Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 563: Hóa ra còn có hàng xóm
Cập nhật lúc: 2025-12-18 01:43:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung chút kiên nhẫn!
Hắn liếc mắt Tả Nghiêu đầy vui: "Tả đại nhân, chuyện Bạc Cứu Trợ còn tra đến ngày tháng năm nào, tổng thể cứ ở mãi trong nha môn của ngươi . Ngươi là Huyện lệnh Ngự phủ, nha môn mở rộng cửa là vì giải oan cho bá tánh. Bổn vương cứ ở lì đây, trong lòng ngươi lo sợ, lo lo , bổn vương cũng quen. Chi bằng tạo thuận lợi cho cả hai bên?"
Lời Tả Nghiêu im bặt, chỉ qua loa lấy lệ lui về.
Vì thế ngày hôm liền "chuyển nhà"!
"Nhà" mới ở phía Tây thành, là một tòa nhà mới cũ. Do Ngự phủ cực ít ngoài tới lui nên nơi chuyên dùng để cho thuê nghỉ mát bỏ nhiều năm. Lần vất vả lắm mới "cho thuê" , chủ nhà hận thể quỳ xuống l.i.ế.m chân kim chủ.
Chưa đến một ngày quét dọn sạch sẽ từ trong ngoài. Cái gì hỏng thì sửa, cái gì cũ thì vứt, cái gì thiếu thì thêm! Kiểm tra kỹ mấy lượt mới dám giao nhà.
Đường Tư thích tòa nhà , đến nơi ồn ào khen đủ rộng, đủ , còn tính toán bảo dựng một cái võ đài ở hậu viện cho nàng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Khác với nàng, Mộ Nhược thì lãnh đạm, đặt m.ô.n.g xuống ngay cửa, ngả dựa cây cột, lười biếng phơi nắng. Chuyển nhà chuyển nhà kệ thây, bầu rượu là đủ !
Kỷ Vân Thư ôm hai chiếc hộp gỗ đàn hương , bước chân dừng . Xoay với Cảnh Dung: "Nhà lớn."
"Ừ, tốn ít bạc ."
"Người của chúng ít."
"Ừ, như ở thoải mái chút."
"Phòng cũng nhiều nhỉ?"
"Ừ, ít."
Nàng tính toán gì Cảnh Dung thấu, hất cằm: "Nói thẳng ."
Nàng cũng giấu giếm: "Ta bảo T.ử Câm xem qua Tạ đại nương, bà sức khỏe , một sống trong căn nhà dột nát cũng chẳng ai chăm sóc. Nếu giúp bà tra án con gái, chi bằng đón bà về đây? Nếu việc cần hỏi cũng chạy chạy , bên cạnh bà cũng trông nom."
"Bổn vương cũng nghĩ như ."
"Đồng ý?"
Hắn mặt bình thản, từ từ : "Bổn vương sớm đón về , hiện tại đang ở hậu viện."
Ôi trời, ca , ngài đúng là con giun trong bụng .
Kỷ Vân Thư .
"Chút tâm tư nhỏ đó của nàng, bổn vương còn lạ gì ?"
Cố tình Kỷ Vân Thư cái giọng điệu "Nàng chổng m.ô.n.g nàng định đ.á.n.h rắm hướng nào" của .
Cảnh Dung ưỡn n.g.ự.c trong. Kiêu ngạo thật. Một bộ dáng thiếu đánh.
Thời T.ử Nhiên theo , đến sân, tai trái động đậy, ánh mắt mang theo sát khí liếc về phía mái nhà bên cạnh.
Trên ngón tay từ khi nào kẹp một viên đá nhỏ, búng mạnh về hướng đó.
Vèo một tiếng!
Tốc độ cực nhanh, viên đá xé gió bay , mắt thường khó thấy.
Chỉ thấy mái nhà nhảy xuống, đồng thời vững vàng bắt lấy viên đá .
Thời T.ử Câm hai chân chạm đất, mặt , tùy tay ném viên đá .
Lực đạo tuy lớn.
——
Viên đá đập cột gỗ đỏ bên cạnh, thế nhưng găm sâu trong cột.
"Ta kẻ thù của ngươi." Nàng lạnh lùng.
Thời T.ử Nhiên trách móc: "Ngươi xem, bao nhiêu năm mà vẫn thích lén la lén lút."
"Thói quen ."
"Vậy cũng sửa . May mà cầm d.a.o nhỏ, bằng ngươi c.h.ế.t sớm ." Hắn chuyện chút khách khí.
