Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 610: Ngục giam
Cập nhật lúc: 2025-12-18 04:57:04
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng, chỉ thắp một ngọn đèn leo lét!
Nàng bừng tỉnh khỏi cơn mộng, lúc đang thở dốc giường, mồ hôi trán to như hạt đậu, chảy dọc từ trán xuống má, cổ, thấm ướt đẫm một mảng xiêm y.
Phía xa, ánh nến màu cam nhạt xuyên qua màn lụa, chiếu rọi m.ô.n.g lung lên khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi của nàng.
"Phù..."
Nàng nắm chặt vạt áo ngực, khiến vải vóc nhăn nhúm.
Không vì những gì thấy trong mộng đáng sợ, mà là bởi vì... cái c.h.ế.t.
Đã c.h.ế.t quá nhiều .
Hơn nữa...
Cảnh Diệc tiếp theo!
Năm chữ cứ liên tục xoay chuyển trong đầu nàng, khiến tâm can nàng thấp thỏm yên.
"Kẽo kẹt."
Cửa phòng đẩy từ bên ngoài.
Xảo Nhi thấy tiếng động liền vội vã chạy , bước nhanh đến bên giường, thấy nàng đầy mặt mồ hôi thì lo lắng hỏi: "Kỷ , ?"
Không tiếng trả lời.
"Tiên sinh gặp ác mộng ?"
Suy nghĩ của Kỷ Vân Thư nàng kéo , đôi mắt đang thất thần trân trân tấm rèm mặt dần trở nên trong trẻo. Nàng thở hắt một , năm ngón tay trắng nõn từ từ buông lỏng vạt áo ngực, đưa tay chậm rãi vén tấm màn lụa mỏng manh lên.
Nàng cong mắt Xảo Nhi đang đầy mặt lo lắng bên ngoài, đôi môi nhợt nhạt khẽ mở: "Ta ."
"Có cần nô tỳ rót cho chén nước ?"
Nàng gì, hồi thần một lát xuống giường khoác thêm áo ngoài, khỏi phòng.
Đêm khuya.
Bên ngoài gió lạnh hiu hiu, thổi mặt nàng tê tê.
Kéo chặt xiêm y , nàng xuống chiếc ghế đá trong sân.
Thân thể nhỏ bé nếu cảm lạnh e là mất một thời gian mới khỏi, Xảo Nhi vì lo lắng điều nên vội chạy nhà, bưng ấm nước đang ủ ấm bếp lò , rót cho nàng một chén đặt trong tầm tay.
mà...
Choang một tiếng.
Kỷ Vân Thư cẩn thận, tay quơ trúng, chén bên cạnh rơi xuống đất vỡ tan.
Mảnh sứ vỡ văng tung tóe!
Nàng vội vàng xổm xuống nhặt.
"Á!"
Ngón tay chạm mảnh sứ sắc nhọn, ngay lập tức cứa một đường, m.á.u tươi chảy .
"Ôi trời." Xảo Nhi vội vàng rút khăn tay băng bó cho nàng, cẩn thận từng li từng tí: "Kỷ , mấy việc để nô tỳ là ."
"Ta ."
"Để nô tỳ tìm Mạc công tử."
"Thật sự cần ." Kỷ Vân Thư vội kéo nàng , "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, hơn nửa đêm , hà tất phiền ."
Người đang ngủ ngon giường mà!
Xảo Nhi đành bỏ ý định đó, nhà tìm ít thuốc, xử lý đơn giản cho nàng, đó dọn dẹp sạch sẽ mảnh vỡ đất, ôm một cái lò sưởi tay đặt lên tay nàng cho nàng sưởi ấm.
"Ngươi nghỉ ."
" mà..."
"Ta đây một lát thôi, ngươi cần lo cho , nghỉ ."
Xảo Nhi đành gật đầu đồng ý, mang thêm một ngọn đèn treo bên ngoài mới yên tâm nghỉ.
Kỷ Vân Thư ngón tay thương của , khỏi khổ một tiếng.
Trên mặt đất vẫn còn vương một giọt m.á.u đỏ tươi, phảng phất như dần nhuộm đỏ đôi mắt nàng, ngày càng đậm...
Lúc trăng thanh tịnh, nhưng toát lên một nỗi cô tịch khó thành lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-610-nguc-giam.html.]
Sáng sớm hôm .
Nàng về phòng một bộ xiêm y sạch sẽ, chỉnh trang đầu tóc, đó ngoài.
nàng cho ai cả.
Bao gồm cả Xảo Nhi.
Từ An Thường viện đến nhà lao Ngự Phủ, bộ mất gần một canh giờ.
