Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác - Chương 557: Biệt đội bắt gà

Cập nhật lúc: 2025-12-18 01:43:21
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thật là kẻ nhát gan."

 

Cô nương hừ một tiếng: "Nếu thấy tiền, bổn cô nương mới chẳng thèm hầu hạ."

 

"Cũng ?"

 

Vuốt đuôi chính là như đấy. Hai cô nương cũng dắt tay bỏ .

 

Màn kịch thật sự chẳng ! Xem đến mức Kỷ Vân Thư ngẩn .

 

Cảnh Dung thật sự nhịn bật , thu con d.a.o bàn, đồng thời hỏi Kỷ Vân Thư một câu: "Hiểu ?"

 

Lại lắc đầu?

 

"Nàng Kiều công t.ử xem, chẳng chút tính khí nào, xác thật nhát gan đến mức bất ngờ. Một như thật sự sẽ g.i.ế.c ?"

 

À!

 

Hóa cố tình chọc giận Kiều T.ử Hoa.

 

Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ, bộ dạng chạy trối c.h.ế.t của Kiều T.ử Hoa vẫn còn in trong đầu nàng. Một như , sẽ g.i.ế.c ư?

 

——

 

"Ngài đừng quên, thường xuyên tới đây uống rượu. Một khi say rượu thể sẽ những chuyện ngày thường dám . Cho nên say rượu g.i.ế.c cũng đạo lý."

 

"Vậy chi bằng... theo xem ."

 

"Cái gì?"

 

Nàng Cảnh Dung kéo , rời khỏi kỹ viện, vội vàng đuổi theo Kiều T.ử Hoa chạy mất dép.

 

Trên đường cái, phủi quần áo hắt nước . Thật là một ưa sạch sẽ.

 

Lúc đúng là giữa trưa, đường đông . Không Kiều T.ử Hoa đường vội mà đ.â.m sầm một lão hán đang gánh sọt gà.

 

Cú va chạm khiến đòn gánh vai lão hán lệch , hai cái sọt lớn rơi xuống đất. Người cũng ngã lăn .

 

"Cục tác cục tác..."

 

Miệng sọt bung , gà bên trong xổng hết cả, chạy tán loạn khắp nơi.

 

Có con chạy thẳng, chui giữa đám đường, con bay lên nhảy sạp hàng của tiểu thương bên cạnh, cánh đập loạn xạ, xung quanh náo loạn cả lên.

 

Lão hán đất, hai tay đập đập, gào lên: "Gà của , gà của ..."

 

Đó là mạng sống của cả nhà, vất vả lắm mới nuôi mấy con gà định mang chợ bán, ai ngờ chạy hết thế , thà ông c.h.ế.t còn hơn.

 

Cũng ngay lúc gà từ hai cái sọt bay , Kiều T.ử Hoa như thấy quỷ, hét lên một tiếng kinh hoàng, co rụt cổ và vai thành một cục, đôi mắt trừng lớn hết cỡ, sợ hãi lũ gà đang bay nhảy tán loạn khắp nơi.

 

Hắn dường như sợ đến ngây , hai chân run rẩy hồi lâu mới rùng một cái, lao trong đám biến mất tăm.

 

Lão hán thấy kẻ gây họa bỏ chạy, đ.â.m đau bò dậy nổi, liền gân cổ hô to: "Ối trời ơi, chạy , gà của , đền gà cho ."

 

Mười mấy con gà nơi nổ tung như cái chợ vỡ.

 

Vải vóc sạch sẽ của tiểu thương gà dẫm bẩn thỉu, quán mì bên cạnh thì lông gà bay tứ tung...

 

Kỷ Vân Thư thấy thế, kéo tay Cảnh Dung: "Mau, giúp bắt gà."

 

"Cái gì?"

 

Hắn đầu , xắn tay áo bắt gà .

 

Cảnh Dung cảnh tượng hỗn loạn mắt, bất đắc dĩ cũng đành xắn tay áo lao .

 

Gia nhập biệt đội bắt gà!

 

Chưa đến nửa nén hương, rốt cuộc cũng bắt hết lũ gà nhốt lồng.

 

Mệt bở tai!

 

Lão hán liên tục lời cảm tạ.

 

Quần áo hai bẩn thỉu chịu nổi, thậm chí còn cào rách vài chỗ, đầu dính đầy lông gà. Mặt mũi cũng lấm lem.

 

Phụt!

 

Nhìn bộ dạng Cảnh Dung lúc , Kỷ Vân Thư nhịn .

 

Cảnh Dung thì nín nhịn. Hắn nhịn! Dù từ khi gặp phụ nữ , cái gì cũng .

 

Lúc , các tiểu thương bên cạnh đùng đùng nổi giận lao , chìa tay đòi lão hán bồi thường.