Thời T.ử Câm khinh thường khẩy thanh kiếm trong tay: "Ngươi còn đủ trình g.i.ế.c ."
Nói xong, cũng đầu mà bỏ .
Phía , Thời T.ử Nhiên oán trách: "Tính tình con bé càng ngày càng lạnh lùng. Ta vắng nửa năm, về gặp mặt cũng chẳng nhiệt tình, còn coi là ca ca ?"
"Không coi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-563-hoa-ra-con-co-hang-xom.html.]
Lạnh lùng ném một câu. Tức c.h.ế.t !
Từ nhỏ Thời T.ử Nhiên thập phần ghét bỏ cô em gái ! Đảo vì thích, mà là cô em tàn nhẫn lên so với còn độc hơn, hơn nữa ít , nửa câu thừa thãi cũng thèm .
Lang Bạc ở bên âm thầm buồn , tiến lên vỗ vai : "Ta , hai các ngươi mỗi gặp là như ch.ó với mèo thế? Đều là của Vương gia, hà tất như kẻ thù."
Hứ!
Thời T.ử Nhiên: "Ngươi mới là của Vương gia."
Lườm Lang Bạc một cái bỏ .
Lang Bạc vô ngữ! "Có sai ? Chúng vốn dĩ chính là của Vương gia mà."
Kỷ Vân Thư thu hết màn đáy mắt, nhịn bật . Nàng đôi khi cảm thấy chắc chắn xuyên nhầm chỗ . Đều Vương gia ngày xưa cao lãnh ít , cố tình cái vị nàng gặp là một tên dở , còn độc mồm độc miệng.
Không chỉ thế, ngay cả bên cạnh cũng mỗi một vẻ, đặc sắc vô cùng. Ví dụ như Lang Bạc! Ví dụ như Thời T.ử Nhiên! Lại ví dụ như... đám hoàng thất .
Đợi an trí xong xuôi, Kỷ Vân Thư tìm Tạ đại nương một chuyến.
Cảnh Dung chu đáo, chỉ đón về mà còn phân cho bà hai nha .
Nhìn thấy nàng tới, Tạ đại nương định quỳ xuống tạ ơn. Nàng vội vàng đỡ lấy, kéo bà xuống bên bàn.
"Bà sức khỏe , cần hành lễ lớn như , dù bà cũng là trưởng bối."
"Kỷ , thật tạ ơn ngài thế nào."
"Nên tạ mà, dọc đường bà tạ ."
Tạ đại nương cảm kích vô cùng.
Kỷ Vân Thư : "Ta tới là báo cho bà , tra án cần khai quan. Hài cốt con gái bà đến lúc đó sẽ mang về, cho nên..."
"Chỉ cần thể đòi công đạo cho con gái , xin cứ chủ."
"Bà yên tâm, sẽ cố gắng hết sức."
Nàng an ủi vài câu mới .
Trở viện của , đột nhiên từ bên tường ném qua một quả cầu. Vừa lúc rơi xuống chân nàng.
Hả? Ai mà nhàn rỗi thế ?
Nàng nhặt quả cầu lên, ngắm nghía kỹ, đây là quả cầu bằng lông ngỗng, gia công tuy tinh tế nhưng mắt.
"Ca ca, đó là của ."
Giọng lanh lảnh non nớt vang lên.
Nghe tiếng , liền thấy một tiểu nha đầu đang cố sức bám đầu tường, mặt đỏ bừng, đôi mắt ngập nước chớp chớp. Đứa nhỏ ước chừng mười tuổi.
Kỷ Vân Thư giơ quả cầu trong tay lên: "Của ?"
"Vâng."
"Được, đá qua cho ."
Kỷ Vân Thư nhấc chân, đá quả cầu qua bên tường.
Tiểu nha đầu tươi rói: "Cảm ơn ca ca."
"Không gì."
Nha đầu liền tụt xuống khỏi đầu tường.
Thật ngờ, hóa còn hàng xóm.
Kỷ Vân Thư gọi Xảo Nhi tới hỏi: "Ngươi bên cạnh là nhà ai ?"
Xảo Nhi đáp: "Bên cạnh là một nhà nhuộm vải, mở mấy chục năm ạ."
"Có một cô bé con ?"
" , cô bé đó tên là Tịch Nguyệt, mới mười tuổi, đáng yêu cũng thông minh. Cầm kỳ thi họa gì , miệng mồm lanh lợi, gặp là chào, dân Ngự phủ chúng em đều thích con bé."
"Ồ?"
Kỷ Vân Thư về phía bức tường , mỉm .