Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 615: Đây là một kẻ giấu mình rất sâu
Cập nhật lúc: 2025-12-18 04:57:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn tàn bạo như ?
Vì lợi ích, ngoài g.i.ế.c , chẳng lẽ còn lựa chọn nào khác?
Cảnh Dung : "Văn tướng quân Văn tướng quân, đời chỉ c.h.é.m g.i.ế.c mới giải quyết vấn đề. Bổn vương bao giờ vì lợi ích mà hại tính mạng khác, trừ khi kẻ g.i.ế.c bổn vương."
Văn Bàn Thạch im lặng.
Cảnh Dung dậy, đến bên cạnh ông : "Ngươi cho rằng cứ c.h.é.m g.i.ế.c một đường về kinh thành là thể giải oan cho Ngự Quốc Công ? Đây chẳng qua chỉ là hành vi của kẻ võ biền mà thôi. Ngươi gì cũng theo Ngự Quốc Công chinh chiến khắp nơi, chẳng lẽ chỉ học mấy ngón đ.â.m c.h.é.m chiến trường? Hữu dũng vô mưu. Thử nghĩ xem, nếu đổi vị trí của ngươi lúc là Ngự Quốc Công, ngài sẽ thế nào?"
Ách!
Văn Bàn Thạch liếc .
Vị Vương gia quả thực khác biệt so với các hoàng t.ử khác.
Hắn sớm Hoàng đế bốn con trai. Một kẻ chỉ chạy theo m.ô.n.g phụ hoàng, mong chờ vớt vát chút bổng lộc. Một kẻ là ấm sắc thuốc, luôn nuôi dưỡng trong thâm cung, ít thấy mặt mũi . Một kẻ tuy bình thường nhưng quá thông minh, đến mức giống hệt Kỳ Trinh Đế, giống đến nỗi ngay cả Hoàng đế cũng đề phòng đứa con trai .
Còn một nữa, chính là Dung Vương đang mặt đây.
Nghe từ nhỏ lớn lên bên cạnh Hoàng đế, cũng lớn lên trong hoàng cung. Do mẫu phi của năm xưa phạm , liên lụy cũng chịu vạ lây, từ nhỏ đưa ngoài cung nuôi dưỡng, mãi đến khi đủ tuổi mới phong Vương gia. Cho nên triều đình, luôn là một vô hình, những quyết định trọng đại bao giờ đến lượt tham dự, nhưng hễ là việc khó giải quyết thì thường đùn đẩy cho , như vụ "Lâm Kinh Án", vụ Bạc Cứu Trợ ở Ngự Phủ . Nói trắng , chút địa vị Vương gia nào, nhưng cố tình vẫn luôn nhẫn nhịn, tranh cãi, vô cùng ngoan ngoãn.
Một Vương gia như , yếu đuối như vị Vương gia ấm sắc t.h.u.ố.c , cũng quyền lực như vị Vương gia thông minh nọ, nhưng chính cái vai diễn vô hình lặng lẽ càng khiến thấu. Không rốt cuộc năng lực lớn đến ? Có thông minh ? Hay là đang che giấu điều gì?
trải qua chuyện , Văn Bàn Thạch rõ .
Đây là một kẻ giấu sâu!
Một ... thông minh.
Mãi thấy Văn Bàn Thạch trả lời, Cảnh Dung liền : "Nếu ngươi , , để bổn vương cho ngươi. Nếu đổi là Ngự Quốc Công, ngài sẽ án binh bất động, tìm cách tra chân tướng vụ hỏa hoạn phủ Ngự Quốc Công. Nếu thực sự là do , thì sẽ tìm một cơ hội thích hợp để khởi binh báo thù, chứ như các ngươi, rõ thực hư khăng khăng là 'củng cố ngôi vị, dọn sạch chông gai', thậm chí tiếc g.i.ế.c để đạt mục đích. Các ngươi đều từng là lính trướng Ngự Quốc Công, dù thông minh thì cũng nên học sự bình tĩnh khi hành xử của ngài chứ? Phải rằng, đôi khi sự bốc đồng sẽ hại c.h.ế.t , mà ẩn nhẫn chờ đợi là chuyện hèn nhát, ngược sẽ là một chuyện ."
Cứ như thể... đang về chính bản .
Văn Bàn Thạch hiểu, trong lòng suy ngẫm lời .