 

"Ông xem gà nhà ông đồ đạc của cái dạng gì ? Mau đền tiền."

 

"Mấy cái lồng đèn của cào rách hết , bán buôn gì nữa."

 

"Còn vải của nữa, xem, bẩn thế ai mua?"

 

"Mì của cũng gà nhà ông mổ, thế ai còn dám ăn nữa. Mau đền tiền!"

 

"Đền tiền!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-cot-nu-ngo-tac/chuong-557-biet-doi-bat-ga.html.]

 

...

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Chủ nợ bao vây!

 

Lão hán co ro , vẻ mặt khổ sở khó xử, hai tay buông thõng: "Các vị đại gia, ơn phước , bạc."

 

"Đừng nhảm, ông nếu lấy bạc đền thì chúng bắt gà trừ nợ."

 

"Không ạ, chỉ trông mấy con gà để nuôi gia đình, bà nhà còn đang chờ tiền bán gà để bốc thuốc."

 

"Ông nuôi gia đình, chúng cũng nuôi gia đình chứ."

 

Nói đám định lao mở lồng bắt gà.

 

"Từ từ."

 

Cảnh Dung móc một túi bạc, lấy mấy thoi đưa cho một trong đó: "Đủ ?"

 

Đủ! Quá đủ chứ!

 

Người nọ cầm bạc tít mắt, vội vàng chia cho .

 

Sau đó, đưa hết bạc còn cho lão hán: "Số gà coi như mua, ông mang đến nha môn ."

 

Người của nha môn?

 

Lão hán ngẩn , vội vàng hồn, hô lên: "Quý nhân a."

 

Mắt rưng rưng, định quỳ xuống cảm tạ nhưng vội vàng giữ .

 

"Không cần, mau đưa gà đến nha môn bốc t.h.u.ố.c ."

 

"Dạ , đa tạ hai vị công tử."

 

Lão hán gánh đòn gánh về phía nha môn.

 

Cảnh Dung lúc mới sang bộ dạng trộm của Kỷ Vân Thư.

 

Hắn nghiêm mặt: "Nàng cũng chẳng khá hơn bổn vương . Được , mau về thôi."

 

Nói xong liền bỏ .

 

Nàng vội vàng đuổi theo.

 

Về tới nha môn, Cảnh Dung kéo nàng cửa , ôm nàng nhảy tường . Rốt cuộc bộ dạng thấy thì tổn hại hình tượng quá.

 

——

 

Trên đường về Bắc uyển, xui xẻo thế nào đụng Tả Nghiêu.

 

Nhìn thấy hai bẩn thỉu, tóc tai rối bù, đầy lông gà, Tả Nghiêu sững sờ.

 

"Hai vị là?"

 

Cảnh Dung sắc mặt lạnh lùng, vẻ Vương gia, chắp tay lưng: "Sao? Mới gặp mấy canh giờ, Tả đại nhân nhận bổn vương ?"

 

Tuy quần áo đầu tóc hỗn độn nhưng khí thế uy nghiêm giảm nửa phần, khí chất cao quý vẫn nguyên vẹn.

 

Tả Nghiêu kinh ngạc, vội vàng chắp tay: "Nguyên lai là Vương gia, hạ quan mắt kém, Vương gia về, xin Vương gia thứ tội."

 

"Bổn vương cùng Kỷ chơi mệt nên về."

 

" Vương gia, ngài thế là..." Hắn Cảnh Dung từ xuống .

 

"Ngươi cần quản nhiều, lui ."

 

"Vâng." Tả Nghiêu dám nhiều, vội vàng rời .

 

Kỷ Vân Thư che miệng , đến bên cạnh : "Vương gia thật bản lĩnh bắt gà, bắt con nào trúng con đó."

 

Rõ ràng là lời khen, nhưng cứ thấy trối tai.

 

Định đáp câu gì đó thì hình nhỏ bé lướt qua về phía .

 

Cảnh Dung hậm hực, gọi một tiếng: "Lang Bạc."

 

Lang Bạc từ trong bóng tối nhảy , hầu bên cạnh .

 

"Vừa ngươi ?"

 

"Vẫn luôn theo Vương gia." Lang Bạc chớp chớp đôi mắt chân thành.

 

Phụt ——

 

Cảnh Dung hộc máu.

 

Lườm một cái: "Ngươi nếu vẫn luôn theo, vì giúp bắt gà?"

 

"Thuộc hạ..." Oan uổng quá, "Là Vương gia ngài , trừ phi ngài và Kỷ gặp nguy hiểm thì chúng mới xuất hiện, bằng ... quấy rầy."

 

Tự đào hố chôn !

 

 

Loading...