Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 611: Theo ta về nhà

Cập nhật lúc: 2025-12-18 04:57:05
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi lâu ...

 

Văn Bàn Thạch : "Bao năm qua, tất cả chúng đều đang chờ đợi, cũng đều đang chuẩn cho ngày thể đ.á.n.h kinh thành. Cho nên những năm nay, chúng âm thầm tìm kiếm Tiểu thế t.ử là ngài, trù quân lương, ngấm ngầm liên kết với Lâm hầu quan ở trạm dịch và Tả đại nhân, đ.á.n.h tráo bạc chẩn tai triều đình cấp cho Ngự Phủ. Chỉ đợi khi mười vạn đại quân tập hợp, vạn sự chuẩn xong, sẽ g.i.ế.c tên cẩu hoàng đế . mà... những lời ngài với vị Vương gia , cũng suy nghĩ lâu, suy nghĩ nhiều. Quả thực, mười vạn đại quân phân tán nhiều năm, dù ngừng chiêu mộ tân binh, nhưng tân binh rải rác, thể chất yếu ớt, thể chống mấy chục vạn đại quân triều đình? Những điều chúng đều nghĩ tới. mà, năm đó cẩu hoàng đế đăng cơ tàn sát bừa bãi kẻ vô tội, tất cả quan viên triều đình và tướng sĩ chống đối đều c.h.é.m g.i.ế.c từng một, nhổ cỏ tận gốc. Biết bao nhiêu mất , bơ vơ nơi nương tựa, chúng thể buông bỏ? Cho nên, chúng đợi mười bốn năm, chính là vì một ngày thể tìm Tiểu thế tử, kéo cẩu hoàng đế xuống khỏi ngai vàng."

 

Lòng đầy căm phẫn!

 

Bụng đầy uất ức!

 

Đôi mắt Văn Bàn Thạch cũng dần đỏ lên.

 

Kỷ Vân Thư xong, phảng phất thể thấy cảnh tượng tàn sát khắp nơi khi Kỳ Trinh Đế đăng cơ năm .

 

mà...

 

Từ xưa đến nay đế vương đăng cơ, mấy ai như thế?

 

G.i.ế.c gà dọa khỉ!

 

Văn Bàn Thạch nghẹn ngào: "Lâm Phong là do từ bé đến lớn. Cha từng là một quan tư chính trong bộ Hộ, chỉ vì phản đối hoàng đế vài câu triều đình, mấy ngày hoàng đế hạ lệnh xử trảm ông . Ông thà c.h.ế.t trong tay còn hơn kẻ khác g.i.ế.c, bèn uống t.h.u.ố.c độc tự sát. Lúc ông nắm tay , nhờ chăm sóc cho Lâm Phong, đợi khi tìm Tiểu thế tử, nhất định phò tá ngài. ngờ sự việc đến bước đường ngày hôm nay."

 

Lâm Phong c.h.ế.t!

 

Thật khó chịu!

 

Kỷ Vân Thư thở dài.

 

Một lát , nàng : "Văn tướng quân, nếu các tìm , ... nên theo mệnh lệnh của ?"

 

"Đương nhiên."

 

"Vậy , khi vụ án Lâm Kinh chân tướng, các hành động thiếu suy nghĩ, cũng g.i.ế.c thêm bất kỳ ai nữa."

 

"Tiểu thế tử..."

 

"Các nhận định là Tiểu thế tử, cũng tìm bao năm nay, bây giờ buộc . Hơn nữa miếng ngọc bội của , ông cũng thể điều động mười vạn đại quân đó. Việc duy nhất hiện giờ ông thể , chính là chờ."

 

"Chờ?"

 

"Không sai, chờ. Chờ đến ngày chân tướng sự việc phơi bày." Kỷ Vân Thư vô cùng nghiêm túc, giọng điệu kiên định.

 

Đôi mắt sâu thẳm của Văn Bàn Thạch nhíu chặt, lẽ hạ quyết tâm lớn mới gật đầu.

 

"Được, theo Tiểu thế tử."

 

Kỷ Vân Thư cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngay khi nàng rời khỏi phòng giam, Văn Bàn Thạch đột nhiên gọi giật .

 

"Văn mỗ một câu nhắc nhở Tiểu thế tử. Nếu thể, ngài nên quá gần với vị Vương gia ."

 

Ánh mắt nàng khẽ d.a.o động, cuối cùng gì, rời .

 

nàng khỏi ngục giam ngay mà ghé qua phòng giam của Triệu Hoài.

 

Triệu Hoài nhốt chung với nhiều , một ở góc trong cùng, dáng y hệt Văn Bàn Thạch lúc .

 

Kỷ Vân Thư đặt lọ t.h.u.ố.c mang theo xuống đất.

 

Dặn dò một tên lính canh: "Phòng giam ẩm thấp, vết thương tay thể nhiễm trùng. Thuốc để bôi."

 

"Vâng." Tên lính đồng ý.