Ông : "Chúng theo chủ công trận g.i.ế.c địch, thu phục thành trì, c.h.é.m g.i.ế.c man di, vì giang sơn Đại Lâm cúc cung tận tụy, quét sạch thế lực thù địch. Ngôi vị hoàng đế của tiên hoàng vốn dĩ truyền cho chủ công, nhưng năm đó Bát hoàng t.ử cũng giống như Vương gia ngài bây giờ, tranh đoạt, nhàn vân dã hạc. Chủ công cho rằng như thích hợp lên ngai vàng hơn, liền chắp tay nhường cho Bát hoàng tử. Bát hoàng t.ử đăng cơ, g.i.ế.c chóc ngừng. Chủ công sớm muộn gì cũng sẽ đến lượt , nên sớm chuẩn , đưa Tiểu thế t.ử khỏi kinh thành, giải tán bộ mười vạn đại quân trong tay. Và sự thật chứng minh, điều chủ công lo lắng vẫn xảy , nhưng điều ngờ tới là kết thúc bằng một trận hỏa hoạn. Chúng đều là những kẻ võ biền, chỉ liều mạng trút thở cuối cùng để đòi công đạo cho chủ công. Ngươi chúng chờ? Chờ thế nào? Đã đợi mười bốn năm ."
Chờ đến khi tóc bạc trắng!
Từ những trai trẻ theo Ngự Quốc Công nam chinh bắc chiến năm nào, giờ thành những ông già ngoài tứ tuần.
Ông hít một , : " Tiểu thế t.ử lệnh, khi 'Lâm Kinh Án' phá, chúng sẽ hành động thiếu suy nghĩ, cho đến khi vụ án sáng tỏ. Đây là mệnh lệnh, bọn sẽ trái. nếu ngươi g.i.ế.c chúng , tự nhiên gì thì . khi ngươi g.i.ế.c chúng , nếu chuyện hỏa hoạn phủ Ngự Quốc Công chứng thực là do Hoàng thượng , đến lúc đó, mười vạn đại quân sẽ san phẳng kinh thành, cho dù m.á.u chảy thành sông cũng tiếc."
Ha hả!
Cảnh Dung , ông tự đại, mà quả thực là một trang nam t.ử hán, năm xưa theo Ngự Quốc Công sinh tử, đúng là một đại tướng đầu đội trời chân đạp đất.
Phong thái khiến kính nể.
Đang lúc Cảnh Dung định mở miệng...
"Cha!"
Một bóng dáng nhỏ bé gầy gò lao .
"Cha!" Tiểu Tịch Nguyệt hét lớn.
Vừa chạy liền lao thẳng lòng Văn Bàn Thạch, ngước đầu lên, đôi mắt ngấn nước ông, nghẹn ngào gọi: "Cha."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-615-day-la-mot-ke-giau-minh-rat-sau.html.]
Tiếng gọi khiến mềm lòng, tim cũng tan chảy.
Văn Bàn Thạch ngạc nhiên, con gái ở đây?
"Tịch Nguyệt, con ở đây?"
"Là ca ca đón con từ nha môn về, bảo con ở đây chờ cha và về."
"Nha đầu ngốc."
Ông vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, vẻ mặt uy nghiêm túc mục khi đối diện với con gái, chung quy vẫn lộ dáng vẻ hiền từ của một cha.
"Tịch Nguyệt, là cha với con."
"Cha, ca ca cha và sẽ , cha nhất định sẽ ."
Đương nhiên, "ca ca" trong miệng cô bé chỉ Văn Nhàn, mà là Kỷ Vân Thư.
Văn Bàn Thạch mím chặt môi, nên lời.
Ông vây g.i.ế.c một vị Vương gia, bắt quả tang, c.h.ế.t thì cũng tù mọt gông.
Cảnh tượng cảm động ấm áp như , ai thấy mà còn nhẫn tâm chia cắt bọn họ?
Vẻ mặt Cảnh Dung lộ chút cảm xúc nào, đến mặt Tiểu Tịch Nguyệt. Cô bé thấy , liền rụt phía .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Không tại , Tiểu Tịch Nguyệt sợ .
Nào ngờ, Cảnh Dung đột nhiên đưa tay , nhẹ nhàng đặt lên đầu Tiểu Tịch Nguyệt, với cô bé.
"Cùng cha con về nhà thôi."
Hả?
Tiểu Tịch Nguyệt sững sờ một chút, nở nụ tươi rói, trong mắt ánh lên tia sáng: "Còn con ?"
"Bà sẽ sớm thôi."
"Ca ca con ?"
"Hắn cũng sẽ ."
"Thật ạ?"
Khuôn mặt lạnh lùng của Cảnh Dung lộ vẻ ôn nhu cưng chiều, tiếp tục xoa đầu cô bé: "Bổn vương bao giờ lừa ."
"Tốt quá ."
Tiểu Tịch Nguyệt vui mừng suýt nhảy cẫng lên, túm chặt áo cha , vui tả xiết.
Văn Bàn Thạch vô cùng kinh ngạc.
Ý là, thả ông ?
Không g.i.ế.c?
Ông hồn, đôi môi khô khốc chậm rãi mấp máy: "Ý ngài là, thả tất cả ?"