉ?

 

Về chuyện của Khổng Ngu, ai cũng dám nhắc tới mặt .

 

“Ngươi nếu thì tự hỏi .”

 

“Hắn chắc chắn sẽ cho .”

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

“Đến trong cuộc còn cho ngươi, ngoài, cũng chẳng ích gì.” Kỷ Vân Thư nhún vai.

 

Đường Tư hỏi kết quả, đành thôi.

 

Nàng tiếp tục để chân trần khua khoắng nghịch nước hồ.

 

Kết thúc buổi du ngoạn thuyền, mấy bắt vài con cá, nhóm một đống lửa bên hồ, bắt đầu nướng cá.

 

Sắc trời cũng bất tri bất giác dần tối đen.

 

Bên hồ nhóm hai đống lửa, mỗi bên nướng vài con cá, chia Đường Tư, Mộ Nhược một bên và Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung một bên.

 

Mùi cá nướng thơm lừng bốn phía!

 

Hương thơm lan tỏa trong màn đêm đen đặc biệt mê .

 

Trong bóng tối, đám thị vệ của Cảnh Dung sớm đói đến mức n.g.ự.c dán lưng, lúc ngửi thấy mùi cá nướng càng thêm chịu nổi.

 

“Thơm thật đấy!” Có l.i.ế.m môi.

 

, nếu thể ăn một miếng thì mấy.”

 

“Thật hâm mộ Lang thị vệ quá.”

 

Hả?

 

thắc mắc: “Ngươi hâm mộ cái gì? Lang thị vệ hiện giờ cả ngày ở trong sân nuôi gà cho Vương gia, mùi phân gà.”

 

Người bên cạnh lườm một cái: “Cái là ngươi sai . Ngươi thử nghĩ xem, ít nhất còn cơm ăn, ngươi xem mấy chúng , theo Vương gia chạy bên ngoài cả ngày, còn chịu đói. So sánh thì thà nuôi gà cho Vương gia còn hơn.”

 

Vừa câu , đồng loạt gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-624-nhung-nguoi-o-ben-canh-ta-la-chang.html.]

 

là đạo lý .”

 

cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ thể l.i.ế.m môi, mòn mỏi mong chờ Cảnh Dung đưa một con cá nướng xong cho Kỷ Vân Thư.

 

Nàng nhận lấy, đưa lên mũi ngửi ngửi, mùi vị cũng tệ.

 

“Đây là Bổn vương dùng bí phương để nướng, nàng nếm thử xem.”

 

Du ngoạn cả một ngày, nàng sớm đói bụng, c.ắ.n thử một miếng. Vốn tưởng rằng nếu khó ăn thì cũng ráng chịu đựng mà nuốt, rốt cuộc là quá đói .

 

ngờ rằng, mùi vị ngon tuyệt!

 

“Ưm, tệ.”

 

“Lúc tệ, là thật sự tệ ?” Cảnh Dung nàng như một đứa trẻ chờ khen.

 

“Đây là con cá nướng ngon nhất mà từng ăn.”

 

“Nói như , nàng còn từng ăn cá nướng khác ?”

 

Nàng gật đầu thẳng: “Trước Kỷ Bùi từng đưa bờ sông một , cũng nướng một con cá giống như bây giờ.”

 

Kỷ Bùi!

 

Mỗi nàng nhắc đến Kỷ Bùi, khóe miệng dường như luôn tràn đầy ý .

 

Mấy năm đó là thời gian vui vẻ nhất của nàng.

 

Cảnh Dung dáng vẻ của nàng khi nhắc tới Kỷ Bùi, trong lòng chút thoải mái, thậm chí chút khó chịu. Hắn đống lửa đang cháy vượng mặt, hồi lâu mới khổ sở : “Bổn vương quả nhiên sánh bằng Kỷ Bùi và Vệ Dịch trong lòng nàng. Mỗi nàng nhắc tới bọn họ, luôn vui vẻ nhất.”

 

Hả?

 

Ghen ?

 

Kỷ Vân Thư trộm đ.á.n.h giá một cái. Khuôn mặt còn dương dương tự đắc vì nướng cá ngon, giờ kéo dài thượt .

 

Cằm cũng sắp rớt xuống đất !

 

“Tại nghĩ như ?”

 

“Không nghĩ như , mà sự thật chính là như thế. Nàng ở cùng Kỷ Bùi cũng , cùng Vệ Dịch cũng thế, hồi ức giữa các luôn , vui vẻ. khi nàng ở bên cạnh Bổn vương, chuyện gặp nếu là tranh đấu triều đình thì cũng là đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c.”

 

Hắn ghen tuông, mà chỉ là chút bất lực và thương cảm thôi.

 

Nói cũng , quả thực là như thế. Từ khi Kỷ Vân Thư gặp , những chuyện trải qua phá án thì là những chuyện rắc rối trong triều, thời gian nhàn hạ như khi nàng ở cùng Kỷ Bùi, cũng sự tự do tự tại như khi ở cùng Vệ Dịch.

 

mà ——

 

Khóe môi nàng khẽ nhếch: “ ở bên cạnh , hơn nữa hiện tại cũng , tương lai cũng thế, đều ai thể thế .”

 

Trong lòng dâng lên một trận tê dại. Vốn tưởng rằng nữ nhân là khúc gỗ, ngoại trừ việc nghiệm thi phá án đạo lý rõ ràng thì chẳng những lời .

 

Nào nàng còn trôi chảy hơn cả .

 

Câu tức khắc quét sạch đám “sương mù” trong lòng .

 

Cảnh Dung kinh hỉ nàng: “Thật chăng?”

 

“Đương nhiên.”

 

Giống như đột nhiên ai đó hung hăng rót một ngụm nước đường miệng Cảnh Dung, ngọt từ miệng xuống cổ họng, từ cổ họng ngọt tận tim, đều ngọt lịm.

 

Hắn như một đứa trẻ, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng.

 

Thâm tình chăm chú nàng.

 

Trùng hợp , Đường Tư đang ở đống lửa bên sang, đúng lúc thấy cảnh hai tay nắm lấy tay.

 

Nàng lập tức tròn mắt.

 

Trong lòng hàng vạn con tuấn mã phi nhanh qua.

 

Ta khinh!

 

Đoạn tụ (đồng tính luyến ái) !

 

Sợ tới mức cây gậy gỗ đang cắm con cá tay nàng cũng rơi xuống đất.

 

Nàng hung hăng nuốt một ngụm nước miếng.

 

 

Loading...