Bên ngoài nhà lao bốn thị vệ canh gác, đều là ám vệ của Cảnh Dung.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nhìn thấy nàng đến, mấy tên ám vệ , trong lòng đều rõ, chính là Tiểu thế t.ử của phủ Ngự Quốc Công. Những mặt lúc đó đều , nhưng Cảnh Dung hạ lệnh tiết lộ ngoài.
Một trong đó bước lên, ôm kiếm thi lễ.
"Kỷ , ngài tới đây?"
"Ta trong xem một chút."
"Vào trong?" Nam nhân ngẩn một chút, đầu nhà lao, chút e ngại : "Kỷ , nhà lao bẩn thỉu, hơn nữa bên trong là phạm nhân, ngài đừng thì hơn."
"Ngươi dẫn , sẽ ngay, ảnh hưởng gì ."
"Chuyện ..."
"Làm phiền ." Giọng nàng vô cùng lễ độ.
Tướng mạo thư sinh, giọng ôn nhu, dù đang mặc nam trang nhưng vẫn khiến lồng n.g.ự.c mấy gã thô kệch thấy xao xuyến.
Hắn nhếch miệng , đón lấy ánh mắt của nàng.
Cuối cùng như trúng tà, ngoan ngoãn dẫn nàng .
Nhà lao vô cùng u tối, mùi ẩm mốc xộc mũi khó ngửi, khiến nàng khỏi nhíu mày. Theo bước chân sâu trong, mùi mồ hôi và mùi hôi thối càng lúc càng nồng.
Tuy nhiên, bên trong yên tĩnh. Những nhốt trong lao đều ngoan ngoãn chen chúc , dựa tường, hề ồn ào, ai nấy mặt mũi xám xịt.
Khi thấy Kỷ Vân Thư ngang qua, đám đều dậy, thẳng tắp, ánh mắt chậm rãi chuyển động theo hướng nàng .
Cảnh tượng đó, giống hệt như đang duyệt binh .
Đi đến bên ngoài một gian phòng giam, nàng dừng bước.
Nhìn qua khe hở của những cọc gỗ chắc chắn bên trong, thấy Văn Bàn Thạch đang xếp bằng, hai tay đặt đầu gối, mặt hướng tường, lưng về phía nàng.
Cả gian phòng giam chỉ một Văn Bàn Thạch.
"Mở !" Nàng .
Tên ám vệ lời, mở cửa, tháo xích sắt xuống.
Ngay đó, lập tức nhắc nhở nàng: "Kỷ , ngài nhanh một chút nhé. Vương gia dặn cho bất kỳ ai tới đây. Thuộc hạ đợi ở bên ngoài, ngài việc gì thì gọi thuộc hạ."
"Ừ."
Nàng bước gian phòng giam còn khá rộng rãi sạch sẽ , lưng Văn Bàn Thạch, cũng lên tiếng.
Hồi lâu , Văn Bàn Thạch đang bất động mới mở mắt, khẽ ho một tiếng, nghiêng đầu đôi giày vải thô của Kỷ Vân Thư, cau mày đầy nếp nhăn.
"Tiểu thế t.ử tới lúc , chắc chắn là việc."
Đương nhiên!
Không việc gì thì lên điện Tam Bảo!
"Văn tướng quân, tại hạ hôm nay tới là khuyên ông vài câu."
"Khuyên?" Ông nhạt, "Văn mỗ lời ngài, vì thêm nhiều hy sinh nên mới chịu nhốt đây. ngài rõ, cũ của phủ Ngự Quốc Công chỉ ngần ."
"Ta ."
"Đã thì cần gì tới khuyên?"
"Vậy, ông thực sự cho rằng vụ hỏa hoạn ở phủ Ngự Quốc Công mười bốn năm là do đương kim Hoàng thượng ?"
Văn Bàn Thạch một tay chống đầu gối, một tay chống xuống đất, khó khăn dậy, , đôi mắt bình thản của nàng.
"Đến nước , chúng thể đầu."
"Phải, các thể đầu, nhưng nghĩa là thể vãn hồi. Dung Vương g.i.ế.c các mà nhốt tất cả đây, thậm chí phong tỏa tin tức với bên ngoài, tự nhiên sẽ truyền đến kinh thành. Đó cũng là hy vọng các thể dừng tay, đừng để sự việc phát triển đến mức thể cứu vãn. Hơn nữa, cũng , chân tướng thế nào vẫn rõ, hy sinh nhiều như căn bản đáng." Nàng khổ tâm khuyên bảo.
Văn Bàn Thạch thở dài nặng nề.
Ông hai bước, vẫn giữ vài phần tư thái uy nghiêm của đại tướng.