HOA CHƯƠNG - CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2025-11-30 04:39:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6:

 

Phía lên tiếng :

 

“Bệ hạ, thừa tướng thể khỏe, ngã bệnh giường nên xin nghỉ.”

 

Buổi chầu hôm , chút… yên lòng.

 

Đợi quan viên báo cáo xong, liền vội vàng cho họ lui.

 

Trên đường hồi cung, Trưởng Lạc như tâm sự của , khẽ :

 

“Bệ hạ, bệnh của thừa tướng nặng.”

 

Ta bĩu môi:

 

“Có liên quan gì đến trẫm?”

 

Trưởng Lạc liếc trộm sắc mặt , thấp giọng :

 

“E là do mấy ngày chạy giữa Giang Châu và kinh thành, bệ hạ xử lý triều vụ, nên mới mệt đến mức ngã bệnh.”

 

Nàng , lòng càng thêm một trận phiền muộn rõ nguyên do.

 

Nên khi thấy Trưởng Lạc đưa cho cái bậc thang để bước xuống, liền dứt khoát :

 

“Nếu vì trẫm mà bệnh, về tình về lý, trẫm cũng nên tự đến Thừa Tướng phủ thăm một chuyến.”

 

Trưởng Lạc vội đưa tay bịt miệng lén.

 

Ta liếc nàng một cái, nàng lập tức nghiêm mặt :

 

“Nô tỳ lập tức sắp xếp.”

 

 

Ta chút chần chừ khi bước phòng của Hứa Khanh Trạch.

 

thấy , liền sững .

 

Hắn quả thật đang nhắm mắt, giường mê man bất tỉnh.

 

Sắc mặt trắng bệch, trán nóng đến mức tỏa .

 

Ta mang theo Lâm ngự y cùng.

 

Lâm ngự y bắt mạch cho một hồi, trầm ngâm :

 

“Thừa tướng lao lực quá độ, gặp uất ức khiến hỏa khí công tâm, nên mới đổ bệnh mà ngã xuống.”

 

Hỏa khí công tâm?

 

Lòng khẽ giật .

 

Là vì chuyện tối qua ?

 

Lâm ngự y đang bắt mạch, bỗng nhíu chặt mày:

 

“Bệ hạ, mạch tượng của thừa tướng… giống với những bệnh nhân khỏi bệnh ôn dịch mà thần từng chữa đây lúc ở ngoài cung.”

 

“Chẳng lẽ… thừa tướng cũng từng nhiễm ôn dịch Giang Châu?”

 

Tim nặng trĩu.

 

Vị Lâm ngự y mới Thái Y Viện lâu, chính cũng là tìm phương t.h.u.ố.c giúp giảm nhẹ bệnh dịch ở Giang Châu.

 

Khi sảy thai…

 

Hứa Khanh Trạch đem theo phương t.h.u.ố.c và d.ư.ợ.c liệu của chạy thẳng đến Giang Châu.

 

Hắn đích giám sát việc trị bệnh, mới miễn cưỡng khống chế ôn dịch nơi đó, nhờ mới cứu sống bao nhiêu .

 

Ta từng nghĩ đến chuyện Hứa Khanh Trạch để nhiễm bệnh.

 

Ta nhớ những ngày lưu Giang Châu, lúc trở về gặp , trong mắt đầy tia máu, sự mệt mỏi thể che giấu .

 

Lâm ngự y :

 

“Bệnh tình của thừa tướng , hẳn cũng liên quan đến đợt ôn dịch đó.”

 

Trong lòng kìm mà đau thắt.

 

“Lâm ngự y… ngươi nhất định chữa cho .”

 

Lâm ngự y chắp tay:

 

“Thần nhất định phụ sự ủy thác của bệ hạ.”

 

Khi Hứa Khanh Trạch tỉnh , vẫn đang ở Trường Thần cung xử lý hậu sự của án ôn dịch Giang Châu.

 

Trưởng Lạc vui mừng chạy :

 

“Bệ hạ, thừa tướng tỉnh !”

 

Ta lập tức bỏ tấu chương trong tay, bật dậy:

 

“Mau, chuẩn xe!”

 

Vừa thấy bước Hứa Khanh Trạch liền sang hướng khác, như cố ý tránh mặt.