 

Nàng một lúc mới rời , hướng về phía nha môn Ngự Phủ.

 

Trong nha môn.

 

Người còn thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết "Ái chà, ái chà" vọng từ bên trong.

 

Tả Nghiêu sấp nửa chiếc ghế gỗ lê, ống tay áo kéo lên tận vai, cánh tay chằng chịt những vết roi đ.á.n.h ngang dọc.

 

Đỏ tươi, đỏ thẫm, xanh tím...

 

Có thể thấy nha đầu Đường Tư tay cũng tàn nhẫn thật.

 

Lão ông bên cạnh đang bôi t.h.u.ố.c cho .

 

"Đại nhân, ngài đừng kêu nữa, đây là bí phương gia truyền, bôi lên mấy canh giờ là khỏi thôi."

 

"Đau!"

 

"Không đau thì t.h.u.ố.c ."

 

"Ngươi nhẹ tay chút."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-611-theo-ta-ve-nha.html.]

"Biết , đại nhân ngài ráng chịu một chút."

 

Động tác tay nọ nhẹ , cũng chậm .

 

Hắn vẫn cứ "ê a" kêu đau.

 

Kỷ Vân Thư thấy cảnh , mắng đáng đời, thấy cũng đáng thương.

 

Thấy đến, Tả Nghiêu lập tức kéo hai tay áo xuống, như ai phát hiện bí mật động trời, mắt đầy hoảng loạn, bật dậy Kỷ Vân Thư đang điềm nhiên bước .

 

"Tiểu thế... Kỷ , ngài tới đây?"

 

Giọng run rẩy.

 

Kỷ Vân Thư liếc một cái, đó quanh. Nha môn vắng tanh, lấy một nha dịch, ngay cả lính canh bên ngoài cũng chẳng thấy , trông vô cùng thê lương, cũng giống như tình cảnh hiện tại của Tả Nghiêu.

 

"Tiểu Tịch Nguyệt ?"

 

"Con bé... ở hậu viện."

 

"Ừ." Nàng ừ một tiếng, gì thêm, về phía hậu viện. Đột nhiên nàng dừng bước, móc từ trong tay áo một lọ thuốc, đưa cho lão ông bên cạnh: "Thuốc dùng hơn bí phương của ông đấy."

 

Lão ông nhận lấy.

 

Mở nắp lọ ngửi ngửi, nhíu mày: "Thuốc là t.h.u.ố.c ."

 

Kỷ Vân Thư nhạt, đó thoáng qua Tả Nghiêu: "Tả đại nhân, ông hiện giờ vẫn còn mặc quan phục, thì hãy việc của ông ."

 

"Vâng!"

 

Vô cùng chân thành.

 

Kỷ Vân Thư hậu viện.

 

Hậu viện.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Tiểu Tịch Nguyệt bậc thềm đá, vùi đầu thật sâu đầu gối, mái tóc dài buông rũ hai cánh tay, chỉ còn một chút nữa là chạm đất.

 

Có lẽ thấy tiếng động, cô bé ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy mong chờ.

 

khi thấy đến, đôi mắt cụp xuống.

 

Kỷ Vân Thư xuống bên cạnh, đưa tay xoa đầu cô bé.

 

"Ca ca." Đôi mắt to tròn nàng.

 

Yếu đuối đáng thương!

 

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn in mấy dấu ngón tay khiến đau lòng chịu nổi.

 

Kỷ Vân Thư sờ mặt cô bé, đôi mày thanh tú nhíu chặt: "Có đau ?"

 

"Không đau." Cô bé lắc đầu, "Mẹ cố ý . Thật trách . Ca ca, thả họ ? Cha hại , thật đấy!"

 

"Ta ."

 

"Vậy tại còn bắt họ?"

 

"Bởi vì... họ quá cố chấp." Nàng nghẹn một lúc lâu mới câu đó.

 

Tiểu Tịch Nguyệt nhiều sách, nhưng câu cô bé nghĩ mãi cũng hiểu nổi.

 

Nghiêng đầu hỏi: "Vậy bao giờ mới thể thả họ ?"

 

"Sẽ nhanh thôi!" Kỷ Vân Thư vỗ nhẹ đầu cô bé, hỏi: "Tiểu Tịch Nguyệt, thích ở đây ?"

 

Cô bé lắc đầu thật mạnh: "Không thích."

 

"Vậy theo về nhà, ?"

 

Nàng đưa tay .

 

Tiểu Tịch Nguyệt chớp mắt, nàng một hồi lâu, đó đặt bàn tay nhỏ bé lòng bàn tay nàng, để mặc nàng nắm lấy.

 

Lúc tại An Thường viện.

 

Cảnh Dung và Mộ Nhược trong phòng, sắc mặt cả hai đều vô cùng nghiêm trọng.

 

Hồi lâu gì.

 

"Ngươi định thế nào?" Mộ Nhược hỏi.

 

"Không ."

 

 

Loading...