 

Ta cho lui hết , dịu giọng :

 

“Thân thể ngươi… thấy khá hơn chút nào ?”

 

Vừa , đưa tay sờ thử nhiệt trán .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-chuong/chuong-6.html.]

 

né sang một bên.

 

Tay khựng giữa trung, ngượng ngập.

 

Đành thu tay về:

 

“Nếu ngươi vẫn khó chịu… trẫm hôm khác đến.”

 

Ta dậy, định xoay rời .

 

Hắn thấp giọng, đầy uất giận:

 

“Sao bệ hạ lúc nào cũng hiểu phong tình như ?”

 

Ta buồn bực.

 

Đành đưa tay chỉnh đầu , cũng ngoan ngoãn xoay về phía .

 

Ta sờ trán , quả nhiên hạ sốt.

 

Cuối cùng cũng nhẹ cả .

 

Hắn tỏ vẻ bất mãn:

 

“Bệ hạ chẳng để tâm đến thần ? Đáng lẽ để thần tự sinh tự diệt trong phủ mới đúng.”

 

Ta bật :

 

“Trẫm khi nào để tâm đến ngươi? Vừa ngươi tỉnh, trẫm liền chạy đến ngay còn gì.”

 

Hắn bĩu môi:

 

“Tỉnh cũng vô ích. Thần sẽ lên triều nữa.”

 

Hắn giận dỗi, lật sang phía khác, giọng nghèn nghẹn:

 

“Hoàng phu dân thường, xin bệ hạ chọn cho thần một phận .”

 

Rồi bổ sung, giọng càng uất ức:

 

“Nếu bệ hạ chọn dân thường… thần sẽ núi ẩn cư, để bệ hạ bao giờ tìm thấy thần nữa!”

 

Ta khẽ thở dài:

 

“Hoàng phu.”

 

Hắn lập tức bật dậy như cá chép quẫy khỏi nước.

 

Cứ như bệnh tật bốc mất sạch.

 

Hắn , đôi mắt sáng rực:

 

“Thật chứ?”

 

Ta gật đầu.

 

Hắn vui đến mức suýt nhào xuống khỏi giường, liếc một cái, lập tức túm áo kéo lòng .

 

“Hoa Chương, …”

 

Mặt đỏ tới tận vành tai:

 

“Ta… vui lắm…”

 

Ta nhẹ nhàng ôm .

 

Hắn giữ chặt , lâu chịu buông.

 

sắc mặt dần hiện vẻ lo nghĩ.

 

“Khanh Trạch… chỉ là… khi hoàng phu… thì theo luật, những chuyện triều chính… ngươi sẽ chạm dù chỉ một chút.”

 

Hắn gật đầu liên hồi, như sợ đổi ý.

 

Hắn còn nắm chặt lấy tay áo , liền mấy câu:

 

“Ta chạm, tuyệt đối chạm! Từ nay về , rửa tay sạch sẽ, chuyên tâm hiền phu của bệ hạ…”

 

Dù trong lòng vẫn còn lo lắng cho , nhưng vẫn chọc đến bật thành tiếng.

 

Ta dịu giọng:

 

“Vậy . Ngươi mau chóng khỏe . Đợi ngươi khỏe… chúng sẽ thành .”

 

Việc lập tân hoàng phu khiến cả triều chấn động.

 

Kẻ kinh hãi nhất… đương nhiên là mấy vị ngự sử.

 

Bọn họ đồng loạt quỳ mặt , phẫn nộ :

 

“Từ xưa đến nay, hậu cung can thiệp chính sự…”

 

“Bệ hạ, thừa tướng là thần tử, là đại thần trong triệu xử lý nhiều chính sự… tuyệt đối thể hoàng phu!”

 

Ta bình thản:

 

“Trẫm .”

 

“Chỉ là… mấy hôm , thừa tướng dâng trẫm một phong thư từ quan.”

 

“Hiện giờ, chỉ là một công t.ử bình thường trong dân gian mà thôi.”

 

Ta liếc các ngự sử, môi khẽ cong, mặn nhạt:

 

“Trẫm lập , đương nhiên sẽ để can thiệp chính sự. Chư vị đại nhân… còn ý kiến gì nữa ?”

Loading...